Airport security admitted the arrest of Chau Van Thi


CTV Danlambao - Translated by Như Ngọc - This morning, Oct. 05, 2013, dozens of bloggers in Saigon accompanied Chau Van Thi’s family members to question police about his arrest at Tan Son Nhat Airport. Initially, airport security found every way to dodge the questions. A security officer at the airport immigration unit deliberately lied by saying "we do not detain anyone named Chau Van Thi."

Realizing they could not continue to deal with the time-buying tactics of the police, the bloggers made a protest by holding the banner that says, "Airport security must release blogger Chau Van Thi immediately."

Because of the airport is quite crowded in the weekend with the presence of many international travelers, security agents realized they must change their attitudes. Then, Mr. To Van Nam, a security official of Immigration Department, told Thi’s family, "[We] detained a person but [I] do not know where that person was transferred to."

According to our reporter at Tan Son Nhat Airport, four people – Nguyen Hoang Vi, Nguyen Thao Chi, Bui Thi Nhung, and the sister of Chau Van Thi - are working with the police and airport security officials. Other bloggers and relatives are waiting outside.

The officials are Mr. Nghia, head of Ward 2 police station of Tan Binh District and Mr. Nguyen Van Luu, deputy of airport security team of A72 Immigration Department.

Being confronted by the bloggers, Mr. Nguyen Van Luu had to admit that Chau Van Thi is being held for 24 hours because of a number of documents relating to national security. After 24 hours, if the issues are not resolved they will keep him for another 24 hours. If they decide to detain him longer, they will inform his family.

Answering the request for a written confirmation of his statement, Mr. Luu said Thi voluntarily stays under police custody to address the issues; therefore, his office takes no responsibility to provide any written document to his relatives. 

So far, Chau Van Thi is still in police custody and nobody is allowed to meet him. After the 24-hour “administrative detention” deadline, if police will not release him, the bloggers will continue to make their demand for his release.

Our reporters will continue to update the situation of this incident.







Tường thuật bằng hình ảnh: Blogger Châu Văn Thi bị CA bắt cóc

Cập nhật: Lời nhắn của blogger Nguyễn Hoàng Vi:
Sáng mai, gia đình Thi, chị em mình và 1 số anh em SG sẽ đến sân bay TSN hỏi về việc bắt giữ Thi... Anh chị em ở SG muốn đi cùng thì liên hệ mình sđt 0905 37 50 17 nhé...


Hình ảnh từ FaceBooker Huỳnh Công Thuận (cập nhật)


08:30 5/10/2013 
Những người bạn đang có mặt ở TSN cùng với thân nhân của Châu Văn Thi Yeu NuocViet


Mọi người quyết định đến VP An ninh sân bay để hỏi...




Đến VP tiếp dân hỏi được trả lời "chờ check thông tin"...

Tân Sơn Nhất 11:00 5/10/2013:
2 tên "người quen" của Hoàng Vi An Đổ Nguyễn thấy lúc sớm, khi đến hỏi "bắt bạn tôi đi đâu" thì chúng bỏ chạy, sau đó quay trở lại núp lén chụp ảnh những người đang biểu tình đòi thả người trước cửa VP Tiếp dân, yêu cầu 2 bạn đã chụp thì hãy đưa hình lên, nếu không chúng tôi sẽ đưa hình 2 bạn lên ...

Tin của Danlambao:Blogger Châu Văn Thi bị CA bắt cóc

CTV Danlambao - Rạng sáng ngày 5/10/2013, an ninh sân bay Tân Sơn Nhất tổ chức bắt giữ anh Châu Văn Thi sau khi anh này vừa đáp chuyến bay trở về Việt Nam. Châu Văn Thi là một blogger trẻ tại Sài Gòn, đồng thời cũng là người đại diện Mạng lưới Blogger Việt Nam traoTuyên bố 258 cho phái đoàn liên minh EU vào hôm 10/9/2013.

Có mặt tại sân bay, bạn gái của Châu Văn Thi là cô Nguyễn Thảo Chi cho biết: Lúc 00 giờ 10 phút (Rạng sáng ngày 5/10), Thi có gửi tin nhắn thông báo máy bay đã đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Đến 00 giờ 40 phút, Thi gọi điện thông báo khẩn cấp về việc đang bị giữ lại tại khu vực hải quan.

Qua điện thoại, Châu Văn Thi cho biết: An ninh đã 'giữ' Thi lại để làm việc về vấn đề 'xuất nhập cảnh'. Anh cũng nói thêm: Có thể họ sẽ giam vài ngày, hoặc bắt luôn!

Bạn gái Châu Văn Thi sau đó đã gọi điện thoại nhiều lần đến số máy của anh, nhưng chỉ nghe tiếng chuông, không ai trả lời. Nhiều khả năng Thi đã bị khống chế.

Châu Văn Thi là một gương mặt hoạt động trẻ tại Sài Gòn, từng tham gia nhiều hoạt động yêu nước như: biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược, phiên tòa ủng hộ Phương Uyên - Nguyên Kha... và nhiều lần bị công an bắt cóc, giam giữ phi pháp.

Vì các hoạt động trên, Châu Văn Thi đã bị an ninh gây áp lực khiến anh bị mất việc làm, thậm chí quán cà phê anh vừa khai trương cũng bị chính quyền địa phương ép đóng cửa. Hiện nay, Thi đang phụng dưỡng người mẹ bị liệt nửa người do tai biến, thường xuyên ốm đau.

Châu Văn Thi (thứ 2 từ phải - và các đại diện của MLBVN trong lần tiếp xúc với phái đoàn EU

TANG LỄ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP SẼ ĐƯỢC TỔ CHỨC NHƯ THẾ NÀO?

Lời dẫn: Vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp, chúng tôi đăng tải lại nguyên văn bài viết của hai vị tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh, cùng ý kiến của Nguyễn Xuân Diện viết hồi tháng 5 năm 2010 xung quanh chuyện hậu sự của Đại tướng.

CHUYỆN HẬU SỰ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP:
"PHẢI ĐỐI XỬ VỚI ĐẠI TƯỚNG TỔNG TƯ LỆNH ĐÚNG VỚI VAI TRÒ 
MỘT KHAI QUỐC CÔNG THẦN"

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên – Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
 
Mọi người đều biết trong suốt cuộc đời làm Tổng tư lệnh, ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP đã chỉ huy các lực lượng vũ trang nước ta lập nên nhiều chiến công lừng lẫy: Chiến thắng Điện Biên Phủ – Tây Bắc, chiến thắng Điện Biên Phủ trên không – Hà Nội, chiến thắng Tết Mậu Thân xoay chuyển tình thế, chiến thắng Buôn-Ma-Thuột bước ngoặt, chiến thắng trong chiến dịch Hồ Chí Minh thần tốc… góp công to lớn hoàn thành độc lập, thống nhất Tổ quốc.

Với việc đánh thắng 2 đế quốc to giàu mạnh hơn Việt Nam rất nhiều, với việc lần lượt đánh thắng các tướng lĩnh hàng đầu của Pháp, mỹ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được nhiều nhà nghiên cứu lịch sử quân sự thế giới ca ngợi là "Một trong những thiên tài quân sự lớn nhất của mọi thời đại" và là "Một danh tướng thế giới". Đại tướng Võ Nguyên Giáp là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam ta.

Nay Đại tướng đã 100 tuổi (theo âm lịch). Lâu nay Đại tướng được chăm sóc trong Bệnh viện 108, song sức đã quá yếu, dù có hồi phục sức khỏe từ Tết AL đến nay, song vẫn khó tránh khỏi quy luật tự nhiên, tuy diễn ra sớm hay muộn thì ta chưa thể đoán trước. Thay mặt cho tâm nguyện của đông đảo chiến sĩ và tướng lĩnh trong lực lượng vũ trang cũng như nhân dân cả nước, chúng tôi xin đề xuất yêu cầu với các cấp lãnh đạo có thẩm quyền: Đến khi nào Đại tướng trút hơi thở cuối cùng, cần tiến hành nghi lễ Quốc tang đối với Đại tướng.

Được biết có quy định Quốc tang chỉ tiến hành đối với 4 chức danh: Tổng bí thư BCH TW Đảng, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ. Chúng tôi cho rằng trường hợp Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một trường hợp đặc biệt, cần có quyết định đặc cách làm lễ Quốc tang. Nếu cứ theo quy định mà một vị nào trong 4 chức danh đó, công lao chẳng có bao nhiêu, lại có những vấn đề không minh bạch, hoặc có khuyết điểm, bị công luận chê trách… vẫn được thực hiện quốc tang, còn một vị khai quốc công thần công lao to lớn, được toàn dân kính trọng, thế giới ngưỡng mộ như Đại tướng Võ Nguyên Giáp lại không được làm lễ quốc tang thì thật là đại bất công và trái đạo lý.

Ngôi nhà 30 Hoàng Diệu cũng nên dùng làm nhà lưu niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, không dùng vào bất cứ việc gì khác. Sinh thời Đại tướng biết bao nhiêu hiện vật do các tầng lớp nhân dân đem đến chúc Tết, mừng sinh nhật Đại tướng, nhiều nguyên thủ quốc gia, nhân sĩ nổi tiếng thế giới đã đến ngôi nhà ấy thăm Đại tướng và tặng hiện vật lưu niệm. Trong ngôi nhà ấy, Đại tướng đã ngồi chỉ huy trận đánh B52 năm 1972. Ngôi nhà 30 Hoàng Diệu đã thành một di tích lịch sử quan trọng. Một nhà thờ họ của một dòng họ có nhiều người đỗ đạt cao thủa trước cũng được công nhận là di tích lịch sử, thì ngôi nhà 30 Hoàng Diệu càng xứng đáng được công nhận là di tích lịch sử.

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, lão thành cách mạng
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, lão thành cách mạng.
 Nguồn: BAUXITE VIETNAM

*************
Ý kiến của Nguyễn Xuân Diện:

- Vậy là rồi nhất định sẽ đến ngày Đại tướng từ biệt trần gian. Đến ngày đó, không biết quân dân ta có chịu đựng nổi không? Lòng quân dân thương tiếc Ông có thể sánh với khi Hồ Chủ tịch mất năm 1969.

- Công lao và Đạo đức Đại tướng Võ Nguyên Giáp được cả dân tộc tôn vinh, cả nhân loại ngưỡng mộ. Đó là điều ai cũng biết. Bất luận tiêu chí tiêu chuẩn nào, thì việc tổ chức Đại tướng theo nghi lễ quốc tang là đương nhiên. Nếu Đảng, Nhà nước và Chính phủ không tổ chức quốc tang, thì chính Nhân Dân khắp nơi sẽ tổ chức quốc tang cho Người. Như thế, dư luận trong và ngoài nước sẽ buộc phải nhìn nhận và lên tiếng về cách ứng xử của chúng ta đối với Đại tướng. Có lẽ ưu tư chuyện ấy, nên hai vị tướng mới viết bài / thư này. Chứ tôi tin là các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước, Chính phủ Việt Nam sẽ không chọn cách ứng xử là không - tổ - chức - Quốc - tang.

- Toàn bộ khuôn viên và ngôi nhà 30 Hoàng Diệu là một ngôi nhà lịch sử. Nếu sau khi Đại tướng mất, mà Nhà nước và Chính phủ không muốn giữ lại để làm Bảo tàng / Nhà lưu niệm Võ Đại tướng mà lại dùng vào việc khác, tôi đề nghị hai vị tướng vận động kêu gọi nhân dân cả nước và kiều bào đóng góp tiền mua lại căn nhà đó (bằng / với bất cứ giá nào) của Nhà nước để làm Bảo tàng cho Người!

Rất mong nhận được ý kiến của chư vị. Chúng tôi mong nhận được các comment thích hợp, để nó có thể hiện diện ở ngay bên dưới bài này. Xin đa tạ!


Bài viết còn được lưu tại: BVN

Tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, thọ 103 tuổi

maclam10042013.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

000_Hkg1467615-305.jpg
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ảnh chụp năm 2008 tại Hà Nội.
AFP

Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua đời tại Bệnh viện Trung Ương Quân Đội 108 vào lúc 18 giờ chiều ngày 4 tháng 10 năm 2013 hưởng thọ 103 tuổi.
Dù muốn hay không lịch sử Việt Nam cũng không thề phủ nhận sự đóng góp lớn lao của ông trong chiến thắng Điện Biên Phủ mở đầu cho việc rút quân của Pháp ra khỏi Đông dương và Việt Nam.
Mặc Lâm trao đổi với đại tá Bùi Tín, từng là người rât thân cận với ông, để có cái nhìn chi tiết hơn về vị tướng này.

Một vị tướng tài

Mặc Lâm: Thưa ông, là nguời từng có thời gian thân cận với Đại tướng Võ Nguyên Giáp ông có nhận xét gì về con người hay bản tính của vị tướng này?
Bùi Tín: Tôi nghĩ ông Giáp là người có tài, một con người có ý chí, thế nhưng mọi cái cũng chỉ tương đối thôi. Tôi lấy ví dụ như là ở trong nước hiện nay vẫn còn đưa ra cái gọi là cái tin Hội đồng Khoa học của Hoàng gia Anh có chọn 100 vị tướng trên toàn thế giới để mà biểu dương và 10 vị làm thành ra 10 tượng vàng. Tin đó là tin vịt. Tôi đã sang tận Anh cùng với anh Đỗ Văn để thẩm tra lại thì hoàn toàn không có. Thế nhưng hiện nay sách vở trong nước vẫn còn đăng những cái tin thất thiệt như thế. Bởi vì nếu cái tin đó là thiệt thì Hà Nội người ta sẽ in to lên nguyên văn và chụp ảnh những cái tượng để đưa lên. Những cái chuyện đó là không hề có. Tin đó là thêu dệt.
Thay đổi phương châm tác chiến Điện Biên Phủ đúng là tác phẩm mang cái dấu ấn riêng của Võ Nguyên Giáp.
-Nhà báo Bùi Tín
Mặc Lâm: Đó là lỗi của chế độ muốn tâng bốc ông ấy như từng tâng bốc nhiều người khác khi họ đang được trọng dụng. Quay trở lại chiến trường Điện Biên Phủ, ông có gì ấn tượng nhất cần chia sẻ về chiến công của vị tướng này hay không?
Bùi Tín: Tôi nghĩ cái tài thực sự của ông ấy là tôi được biết rõ vì ông đã kể riêng cho tôi nghe về thay đổi phương châm cái Điện Biên Phủ. Thay đổi phương châm tác chiến Điện Biên Phủ đúng là tác phẩm mang cái dấu ấn riêng của Võ Nguyên Giáp. Đã có thỏa thuận từ Bắc Kinh với Hà Nội qua ông Mao, ông Hồ rồi qua đoàn cố vấn Trung Quốc là sẽ tấn công Điện Biên Phủ vào ngày 25 tháng giêng năm 1954 vào hồi 17 giờ chiều theo phương châm “đánh nhanh, giải quyết nhanh”. Thế nhưng cả ngày hôm đó và đêm hôm trước ông ấy không ngủ được, ông chỉ suy nghĩ về trách nhiệm. Tức là phương châm “đánh nhanh, giải quyết nhanh” được quyết định khi mà quân Pháp vừa “lưng thời phòng ngự” được vài tuần lễ. Nhưng mà đến lúc bấy giờ đã được hai tháng thì cái “ lung thời phòng ngự” được chuyển sang thành “phòng ngự kiên cố” bằng đến hàng nghìn tấn thép gai, hàng vạn quả mìn, hàng 5,6 chục khẩu đại bác và rất nhiều súng máy 2 nòng.
Nếu quân Pháp đã phòng ngự kiên cố mà vẫn giữ nguyên phương châm”đánh nhanh, giải quyết nhanh” thì có thể bị tan hoang và bị tiêu diệt rất lớn và coi như sẽ bị tiêu diệt tất cả các lực lượng mà đã xây dựng từ trước đến nay. Do đó mà ông đã thay đổi cái phương châm từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” thành “ đánh chắc, tiến chắc”. Nhờ thay đổi phương châm như thế nên mới dành được thắng lợi.
Ông Võ Nguyên Giáp và vợ Nguyễn Quang Thái khi còn trẻ. Photo courtesy of chungta.com
Ông Võ Nguyên Giáp và vợ Nguyễn Quang Thái khi còn trẻ. Photo courtesy of chungta.com
Nếu mà theo phương châm cũ thì nguy hiểm lắm. Tất cả những sư đoàn tham chiến từ 308,304,312 cho đến những sư đoàn công pháo là 4 sư đoàn “vốn liếng” từ năm 45 đến năm 54 sẽ bị tiêu hao rất nặng. Tôi nghĩ đấy chính là cái tài năng đột biến của ông Giáp
Mặc Lâm: Đó là thời kỳ vàng son nhất của ông Giáp nhưng hình như về sau này thì ông gặp lắm điều không vừa ý thì phải?
Bùi Tín: Về sau này thì tài năng của ông ấy ít biểu lộ lắm bởi vì đều do tập thể của Bộ chính trị và đều do vị trí vai trò của ông Duẩn đã lấn lướt và nhất là ông Giáp chưa hề đặt chân lên chiến trường miền Nam một ngày nào cả. Ông ta chỉ chỉ huy từ xa thôi cho nên am hiểu về chiến trường của thời kỳ chiến tranh sau này ở miền Nam thì vai trò của ông Giáp mờ nhạt lắm. Cho đến cả chiến dịch Hồ Chí Minh, ông cũng ờ Hà Nội để chỉ huy từ xa và vai trò của ông không bằng được ông Văn Tiến Dũng, càng không bằng được ông Lê Duẩn và ông Lê Đức Thọ.

Sống đạm bạc

Mặc Lâm: Rồi khi ông bị xung vào vai trò cầm đầu ủy ban kế hoạch hóa gia đình thì cuộc cờ chính trị của ông Đại tướng coi như xong! Đây có phải là hình thức ông bị thất sủng hay không?
Bùi Tín: Cái đó công bằng mà nói thì ta cũng không nên nói ông ấy bị thất sủng hẳn đâu. Bởi vì sau chiến tranh thì theo tôi được biết rõ thì ông Phạm Văn Đồng muốn chuyển ông Giáp sang chấm dứt hoạt động quân sự sang làm phó Thủ tướng đạc trách về khoa học và kỹ thuật. Cái mảng khoa học và kỹ thuật mà ông ấy tâm sự với tôi hàng bao nhiêu tuần lễ là cái mảng lớn lắm, nào là thành lập cái viện Hàn lâm Việt Nam, thành lập cái viện Khoa học xã hội và Khoa học nhân văn và Khoa học tự nhiên Việt Nam; Đảm nhận cả về nhân lực, về phát triển nòi giống dân tộc, trong đó có cái chi tiết là sinh đẻ có kế hoạch. Sau đó bị người ta nói phóng lên là ông bị làm “ông cai đẻ”….
Thật ra ông Phạm Văn Đồng và Bộ chính trị lúc bấy giờ, theo ông Giáp kể lại cho tôi, đã chọn ông Giáp làm người đứng đầu cái mặt trận khoa học kỹ thuật để bù lại những năm chiến tranh, để mà xây dựng gấp cái nền giáo dục, cái nền y tế, nền khoa học xã hôi, khoa học nhân văn, khoa học tự nhiên…. Đó là những cái mảng rất là lớn. Không thể nói là thời ký đó ông ấy bị kỹ luật, bị ra rìa hay là bị coi nhẹ đâu. Tôi nghĩ đấy là cái nhìn không công bằng, một cái nhìn thành kiến, một cái nhìn quá thổi phồng lên chứ không đúng với thực tế.
Mặc Lâm: Đây có phải là cách mà người cộng sản thường đối đãi với nhau hay không vì sự bội bạc này đã xảy ra không chỉ trên cá nhân đại tuớng Võ Nguyên Giáp mà còn trên rất nhiều tướng lãnh, ủy viên chính trị khác nữa…ngay cả những người lên tiếng sửa đổi chính sách cũng bị thẳng tay trù dập như ông Trần Xuân Bách chẳng hạn…
Ông có trí nhớ rất là tốt và hai nữa là ông ấy sống một cuộc sống khá là đạm bạc-không hút thuốc, uống bia, uống rượu gì đâu. Ông là con người sống rất là minh bạch, rất là giản dị.
-Nhà báo Bùi Tín
Bùi Tín: Đó là vì lối lãnh đạo của đảng Công sản. Một con người thì không thể làm nên được mà bởi vì ông cũng nằm chung trong chế độ ấy, tức là muốn có một nước Việt Nam phát triển để nhập vào thế giới dân chủ nhưng cái đó là cả Bộ chính trị, cả đảng lạc hậu, không đi theo kịp với thời cuộc vì đã thắng trong chiến tranh bằng một chế độ độc đảng nên vẫn cứ nghĩ một nếp là trong xây dựng đất nước vẫn cứ giữ một chế độ độc đảng thì mới có thể dành thêm thắng lợi lịch sử. Đấy là sai lầm của cả ban lãnh đạo của đảng, từ ông Duẩn, ông Thọ, ông Giáp, đến ông Đồng và trước đó là cả ông Hồ Chí Minh nữa.
Tôi nghĩ đây là cái sai về đường lối, về học thuyết mà đảng Công sản phải chịu trách nhiệm và cho đến bây giờ thì nó mới vỡ tung ra để mà bây giờ đảng đi đến thụt lùi và người ta gọi là đang bước vào cái bước sa đọa, một bước sa sút và người ta còn nói đến một cách bẽ bàng là đảng Cộng sản hiện nay đang ở vào cái ngõ cụt, đang ở thời kỳ rã đám, đang ở thời kỳ sạt nghiệp về uy tín và về tất cả mọi mặt. Đấy là trách nhiệm chung của đảng Cộng sản trong mấy chục năm qua.
Mặc Lâm: Khi vụ chống khai thác bauxite xảy ra thì Đại tướng Võ Nguyên Giáp lúc ấy rất yếu nhưng vẫn viết thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu ngưng thực hiện dự án. Người ta đồn đoán rằng bức thư không phải của chính ông Giáp viết mà do ai đấy nhuận sắc, ông nghĩ sao về tranh cãi này?
Bùi Tín: Đúng chứ. Bởi vì bức thư đã viết cách đây hai năm mà cách đây hai năm thì ông ấy còn viết được. Lúc bấy giờ tôi theo dõi rất chặt thì ông ấy còn tiếp khách, còn nói chuyện bình thường được. Ông vào bệnh viện hai năm rưỡi nay. Hơn một năm nay thì ông ấy chỉ bút ký thôi, chỉ gật gật, lắc lắc thôi chứ không còn có được suy nghĩ bình thường nữa; Nhưng thời ký ông ấy viết hai bài thì trực tiếp ông ấy viết, tôi nghĩ như thế. Ông vẫn có hai anh đại tá thư ký cũng am hiểu; Có thể ông ấy có ý kiến và ông cũng duyệt rất là kỹ. Ông ấy là con người rất cẩn thận cho nên tôi nghĩ đây vẫn là những bức tâm thư thật sự của Võ Nguyên Giáp.
Mặc Lâm: Cuối cùng trước sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ông có cảm nhận gì?
Bùi Tín: Tôi thấy ông là người thông minh. Ông có trí nhớ rất là tốt và hai nữa là ông ấy sống một cuộc sống khá là đạm bạc-không hút thuốc, uống bia, uống rượu gì đâu. Ông là con người sống rất là minh bạch, rất là giản dị. Cái đó rất rõ. Ông có khuyết điểm là không sát dân đâu. Hai nữa ra chiến trường ông cũng không sát mặt trận, chiến sĩ đâu. Ngay ở Điện Biên Phủ, ông ở Mường Phăng là cách tiền tuyến đến hơn 10 cây số. Ông cũng không ra gặp trực tiếp anh em vừa mới chiến đấu về. Ngay cả tù binh bắt được, không biết bao nhiêu tù binh Pháp và sau này là tù binh Mỹ thì ông cũng không để tâm đến gặp tù binh như cái thời trước Napoleon đã làm hay từ chiến dịch Cao Bắc Lạng thì ông Hồ còn gặp Charlton và Le. hai viên trung tá bị bắt sống, ông Giáp cũng không gặp. Do đó mà tôi thấy ông xa chiến trường, xa chiến sỹ. Tác phong còn khá là quan liêu chứ không gần lính như những ông tướng Trần Văn Trà, ông Lê Trọng Tấn.
Ông là một ông tướng thông minh, một ông tướng có tư duy và riêng ở Điện Biên Phủ có tư duy độc lập. Những điều đó rất rõ. Nhưng nhược điểm tôi thấy là phong thái còn quan liêu, xa dân, xa lính chỉ được cái sinh hoạt giản dị, không có tham ô nhưng ông cũng không đóng góp được gì vào sự lãnh đạo của đảng Cộng sản để khỏi rơi vào chủ quan, quan liêu, giáo điều mù quáng theo chủ nghĩa Mác-Lênin. Đó là sai lầm chung của ông Giáp góp chung vào cái sai lầm của đảng Cộng sản.
Mặc Lâm: Xin cám ơn nhà báo Bùi Tín.

Xử công khai – Nhà cầm quyền tự tát vào mặt mình


Phiên xử công kha bị ngăn chặn quyết liệt
Phiên xử công khai bị ngăn chặn quyết liệt
Trước phiên tòa công khai xử luật sư Lê Quốc Quân (LQQ) với cáo buộc trốn thuế, chính quyền địa phương đã có những động thái ngăn cản tôi đi xem xử vụ này, bằng việc gửi giấy mời làm việc không ghi rõ nội dung, sau đó trực tiếp vào nhà tôi để yêu cầu tôi không đi xem xử án. Không chỉ riêng mình tôi, nhiều bạn lên mạng phàn nàn, rằng họ bị các đoàn thể ở khu phố đến nhà quấy rầy, yêu cầu không đi xem xử LQQ.
Đương nhiên tôi từ chối, xác định quyền của mình, cũng như sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật về mọi hành vi của bản thân.
Lần này họ không chặn tôi ngay tại cửa nhà như những lần trước, mỗi khi tôi đi biểu tình, hay chỉ là quan sát một cuộc dã ngoại, giao lưu về quyền con người (được tổ chức tại công viên Nghĩa Đô), nhưng họ cử an ninh đi theo tôi, ngay khi tôi rời khỏi nhà sáng nay.
Tôi biết bà con giáo dân ở giáo xứ Thái Hà sẽ đi xem xử án để ủng hộ LQQ, nên tôi đến để quan sát và chứng kiến tinh thần hiệp thông của người công giáo như thế nào.
Quả thực với chính quyền này, không thể biết giới hạn của họ đến đâu. Tránh trường hợp bị kẹt cùng bà con giáo dân, nếu bị chặn không cho mọi người ra khỏi nhà thờ, tôi đứng ngoài đường Nguyễn Lương Bằng, để quan sát bà con xuất phát như thế nào.
Sau buổi lễ sớm, chưa đến 7 giờ sáng bà con đã ra đến ngoài đường. Họ đi hàng một trên vỉa hè phố Nguyễn Lương Bằng, trên tay mỗi người đều cầm một lá vạn tuế. Tôi đi phía trước đoàn để chụp ảnh, và để có thể quan sát được toàn cảnh.
Đến đầu đường Nguyễn Lương Bằng, đoàn người rẽ vào đường Xã Đàn. Họ nhắc nhau đi thành hàng một, một vài người vừa đi vừa hát kinh Hòa Bình: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù. Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục. Ðem an hoà vào nơi tranh chấp. Ðem chân lý vào chốn lỗi lầm”
Dù tất tả chạy ngược xuôi bên cạnh đoàn người, những lời cầu nguyện thiết tha vẫn len lỏi vào tâm trí tôi, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm phục về đức tin mãnh liệt của người công giáo, ngay cả khi họ bị đàn áp suốt mấy chục năm ròng, mặc dù chiến tranh kết thúc đã rất lâu trên mảnh đất này.
Mới vào đường Xã Đàn một đoạn, xe cảnh sát đã bắt đầu vè vè xuất hiện, yêu cầu bà con giải tán, không tụ tập đông người trên vỉa hè!!! Trong khi loa liên tục nhắc nhở, yêu cầu giải tán, tay công an gọi loa thỉnh thoảng cũng ngắc ngứ vì không biết yêu cầu như thế nào, khi người dân đang đi bộ (hàng một) trên vỉa hè. Liệu có một đất nước nào trên thế giới, lại có luật cấm người đi bộ trên vỉa hè không?
Những chốt công an lẻ tẻ xuất hiện vô số trên đường, nhưng việc ngăn chặn đoàn người là không khả thi, nên họ cứ lẽo đẽo đi theo đoàn, bất chấp chính họ đang cản trở giao thông vì đi dưới lòng đường. Mấy tay an ninh đi theo tôi ngang nhiên đi xe máy ngược chiều để có thể bám sát tôi. Một tay còn chả thèm đội mũ bảo hiểm. Vậy mà xe ô tô của cảnh sát chạy ngay phía sau không hề có ý kiến gì.
Đến đường Lê Duẩn, đoàn người đi sang vỉa hè công viên. Nhưng có người nghe được cảnh sát chỉ đạo tìm cách ép bà con vào công viên, vậy là họ lại bảo nhau đi sang bên kia đường, men theo lan can đường sắt. Đến gần đường Trần Nhân Tông, đoàn người rẽ sang bên kia đường để đi về phía tòa án. Nhưng chờ sẵn họ ở đây là một lực lượng hùng hậu, bao gồm cảnh sát cơ động, cảnh sát áo xanh và an ninh trong trang phục trật tự đeo băng đỏ (tôi thực sự căm ghét lực lượng đep băng đỏ này vì sự hung hãn của họ).
Dòng người đang chảy, lập tức bị dồn cục lại vì bị chặn đầu. Khi những người đi sau tỏa ra, tìm cách vượt lên trên, lập tức tất cả các lực lượng chặn đường bèn dàn hàng ngang, che kín toàn bộ chiều rộng mặt đường Lê Duẩn. Vì vậy, không chỉ người đi bộ mà toàn bộ các phương tiện đang tham gia giao thông trên đường Lê Duẩn cũng bị chặn đứng theo.
Gần một tiếng trôi qua, tình trạng trên vẫn không có dấu hiệu chuyển biến. Tôi đã nhanh chân vượt qua hàng rào trật tự, ngay khi đoàn người mới bắt đầu bị chặn. Đứng phía sau lưng mấy lớp hàng rào người (an ninh, cảnh sát áo xanh, cảnh sát cơ động), tôi nhìn cảnh tượng trên mà ngao ngán lắc đầu, không thể hiểu nổi cái gì chứa bên trong đầu của những kẻ ra cái lệnh kỳ cục này. Tôi lựa thế khi có đông người dân đang tò mò đứng xem, đang thi nhau giơ điện thoại lên quay, chụp, tôi cũng giơ máy ảnh lên chụp vội mấy kiểu. Lập tức tôi nhận ra nhiều ánh mắt chĩa vào tôi, những cái nháy nhau thì thầm đáng ngờ. Tôi lùi vào trong cửa một hàng bán điện thoại, tháo thẻ nhớ, cất máy cảnh vào túi.
Cảnh sát và an ninh bắt đầu xua đuổi tất cả người dân ra khỏi khu vực phong tỏa. Chủ cửa hàng đóng cửa kính lại. 3 cậu an ninh đi theo tôi đứng án ngữ ngay phía ngoài cửa. Mặc dầu vậy, những kẻ lượn lờ ngoài kia trong mọi sắc phục vẫn liếc vào cửa hàng. Tôi đã tính cả đến nước gửi chủ cửa hàng cất hộ thẻ nhớ. Mấy cậu an ninh canh tôi cũng bị đuổi vài lần. Chỉ sau khi họ lắc đầu, hất hàm tặc lưỡi, rồi thì thầm vài câu mới được bỏ qua.
Đứng trong cửa hàng nhìn ra, tôi thấy bà con hết ngồi xuống lại đứng lên. Hết hô phản đối lại hát kinh Hòa Bình. Vài lần chắc do phía sau thúc lên, đoàn người lại ồ lên, tìm cách vượt vòng vây. Đám trật tự choãi chân trèo , được cả cảnh sát áo xanh hỗ trợ, ra sức xô đẩy bà con bật trở lại.
Nhìn cảnh đó, tôi cay đắng nghĩ thầm, tại sao đám đông hàng trăm người lại có thể dễ dàng bị khuất phục chỉ bởi một hàng rào người mong manh thế kia. Cảnh này khiến tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình Lion King, khi chúa sơn lâm bị cả đàn trâu rừng (hoặc linh dương) dẫm chết khi cố cứu con trai.
Không chỉ trong phim hoạt hình, trong thế giới động vật cũng có chuyện một đàn trâu rừng đã đánh đuổi tan tác cả bầy sư tử.
http://www.youtube.com/watch?v=74cXjWV55Uc
Thế mới biết làm người trên đất nước này, còn cay đắng hơn cả loài thú hoang. Có những điều con người không thể học được từ loài thú kia.
Phạm vi phong tỏa rất rộng. Ngay cả khi một nhánh ồ lên, thoát được qua hàng rào người, ào qua trước cửa hiệu tôi đang đứng, tôi lập tức đẩy cửa len ra, mặc cho mấy tay an ninh cố sức lấy lưng đẩy tôi lại. Tuy nhiên bà con không đi quá được vài chục mét, vì còn nhiều lớp cảnh sát các loại đứng dăng hàng, đón lõng cả quãng đầu đường Trần Nhân Tông, kéo dài cho đến tận cổng công viên. Tôi cảm thấy không hề an toàn, trước cái nhìn rất ám muội của những kẻ mặc thường phục đang lượn lờ xung quanh. Điều cần thiết bây giờ là phải đưa được hình ảnh lên mạng, để mọi người có thể biết được những gì đang xảy ra ở đây. Vậy nên tôi hỏi tay an ninh đang lẵng nhẵng theo tôi xem cậu ta có về không. Khỏi phải nói ku cậu mừng thế nào khi tôi đồng ý đi về, nên vội quay lại lấy xe ngay. Ngay cả khi bọn họ đèo tôi ra khỏi khu vực phong tỏa, cũng hai lần xe bị chặn lại. Tuy nhiên cùng ngành nên họ hiểu nhau rất nhanh, và để cho hai cậu an ninh chở tôi qua an toàn. Mặc dù tôi và tay an ninh đi xe máy bên cạnh không đội mũ bảo hiểm, nhưng suốt dọc đường chẳng có ma nào tuýt còi cả.
Dọc đường tôi tranh thủ phỏng vấn cậu an ninh đèo tôi, xem cậu ta nghĩ gì về những cảnh mà cả tôi và cậu ta nhìn thấy suốt từ sáng tới giờ? Ai mới là người gây ách tắc giao thông? Nếu các cậu là lãnh đạo, thì các cậu giải quyết vấn đề này thế nào? Liệu nếu để bà con giáo dân bình an đến được cửa tòa, họ có thể làm được gì ngoài việc đứng trên vỉa hè hát kinh Hòa Bình, hô mấy câu đòi tự do cho người anh em của họ?
Cậu an ninh này có vẻ hiền, chỉ bảo: khó nói lắm cô ơi!
Cậu bên cạnh (trước đó rất lì lợm, ban nãy còn lấy lưng chặn tôi không cho ra khỏi cửa hàng, và chỉ hớn hở khi tôi đồng ý đi về) thì bảo xin số điện thoại, bảo để lần sau có đi những vụ thế này thì cứ gọi họ chở đi, mà tốt nhất là đừng đi đâu, cứ ở nhà cho khỏe.
Tôi bảo sao lại có lối sống ích kỷ thế được? Nếu chỉ biết có mình, khi mình gặp nạn sẽ chẳng có ai thèm ở bên mình đâu cháu ạ. Với lại, cuộc sống cần người phản ánh mọi chuyện xảy ra trong xã hội, chẳng khác gì cần công an đâu. Cô không là nhà báo, nhưng hay gặp chuyện bất bình thì chẳng tha lên tiếng. Mà muốn biết thì phải đi mới biết được chứ?
Biết là quan thầy các cậu cũng chả dám nói, nhưng vẫn cứ phải hỏi.
Mạng faceboock tràn ngập thông tin về những gì xảy ra quanh phiên tòa xử LQQ. Tâm lý chung của cư dân mạng là cực kỳ phẫn nộ. Mãi hơn 9 giờ, vợ và chú ruột LQQ mới vào được tòa. Nhiều người bạn gọi điện hỏi tôi sao không thấy ai ở quanh khu vực xử án? Tôi đáp, tất cả bị chặn hết ở đây rồi. Có lẽ cho dù người đi dự không chỉ tập hợp ở một nơi như thế này mà là nhiều nơi, thì với cách thức này, cũng sẽ chẳng có ai bén mảng được đến cổng công đường. Không một ai trong chính quyền này có thể trả lời được câu hỏi:
- Thế nào là một phiên tòa xử công khai?
- Thế nào là một phiên tòa ô nhục?
Tôi có cảm tưởng là nhà cầm quyền đang tự tát vào mặt mình, trước dư luận trong và ngoài nước qua những hình ảnh đáng xấu hổ ngày hôm nay. Nó thể hiện sự bất lực của một nhà nước yếu kém về mọi mặt. Mặc dù hôm nay không có màn bắt bớ người, nhà cầm quyền không huy động xe buýt để chở người bị bắt. Nhưng cái sáng kiến giăng ngang đường để chặn một đoàn người đi hàng một, khiến cả một tuyến đường bị ách tắc thì đó quả là tối kiến, khó mà chấp nhận nổi.
Không ít người (có nghĩa là rất nhiều người) hiểu đằng sau bản án đó là động cơ khác. Ông Brad Adams, giám đốc Châu Á của HRW, nói trong thông cáo đăng tải trên trang web của tổ chức này, rằng: “Chính phủ Việt Nam lo ngại về vị thế của mình trong xã hội đến nỗi phải tìm đủ cách để bịt miệng và cầm tù hết nhà bất đồng chính kiến này đến nhà bât đồng chính kiến khác.”
Facebook Đặng Phương Bích

Biểu Tình Đòi Thả Ls Lê Quốc Quân

BBC - 2.10.2013: Hàng trăm người biểu tình trước khu vực tòa án đòi thả luật sư Lê Quốc Quân, người bị án 30 tháng tù tại Hà Nội vì tội trốn thuế.


Hàng trăm người trong đó có cả các giáo dân và một số người dân mất đất đã tiến hành biểu tình gần nơi diễn ra phiên xử và kêu gọi thả tự do cho Luật sư Lê Quốc Quân, người bị tòa án tại Hà Nội tuyên án 30 tháng tù vì tội trốn thuế.

Theo hãng tin AP hàng trăm cảnh sát và nhân viên an ninh đã được huy động tới các đường phố quanh tòa án để ngăn người dân tới dự phiên tòa, và nhiều nhân viên thường phục lập hàng rào người xung quanh khu vực tòa án.

Sinh năm 1971, luật sư Quân, nhà bất đồng và là người tham gia đấu tranh dân chủ tích cực trước khi bị bắt. Ông cũng là tiếng nói bất đồng mạnh mẽ ở Hà Nội và từng bị giam 100 ngày sau một chuyến đi học ở Hoa Kỳ.

Tuyên bố của Đại sứ quán Hoa Kỳ về ông Lê Quốc Quân

ĐSQ Hoa Kỳ - 2.10.2013: Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc chính phủ Việt Nam kết tội và tuyên án 30 tháng tù về tội trốn thuế đối với luật sư nhân quyền và blogger Lê Quốc Quân. Việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật thuế để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ hoặc bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa là điều đáng lo ngại.

Việc kết án này dường như không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.

Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả các tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa.

Tự do cho Ls Lê Quốc Quân

RFI PHỎNG VẤN ÔNG PHẠM CHÍ DŨNG VỀ KẾT QUẢ PHIÊN TÒA HÔM NAY



Biểu tình trước cửa tòa án phản đối bản án đối với Luật sư Lê Quốc Quân, 02/10/2013.

Phạm Chí Dũng: 
Vì sao luật sư Lê Quốc Quân không nhận "án treo"?

Thụy My - RFI 

Tòa án thành phố Hà Nội hôm nay 02/10/2013 tuyên án 30 tháng tù giam cùng với 1,2 tỉ tiền phạt, truy thu 600 triệu đồng đối với luật sư, nhà đấu tranh nhân quyền Lê Quốc Quân với tội danh « trốn thuế ». 

Ngay sau khi bản án được tuyên, nhà báo Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh đã vui lòng dành cho RFI Việt ngữ một cuộc phỏng vấn. 

RFI : Thân chào nhà báo Phạm Chí Dũng, rất cảm ơn anh đã dành thì giờ cho RFI Việt ngữ hôm nay. Thưa anh, cảm nhận chung của anh về bản án đối với luật sư Lê Quốc Quân ra sao ?

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Một cách công bằng, Lê Quốc Quân đáng ra phải được trả tự do. Tôi cho rằng ngay trong nội bộ Bộ Chính trị cũng không hẳn thống nhất về quan điểm mức án. Nhưng cho dù ai đó có yêu cầu “phóng thích” Lê Quốc Quân, phái “lập trường kiên định” vẫn còn tương đối lấn át.

Nhưng dù sao, một mức án như thế đối với người con của Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng không phải là quá nặng nề, so với tất cả những gì mà ngành tư pháp, công an Hà Nội và giới tuyên giáo đảng từng muốn mặc định về tội danh ở khung hình phạt cao nhất đến 7 năm đối với một thành viên hoạt động nhiệt thành trong Hội đồng Công lý và Hòa bình.

Hà Nội hôm nay vang dội lời cầu nguyện từ nhà thờ Thái Hà và rất nhiều giáo xứ ở Việt Nam cho người tuẫn nạn Lê Quốc Quân. Cành thiên tuế xanh đơn sơ mộc mạc trên tay các giáo dân vốn là tình yêu vô điều kiện tiếp nhận từ đấng Thiên Chúa, nhưng vào ngày này, dường như nó cũng toát lên hình tượng ngọn giáo bất tuân đối với quá nhiều chuyện bất công trong xã hội ngày nay.

Hình ảnh hiệp thông đồng khắp như thế cũng khiến người ta phải nhớ lại cuộc biểu tình ở Long An vào ngày 16/08/2013 để đòi trả tự do cho nữ sinh áo trắng Phương Uyên. Dù không phải là tín đồ Công giáo nhưng Phương Uyên và gia đình cô đã nhận được mối chia sẻ rất lớn từ giáo hội, đặc biệt là Dòng Chúa cứu thế ở Sài Gòn. Cuộc biểu tình diễn ra trong không khí bị trấn áp khá thô bạo, nhưng thông điệp của nó rốt cuộc đã làm cho nhà cầm quyền không thể bỏ ngoài tai.

Nếu Phương Uyên đã được trả tự do ngay tại tòa Long An, thì việc Lê Quốc Quân không phải chịu một mức án quá nặng nề tại Hà Nội cũng không phải là một ngoại lệ, nhưng hoàn toàn không phải một trường hợp được Nhà nước đối xử “khoan hồng”. Rõ ràng người ta đang rất lo ngại Lê Quốc Quân có thể trở thành một thủ lĩnh nào đó của phong trào dân chủ, nếu được trả tự do ngay vào thời gian này. 

RFI : Trước khi phiên tòa xử Lê Quốc Quân diễn ra, anh đã dự báo nhiều khả năng bản án sẽ “nhẹ”. Dự báo này dựa vào những cơ sở nào? 

Có một điểm trùng hợp giữa vụ Phương Uyên và vụ Lê Quốc Quân. Đó là thời điểm thông báo về lịch xử án đối với Uyên xảy ra khá gần với thông tin được công bố về chuyến đi của ông Trương Tấn Sang – chủ tịch nước và là nhân vật số hai trong đảng – đến Washington để diện kiến Tổng thống Barak Obama. Khá tương đồng, thời điểm thông báo về lịch xử đối với Lê Quốc Quân cũng xảy ra gần như đồng thời với thông báo về chuyến đi Paris và New York của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Sự trùng hợp này cho thấy điều gì? Phải chăng “án treo” đối với Phương Uyên không phải là một ngoại lệ, và đến lượt “án nhẹ” Lê Quốc Quân cũng như thế? Cả hai vụ xử án này lại đều diễn ra sau hai chuyến công du nước ngoài của các chính khách cao cấp, và hẳn không nằm ngoài thực đơn đối ngoại của Nhà nước ứng với từng hoàn cảnh và “đối tượng” cụ thể.

Một chi tiết đáng chú ý nữa là thời điểm vụ xử án Lê Quốc Quân lại diễn ra trùng với thời gian Hội nghị trung ương 8 của Đảng. Cách đây gần ba tháng, đã đột biến xảy ra việc hoãn phiên xử Lê Quốc Quân vào ngày 09/07/2013 với lý do thẩm phán Lê Thị Hợp bị “cảm đột xuất”, lồng trong bối cảnh giáo dân từ Nghệ An và tại Hà Nội dâng cao không khí hiệp thông và đổ về tòa án Hà Nội để mong nguyện tham dự một phiên tòa được coi là “công khai”. Lẽ dĩ nhiên, chẳng một cấp lãnh đạo nào trong Bộ Chính trị lại muốn một lần nữa diễn ra tinh thần hiệp thông mà có thể gây ra “nội loạn” như thế, nhất là khi vụ xung đột Mỹ Yên ở Nghệ An còn chưa nguôi ngoai, làm ảnh hưởng đến không khí “thảo luận nghiêm túc” của cuộc họp được coi là “hội nghị giữa nhiệm kỳ” của đảng đang diễn ra mà có thể liên đới với con đường chính trị của một số chính khách chủ chốt.

Do vậy theo lẽ thông thường, lịch xử án Lê Quốc Quân phải được dời lại sau khi Hội nghị trung ương 8 kết thúc. Nhưng vì cả hai sự kiện này cùng diễn ra, người ta có thể đặt câu hỏi là liệu đã xảy ra một tác động nào, đủ lớn và đủ sâu sắc, trong nội bộ hoặc thậm chí từ “các thế lực thù địch”, để chính quyền Hà Nội không thể kéo dài hơn nữa việc hoãn xử Lê Quốc Quân, và do đó bà thẩm phán Lê Thị Hợp cũng mau chóng khỏi bệnh.

Câu hỏi này càng có ý nghĩa nếu liên hệ với một hoài nghi khác: chuyến đi Vatican của đoàn Ban Tôn giáo Chính phủ, được dẫn đầu bởi viên trung tướng an ninh chuyển sang làm tôn giáo vận, đã đạt được một thành tích đáng ngạc nhiên là các viên chức Tòa Thánh tỏ ra không mấy quan ngại về vụ Mỹ Yên, thậm chí còn cho rằng nhà nước Việt Nam đã đạt được những tiến bộ về tự do tôn giáo. Sự chuyển biến bất ngờ này cũng khiến giới phân tích không thể không đặt ra câu hỏi là liệu giữa Tòa Thánh Vatican và Nhà nước Việt Nam đã đạt được một vài thỏa thuận không công bố nào đó, liên quan đến chủ đề tự do tôn giáo cho Việt Nam. Câu hỏi này tất nhiên cũng cần được móc xích với điều kiện dân chủ và nhân quyền và giới chức thương mại Hoa Kỳ và chính Tổng thống Obama đang đặt ra đối với Nhà nước Việt Nam, liên quan đến lộ trình tham gia Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương – TPP.

Một khi ngay cả Tòa Thánh cũng bày tỏ thái độ “im lặng” trước những gì bị xem là hoàn toàn không yên tĩnh giữa mối quan hệ các tôn giáo với chính quyền ở Việt Nam, thì có lẽ sự lắng tiếng của phái đoàn nhân quyền Cộng đồng châu Âu sau cuộc đối thoại nhân quyền với Hà Nội vào ngày 11/9/2013 cũng có hàm ý không kém. Việc không có bất kỳ thông tin nào được tiết lộ từ cuộc hội đàm này cũng có thể làm người ta nhớ lại tâm thế “xuống giọng” của ông Dan Baer – Phó trợ lý ngoại trưởng Mỹ đặc trách về nhân quyền – sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ vào giữa tháng 4/2013, mặc dù trước đó Dan Baer là một trong những nhân vật lên tiếng mạnh mẽ nhất phản đối thái độ và hành xử mang tính đàn áp của nhà cầm quyền Việt Nam đối với giới hoạt động dân chủ và nhân quyền tại quốc gia này. 

RFI : Trước đó chính quyền đã có những động thái “dân vận” và tuyên truyền xung quanh phiên tòa, anh có đánh giá ra sao về những hành động này? 

Một trong những động thái đó đến từ thái độ đưa tin và bình luận của báo chí giới đảng – vốn được xem là nhiệt kế cho quan điểm và cách hành xử của nhà nước đối với những trường hợp “quá “nhạy cảm” như Lê Quốc Quân. Một ngày trước khi phiên tòa xử Lê Quốc Quân, Đài truyền hình trung ương và Thông tấn xã Việt Nam cùng phát đi một bản tin với nội dung gần sát nhau, lược tả vụ “trốn thuế” của Quân. Tất nhiên, không khó khăn để đánh giá nội dung bản tin này xuất phát chủ yếu từ cáo trạng của Viện Kiểm sát, và nguồn của Viện Kiểm sát lại đến từ Công an Hà nội.

Tuy nhiên, nếu so sánh với thái độ và cách thức đưa tin của một số vụ việc trước đây như vụ xét xử Câu lạc bộ nhà báo tự do, vụ Đinh Nguyên Kha và Phương Uyên, có thể thấy giọng điệu trong bản tin của Thông tấn xã Việt Nam về vụ Lê Quốc Quân đã nhẹ nhàng hơn khá nhiều: không “luận” về tội danh, không định hướng phải “kiên quyết xử lý”, và mặc dù đoạn cuối có nêu về “núp sau nó là các động cơ chính trị rõ ràng nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, gây phức tạp tình hình để trục lợi”, nhưng cũng không chỉ rõ thế lực xuyên tạc chính trị nào cả.

Trong khi đó, ngoài hành lang tòa án lại diễn ra một chiến dịch vận động không tiền khoáng hậu của các tổ chức chính trị - xã hội của nhà nước để làm sao hạn chế đến mức tối thiểu số người muốn tham dự phiên tòa “công khai và minh bạch”. Không khí ngăn trở quá lộ liễu và rất hài hước như thế cũng làm người ta không thể không nhớ lại những cuộc vận động tương tự đã xảy ra vào giữa năm 2011 để ngăn cản người dân đi biểu tình chống Trung Quốc. Vậy sự tương hợp về cách thức ngăn cản này cho thấy cái gì?

Ít nhất, nhà cầm quyền đã nhận thức ra một điểm chung giữa hai hành động chống Trung Quốc và vụ Lê Quốc Quân là tính chính danh thuộc về dân chúng chứ không phải của những người xử án. Từ đó có thể thấy, nếu đã buộc phải phần nào chấp nhận các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của dân chúng, lẽ nào hành động chính trị của Lê Quốc Quân, trong đó chủ yếu là phản kháng Trung Quốc, lại không được nhà nước “bỏ qua”? 

RFI : Từ bản án của Lê Quốc Quân, theo anh xu hướng chính trị ở Việt Nam có thể diễn biến như thế nào? 

Nhìn tổng quan, hiện thời Nhà nước Việt Nam đang nằm trong hệ trục tay ba cùng với người Mỹ và Bắc Kinh. Không chỉ với Phương Uyên, bất kỳ mức án nặng nề nào đối với Lê Quốc Quân đều phơi bày tính phi logic trong mối tương quan với thực đơn chính trị đối ngoại ở Việt Nam trong giai đoạn hết sức “nhạy cảm” hiện thời.

Trong hệ trục tay ba đó, một bản án được coi là “nhẹ” đối với Lê Quốc Quân sẽ vẫn giữ phần nào thể diện, hay còn gọi là “sĩ diện”, cho chính thể. Cùng lúc, Bắc Kinh vẫn tạm hài lòng vì dù sao vẫn có án, còn các nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền ở nửa kia thế giới cũng có thể tạm thỏa mãn, nhưng chỉ là tạm thôi, với những cố gắng vận động không mệt mỏi trước đó của họ.

Còn kết quả cuối cùng thuộc về nội lực. Không thể nói khác hơn, hai cuộc biểu tình ở Long An và tháng 8/2013 và tại Hà Nội vào ngày hôm nay đã chứng thực cho hiệu ứng “trong ra – ngoài vào”: trách nhiệm bảo vệ những thành viên và người thân chính là một hành động cần phải có của hoạt động dân sự và các phong trào dân sự đang khởi phát ở Việt Nam, tạo ra hiệu ứng tác động đối với quốc tế, để đến lượt mình, cộng đồng quốc tế lại có thể làm cho Hà Nội bớt “cảm mạo”, khiến Nhà nước Việt Nam phải xem xét lại những bất công do họ gây ra đối với điều được coi là “tự do tôn giáo” và hàng loạt nhu cầu chính trị - xã hội khác.

Thêm một lần nữa hoạt động dân chủ chính trị và tôn giáo ở Việt Nam tiếp nhận được tín hiệu chuyển hóa – chuyển hóa từ ngoài vào và có thể cả từ trong nội bộ Đảng. Tín hiệu đó, dù nhỏ, nhưng cho thấy không chỉ một số nhân vật “tù nhân lương tâm” sẽ có cơ hội dần thoát khỏi bốn bức tường đen đúa trong thời gian tới, mà rất nhiều bức bối xã hội khác như dân oan đất đai, nạn nhân môi trường, nạn nhân bị công an bạo hành… nếu được liên kết, thống nhất và được tổ chức tốt, đều có thể cất lên tiếng nói xứng đáng và đích đáng trong một xã hội dân sự đang hình thành và hướng đến việc phản biện mạnh mẽ đối với một số chính sách, cách điều hành bất hợp lý và bất công của chính thể cầm quyền.

Đường còn dài. Dù Lê Quốc Quân chưa được tự do, nhưng ít nhất lộ trình dân chủ ở Việt Nam đang được rút ngắn. 

RFI : Có những ý kiến so sánh với các vụ án trốn thuế khác, chẳng hạn vụ xử ngày 26/9, tức là chỉ cách đây vài ngày, một « đại gia » ở Bắc Ninh trốn thuế 11 tỉ đồng nhưng chỉ bị tù treo. Theo anh thì bản án vừa rồi có mâu thuẫn với lộ trình dân chủ ở Việt Nam hay không ? 

Ở Việt Nam luôn luôn có sự mất công bằng như thế. Trong rất nhiều vụ án kinh tế tôi đã nghe, có rất nhiều án treo, và thậm chí có những trường hợp vi phạm, trốn thuế tới mức có thể xử chung thân thậm chí cao hơn nữa, nhưng không biết người ta chạy chọt làm sao, cuối cùng cũng chỉ nhận mức án treo.

Nhưng trường hợp Lê Quốc Quân thì lại khác hoàn toàn, nằm ở bản chất có thể nói là vấn đề chính trị của nó. Nếu không vì vấn đề chính trị thì trường hợp Lê Quốc Quân « trốn thuế » rất dễ dàng nhận một bản án – tôi không nghĩ là án treo nữa, mà có thể thậm chí là tại ngoại ngay. Nhưng trường hợp chính trị thì lại khác, và trước đó tôi đã nghe những thông tin thực ra vấn đề của Lê Quốc Quân có thể lên tới 5 năm. Năm năm tù giam chứ không phải là ít.

Còn trong trường hợp này thì Viện Kiểm sát đề nghị từ 24 tới 30 tháng tù giam. Đề nghị này làm tôi nhớ đến vụ xử sơ thẩm Đoàn Văn Vươn tháng 4/2013, thì trước đó cũng có những thông tin là với tội danh chống thi hành công vụ và có vũ khí như vậy là tội trạng rất nguy hiểm, án có thể lên tới từ 15- 20 năm. Rất nặng ! Thậm chí có thể cao hơn – chung thân hoặc tử hình.

Nhưng sau đó dưới áp lực mạnh mẽ của dư luận và cả cộng đồng quốc tế nữa, thì mức án của anh Vươn đã giảm xuống chỉ còn có 5 năm thôi. Nhiều người không hài lòng, cho điều đó là bất công đối với Đoàn Văn Vươn. Nhưng theo tôi thì chúng ta đang sống ở Việt Nam, và Việt Nam đang có nhiều bất công. Ở đây đòi hỏi một sự công bằng là điều quá xa xỉ.

Do vậy, đối với những trường hợp như Đoàn Văn Vươn, chỉ về đất đai mà lãnh án 5 năm, còn trường hợp Lê Quốc Quân thiên về chính trị, có màu sắc chính trị, mà nhận mức án như thế, theo tôi là trong hoàn cảnh này có thể tạm chấp nhận được. Vì đường còn dài, và trước mắt vẫn còn phiên tòa phúc thẩm.

Chúng ta hãy nhớ lại, trong phiên tòa sơ thẩm xử Nguyễn Phương Uyên đã bị xử 6 năm. Cay đắng ! Không thể tin nổi có một mức án như thế. Nhưng đến phiên phúc thẩm thì gần như trắng án và được trả tự do ngay tại tòa. Cho nên chúng ta cũng nên nhìn vào đó để hy vọng cho trường hợp Lê Quốc Quân - có nghĩa là công bằng sẽ được lặp lại. Nhưng công bằng chỉ được lặp lại với điều kiện đấu tranh của không chỉ những người Công giáo, và cả cộng đồng nhân dân chung quanh nữa. 

RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng.