ỐI GIỜI ƠI! THẾ NÀY MÀ CŨNG VÁC MẶT ĐI ĐẤU TRANH ĐÒI CHỦ QUYỀN ĐÂY Ủy ban Biên giới Quốc gia thuộc Bộ Ngoại giao vừa xuất bản cuốn sách "Tuyển tập các châu bản triều Nguyễn về thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa".



Sách in bằng 4 thứ tiếng (Việt, Anh, Pháp, Hoa) và bản gốc chữ Hán Nôm. Sách được in 2000 bản và in tại Nhà xuất bản Tri thức, Hà Nội, phát hành quý II năm 2013. 



Chủ trì biên soạn là Ông Trần Duy Hải, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Biên giới quốc gia, thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam. 

Ban biên tập có ba người: Lê Quý Quýnh, Đinh Ngọc Linh và Phạm Văn Thắm.

Ông Phạm Văn Thắm là Tiến sĩ Hán Nôm, đã từng công tác tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm (mời chư vịxem lại bài viết về ông Thắm, tại đây).

Một cuốn sách quan trọng, có liên quan đến các châu bản triều Nguyễn về thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vậy mà ngay trang thứ hai của bài Lời Giới thiệu của Ban Biên tập đã sai đến mức nhục nhã như thế này:

"Vua Gia Long tạ thế năm 1819, cháu nội là Nguyễn Phúc Đảm lên ngôi năm 1820, lấy hiệu là Minh Mệnh".

Thật không thể tưởng tượng được! Một cuốn sách viết về Triều Nguyễn mà lại sai đến như thế này! Vì ai cũng biết Vua Gia Long là VUA CHA của Vua Minh Mệnh (Minh Mạng). 

Đó là chưa kể dùng từ "lấy hiệu là Minh Mệnh" là chưa chính xác. Đúng ra phải là "lấy niên hiệu là Minh Mệnh" vì tên hiệu khác với niên hiệu.  

Nghiêm trọng hơn, cuốn sách "Tuyển tập các Châu bản triều Nguyễn về thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa". Nhưng những người làm sách không hiểu thế nào là Châu bản, nên đã đưa một văn bản không phải là Châu bản vào cuốn sách này. 

Văn bản Tờ lệnh Lý Sơn, tuyệt nhiên không phải là Châu bản vì nó không có Châu phê (lời phê bằng mực son - màu đỏ của nhà vua). Xin xem các bài về văn bản này:

Ông Phạm Văn Thắm đã đưa nó vào cuốn sách, và đây là bản dịch của ông:

Quá ngu dốt!
Thế này mà cũng đòi vác mặt  đi đấu tranh chủ quyền à?  


Dưới đây là bản Tiếng Anh: Cũng ghi Vua Minh Mệnh là Cháu nội của Vua Gia Long.

Rồi bản Tiếng Pháp: Cũng ghi Vua Minh Mệnh là Cháu nội của Vua Gia Long.


và cả bản Tiếng Trung Quốc: Cũng ghi Vua Minh Mệnh là Cháu nội của Vua Gia Long.


Hú vía, có một mảnh giấy bằng cái lá tre (tương đương hai ngón tay) dính vào trang cuối của cuốn sách để đính chính cho sai sót tầy trời trên. 

Đính chínhcũng sai luôn.
"Cháu nội" = "Con là" thì sẽ đọc thành:
"Vua Gia Long tạ thế năm 1819, con là là Nguyễn Phúc Đảm lên ngôi năm 1820, lấy hiệu là Minh Mệnh".  

Thừa một chữ "là". 
 
Nhưng mà, hỡi ôi! chỉ đính chính cho phần tiếng Việt mà thôi!
Sách in bằng 4 thứ tiếng, tức là in cho Tây cho Tàu nó đọc mà làm như thế này, thì quá nhục!


Sách in 2000 bản, ghi rõ ở bìa 4 là SÁCH KHÔNG BÁN. Như vậy sách này do nhà nước bỏ tiền để biên soạn và in ấn, và chủ yếu để biếu tặng trong các hoạt động đối ngoại.
 
Sáng nay, ngày 7 tháng 10 năm 2013 tôi đã sang tận 53 Nguyễn Du để gặp ông Chu Hảo - GĐ Nhà xuất bản Tri thức là nơi in cuốn sách này để hỏi xem vì đâu nên nỗi.

Giáo sư Chu Hảo cho biết rằng: Từ trước đến nay, cứ những cuốn sách về chủ quyền quốc gia là đều phải chuyển sang Ủy ban Biên giới Quốc gia thuộc Bộ Ngoại giao để thẩm định mới được phép in. Cuốn sách "Tuyển tập các châu bản triều Nguyễn về thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" do Ủy ban Biên giới Quốc gia thuộc Bộ Ngoại giao tổ chức biên soạn, nên bản thảo đưa sang, nhà xuất bản phải tuyệt đối tôn trọng bản thảo và in đúng như bản thảo. 

Ủy ban Biên giới Quốc gia thuộc Bộ Ngoại giao đã sử dụng tiền thuế của nhân dân để lo một việc trọng đại của quốc gia, vậy mà những người thừa hành lại dốt nát và làm ăn tắc trách như thế này, quả là không chấp nhận được. 

Tôi đề nghị Bộ Ngoại giao sớm ra lệnh thu hồi toàn bộ số sách đã phát hành (biếu tặng), không cho lưu hành và lưu trữ cuốn sách đáng xấu hổ này. Tiếp theo, nếu vẫn muốn lưu hành trở lại thì phải hủy bỏ các trang có sai sót trên và thay bằng trang giấy cùng loại và đã được sửa lỗi. Đặc biệt, phải loại văn bản tờ lệnh Lý Sơn ra khỏi cuốn sách thì mới đảm bảo khoa học. 

"Các hãng xe hơi Toyota, Nisan...chỉ một lỗi nhỏ họ còn thu hồi hàng triệu xe đã bán để xử lý, huống hồ đây lại là tài liệu về lịch sử, về biên giới lãnh thổ, về quốc gia và danh dự dân tộc mà lại kẹp "đính chính" bẩn đến như vậy"(Độc giả Người Hà Nội).

Hà Nội, ngày 7.10. 2013
  Nguyễn Xuân Diện

TIN NÓNG: TỪ HAI ĐỊA PHƯƠNG TRỊNH NGUYỄN VÀ VĂN GIANG



Trịnh Nguyễn sáng nay: Công an bất ngờ được điều động đến vây làng và phong tỏa dân làng. Đồng thời họ bắt những người dân đứng đơn khiếu kiện, khiếu nại về dự án xử lý nước thải. Dự án xây dựng nhà máy xử lý nước tải dự tính lấy đất nông nghiệp của các hộ dân là gia đình thương binh liệt sỹ. Trong vụ việc này, bà Thiêm - một người tích cực đứng đầu đơn - đã bị nhóm lợi ích thuê người tạt a xít từ dạo trước. Nay họ tiếp tục khủng bố các gia đình bị cưỡng chiếm đất.

Bà con Trịnh Nguyễn đã kéo ra tụ tập tại khu vực gầm cầu vượt qua chùa Dận để ngăn không cho các xe tải chở đất vào thi công khu vực mà bà con đang quyết giữ. Hình ảnh sáng nay tại hiện trường, từ FB Tuan Pham:













Tình hình Văn Giang:
Sáng nay, Ecopark lại tiếp tục cho máy ủi máy xúc tràn vào phá hoại hoa màu của bà con. 






Thầy giáo Đinh Đăng Định bệnh nặng trong tù


Thanh Trúc (RFA) - Thầy giáo bất đồng chính kiến Đinh Đăng Định, đang thụ án 6 năm tù ở An Phước Bình Dương, được chuyển từ nhà tù ra bệnh viện trong tình trạng sức khỏe nguy ngập sau khi bị cắt đi ba phần tư dạ dày.

Thanh Trúc cập nhật tin tức mới nhất về người tù lương tâm từng có những bài viết bày tỏ sự không đồng tình với sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam, kêu gọi đa nguyên đa đảng đồng thời yêu cầu ngưng dự án khai thác bô xít ở Tây Nguyên: 

Với những tội danh vừa kể, phiên Tòa Phúc Thẩm ngày 21 tháng Mười Một 2012 phán quyết y án 6 năm tù của Tòa Sơ Thẩm đối với nhà giáo Đinh Đăng Định vì những hành vi và tư tưởng mất quan điểm thể hiện qua những bài viết nội dung chống đảng, tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. 

Khi đó, sau phiên phúc thẩm, người bào chữa cho ông Đinh Đăng Định là luật sư Nguyễn Thanh Lương, phát biểu: 

“Dễ hiểu hơn thì tôi có thể nói rằng vắn tắt rằng anh Đinh Đăng Định trở thành tù nhân vì những công Ứơc quốc tế, cụ thể là Công Ứơc Quốc Tế Về Nhân Quyền. Chính đây là những cơ sở mà anh Định dựa vào đó, đưa ra những bất đồng trong quan điểm giữa cái suy nghĩ của anh Định và pháp luật hiện hành, làm cho anh Định phải chịu hình phạt 6 năm. Tôi thấy tất cả những người bị cáo trở thành có tội là do họ dựa vào các Công ứơc Quốc Tế Về Quyền Dân Sự Và Chính Trị, rồi dựa vào Tuyên Ngôn Về Nhân Quyền. Chính đây là những cơ sở họ căn cứ vào đó họ giữ lập trường thì vô tình trở thành tù nhân. Tôi cho đó là, nói theo kiểu gọi của tôi, đó là tù nhân của Công Ứơc Quốc Tế.” 

Cùng lúc đó, phó giám đốc chuyên trách khu vực Châu Á của Human Right Watch Giám Sát Nhân Quyền, ông Phil Robertson, nhận định: 

“Sự thật khiến nhà giáo Đinh Đăng Định lâm cảnh tù tội và bị kêu án 6 năm là vì dám bày tỏ trên mạng Internet những ý kiến mà chính quyền Hà Nội không muốn người dân nghe biết.” 

Tình trạng nguy kịch

Tính đến lúc này, thầy giáo Đinh Đăng Định đã thụ án được hai năm tại trại giam An Phước tỉnh Bình Dương. Trước đó, từ ngày 8 tháng Mười Một năm ngoái, tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định có triệu chứng chảy máu trong dạ dày. Vợ ông, bà Đặng Thị Dinh, đã làm đơn xin giám thị trại giam cho phép ông được ra ngoài chữa trị tại bệnh viện. Tuy nhiên giám thị trại giam An Phước Bình Dương chỉ cho phép ông Đinh Đăng Định chạy chữa và uống thuốc trong khuôn viên nhà tù mà thôi. 

Hôm thứ Hai vừa qua, bà Đặng Thị Dinh, vợ nhà giáo Đinh Đăng Định, báo cho biết do sức khỏe nguy kịch nên từ tháng Chín thì chồng bà được chuyển từ trại giam An Phước về bệnh viện 30 tháng Tư thành phố Hồ Chí Minh: 

“Ngày 5 tháng Chín thì họ cho đi khám, mùng 9 tháng Chín thì nhập viện và đến ngày 18 tháng Chín thì phẫu thuật. Chính xác thì hiện tại người ta đã cắt đi ba phần tư dạ dày. Đến hôm mùng 2 tháng Mười tôi hỏi thì bác sĩ mổ cho anh ấy nói là anh ấy bị ung thư dạ dày và đã chuyển tới các hạch rồi. Tôi hỏi xin kết quả xét nghiệm thì bác sĩ nói là người ta còn đang phân tích tiếp nên người ta chưa cho, người ta chỉ nói thế thôi.” 

Tuy nằm trong bệnh viện, bà Đặng Thị Dinh nói tiếp, lúc nào bên giường bệnh của ông Đinh Đăng Định cũng có công an túc trực: 

“Họ có năm người, công an lúc nào cũng bên cạnh. Nói chung là người đi thăm thì người ta cho giờ thôi, còn tôi thì người ta cho lâu hơn.” 

Hiện tại sức khỏe nhà giáo Đinh Đăng Định rất yếu: 

“Nói chung là anh vẫn tỉnh, ăn cháo được mấy hôm nay rồi, sức khỏe thì nói chung vẫn còn yếu, mỗi lần chỉ ăn một chén cháo nhỏ. Trò chuyện thì anh cũng nói là cảm ơn tất cả mọi người, những ai quan tâm hỏi thăm...” 

Vốn ít lời mà lý do là vì sợ hãi, chưa kể hay bị công an đe dọa là không được trò chuyện trao đổi gì với người bên ngoài, lần này bà Đặng Thị Dinh nói rõ sở dĩ bà quyết định loan báo về tình trạng tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định là vì:

“Anh ấy mắc bịnh hiểm nghèo, coi như tôi thấy tình trạng của anh ấy nguy ngập quá, anh quá yếu nên tôi rất lo không biết làm sao, không biết có qua được cơn nguy kịch này không.”

Để biết thêm chi tiết về bệnh trạng của nhà giáo Đinh Đăng Định, chúng tôi liên lạc bằng điện thoại đến bà Đặng Thị Dinh vào lúc 19 giờ tối thứ Ba nhưng bà không bắt máy. Đến 22 giờ tối cùng ngày, từ nhà trọ bà báo cho biết:

“Lúc nãy chị gọi cho tôi nhưng vì ở trong bệnh viện có mấy ông công an ở đấy nên tôi không nghe máy được, các anh công an nói là không được nghe điện thoại trong phòng bệnh nhân. Mang điện thoại vào thì phải tắt đi hoặc có khi phải nộp cho công an. 

Từ hôm anh nằm bệnh viện đến giờ, ngoài bốn mẹ con tôi ra thì có anh trai, cháu và một em gái cũng đến thăm anh ấy một hai lần, bạn bè người quen thì không ai được thăm cả, chỉ đứng nhìn từ ngoài qua của kính thôi chứ còn không ai được vào thăm. 

Hôm nay thì có một bác sĩ ở bên Trung Tâm Ung Bướu sang nói với chồng tôi là từ bốn đến sáu tuần sau khi phẫu thuật thì họ sẽ kê đơn và vào thuốc để chữa trị bệnh ung thư.”

Vì không mấy hy vọng ông Đinh Đăng Định sớm bình phục, bà Đặng Thị Dinh đã gởi đơn lên ban giám thị trại giam An Phước, Bình Dương, để một lần nữa xin cho ông được tạm ngưng án tù và về nhà chữa bệnh. Câu trả lời của trại giam hôm nay là:

“Chồng tôi kỳ này tôi thấy yếu lắm, ăn ít lắm mà nói thì như là không có hơi. Cái đơn mà tôi đề nghị là xin miễn chấp hành phạt tù anh ấy thì giám thị trại giam đã nhận được rồi. Tức là tôi thảo đơn gởi đi các nơi, gởi cả lên ông Trương Tấn Sang rồi ông bộ trưởng Bộ Công An Trần Đại Quang, các nơi cả chứ không phải riêng ông giám thị trại giam. Hôm nay ông phó giám thị trại giam đã gặp tôi ở bệnh viện, ông nói đã trình đơn ấy lên cấp trên để xin ý kiến.”

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi để cập nhật tin tức về nhà giáo, tù nhân lương tâm Đinh Đăng Định đến quý vị.


Thắt Cổ Tự Tử Trong Trại Giam Công An?

Hồng Ánh (NLĐ) - Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Yên đang điều tra vụ một bị cáo nghi tự tử tại Trại tạm giam Công an huyện Tuy An.

Sáng 8-10, các cơ quan chức năng tỉnh Phú Yên đã khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi chị Trần Thị Hải Yến (SN 1982, ngụ thôn Phước Lương, xã An Cư, huyện Tuy An) - bị cáo đang bị tạm giam tại Công an huyện Tuy An.

Tạm giam... 250 ngày 

Trước đó, khoảng 21 giờ 30 phút ngày 7-10, ông Trần Ngọc Long (SN 1952) và bà Nguyễn Thị Thanh Liễu (SN 1954) là cha và mẹ của chị Yến nhận được tin chị Yến đã tử vong trong Trại tạm giam Công an huyện Tuy An. Đại tá Nguyễn Trung Nghĩa, Chánh Văn phòng kiêm người phát ngôn của Công an tỉnh Phú Yên, cho biết theo điều tra ban đầu, chị Yến tử vong do thắt cổ tự tử.

Gia đình ông Trần Ngọc Long (bìa trái) đau xót trước cái chết của Trần Thị Hải Yến

Vụ việc bắt đầu vào tối 3-3-2012, khi nhà ông Nguyễn Tấn Dũng (ở sát nhà chị Yến) tổ chức hát karaoke thì bà Liễu sang bảo tắt máy để hàng xóm nghỉ ngơi. Trong khi chủ nhà chưa tắt máy thì ông Long đứng bên ngoài lớn tiếng và 2 bên ném gạch, đá qua lại và chị Yến có tham gia. Sau đó, ông Dũng bị thương phải đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa huyện Tuy An. Theo kết quả giám định pháp y, ông Dũng bị thương tích 12%. Công an huyện Tuy An khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam chị Yến từ ngày 15-1-2013. Vụ án được TAND huyện Tuy An đưa ra xét xử vào ngày 18-3-2013.

Trong suốt quá trình điều tra cũng như tại tòa, chị Yến không thừa nhận mình ném gạch, đá gây thương tích cho ông Dũng nhưng TAND huyện Tuy An vẫn tuyên phạt chị Yến 30 tháng tù về tội cố ý gây thương tích. Cho rằng bản án gây oan sai, người nhà chị Yến gửi đơn khiếu nại, kêu oan khắp nơi, đồng thời kháng án lên TAND tỉnh Phú Yên. Tại phiên tòa phúc thẩm ngày 1-7-2013, TAND tỉnh Phú Yên tuyên hủy án sơ thẩm, giao hồ sơ cho VKSND huyện Tuy An điều tra lại.

Trong quá trình diễn ra vụ việc, gia đình nạn nhân đã nhiều lần làm đơn bảo lãnh chị Yến tại ngoại với lý do chị là lao động chính của gia đình trong khi cha mẹ đều đã mất sức lao động, chị Yến chưa lập gia đình, nếu tạm giam lâu sẽ ảnh hưởng đến danh dự, nhân phẩm và tương lai… Tuy nhiên, đề nghị này không được các cơ quan chức năng giải quyết. “Chưa biết con gái tôi có tội hay không mà họ giam nó đến hơn 250 ngày, làm sao nó chịu nổi” - bà Liễu gào khóc tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Yên, nơi tạm giữ thi thể chị Yến chờ khám nghiệm tử thi.

Chưa đủ cơ sở kết tội 

Theo luật sư Ngô Minh Tùng - Trưởng Văn phòng Luật sư số 1 (tỉnh Phú Yên), người bào chữa cho chị Yến - quá trình điều tra, xét xử sơ thẩm có dấu hiệu vi phạm thủ tục tố tụng hình sự. Luật sư Tùng đưa ra các chứng cứ: Trong biên bản lấy lời khai nhân chứng Nguyễn Thị Tuyết Mỹ (người gần nhà) có những đoạn quan trọng bị xóa, viết lại hoặc ghi thêm ra bên ngoài lề giấy. Lời khai của ông Dũng (người bị hại) là bị ném đá, nhưng tang vật lại là… gạch (?). Việc niêm phong tang vật không diễn ra tại hiện trường mà lại diễn ra tại trụ sở Công an xã An Cư. Biên bản lấy lời khai nhân chứng của VKSND huyện Tuy An cùng lúc cho 4 nhân chứng, trong đó có 3 nhân chứng quan hệ gần với vợ chồng người bị hại. “Lấy lời khai như thế là vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự. Làm như thế có khác nào tạo điều kiện để thông cung” - luật sư Tùng nói.

Ông Nguyễn Văn Tào - Phó Chánh án TAND tỉnh Phú Yên, thẩm phán xét xử phúc thẩm vụ án này - cho rằng chưa đủ cơ sở để buộc tội cố ý gây thương tích đối với chị Yến. Trong bản án phúc thẩm của TAND tỉnh Phú Yên cũng cho thấy còn nhiều vấn đề mâu thuẫn, sai sót, bỏ ngỏ trong quá trình điều tra như: Sai sót trong việc thu thập vật chứng, niêm phong vật chứng, thu giữ vật chứng không đầy đủ, lấy lời khai nhiều nhân chứng cùng một lúc, trong một biên bản không đúng quy định, chưa tiến hành thực nghiệm điều tra bằng mô hình để xác định cơ chế hình thành vết thương đối với người bị hại, chưa dựng lại hiện trường để xác định vị trí đứng của người bị hại, bị cáo và nhân chứng để đối chứng với các lời khai.

Ngoài ra, cơ quan điều tra chưa làm rõ lý do việc gạch, xóa, viết bổ sung những nội dung liên quan đến vết thương người bị hại trong hồ sơ bệnh án. Trong hồ sơ bệnh án, phiếu khám vào viện và giấy chứng nhận thương tích mâu thuẫn nhau nhưng cũng chưa được làm rõ. “Không chỉ là người trong ngành tòa án mà là một người bình thường cũng vậy, nếu vì một bản án oan ức mà dẫn đến cái chết của bị cáo Yến là điều hết sức đau xót” - ông Tào nhìn nhận.

Ban Nội chính hứa làm rõ
 
Ông Nguyễn Thái Học, Trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy Phú Yên, vừa tiếp nhận hồ sơ vụ việc vào ngày 6-10. Trong ngày 8-10, ông Học đã tiếp cận hiện trường vụ án, gặp gỡ và chia sẻ với gia đình nạn nhân, đồng thời lắng nghe, có ý kiến kịp thời trước mong muốn của gia đình nạn nhân là không để ông Hồ Viết Thọ, Giám đốc Trung tâm Giám định pháp y tỉnh Phú Yên, trực tiếp khám nghiệm tử thi. “Gia đình hãy tin vào pháp luật, chúng tôi sẽ làm rõ vụ việc này” - ông Học động viên.

Bài và ảnh: Hồng Ánh

nld.com.vn/ban-doc/mot-phu-nu-chet-o-trai-tam-giam-2013100809430222.htm

LS Lê Quốc Quân gặp gia đình


RFA
2013-10-08
Luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân hôm nay được gặp gia đình lần đầu tiên sau gần 10 tháng từ khi bị bắt.
Doanh nhân Lê Quốc Quyết, em trai luật sư Lê Quốc Quân, một trong 5 thành viên gia đình được gặp mặt vào sáng ngày hôm nay tại trại giam số 1 Hỏa Lò, Hà Nội cho biết:
“Đây là lần đầu tiên được thấy anh, chị Hiền thì thấy anh hồi ở tòa rồi, còn đây là lần đầu tiên từ khi anh bị bắt, gia đình được thấy anh. Có mẹ là một, chị Hiền vợ anh Quân là hai, Quyết là ba, hai cô em gái là năm người. Có vài người em rể đi nữa nhưng qui định chỉ có 5 người nên năm mẹ con được vào. Vào thì được gặp nói chuyện 30 phút, qua cửa kính. Cơ bản anh nói đã làm đơn kháng cáo ngày hôm qua, đã viết đơn kháng cáo. Thứ hai anh rất bất bình với bản án, anh thấy không tin được vào bản án họ tuyên như vậy; trong khi lý lẽ trước tòa lẽ ra anh phải trắng án.
Sau khi xử xong, theo qui định mỗi tháng được gặp một lần. Anh đòi quyền lợi đó và trại cũng chấp nhận mỗi tháng gặp một lần và 30 phút. Lẽ ra theo luật là một tiếng, nhưng họ nói đông nên chỉ có thể sắp xếp 30 phút.
Anh Quân cũng gửi lời cám ơn tất cả mọi người vì anh cũng biết được sự ủng hộ ở bên ngoài của nhiều thành phần khác nhau, từ Phật giáo cho đến Phật Giáo Hòa Hảo, Công giáo; rồi dân oan mất đất mà trước anh có giúp đỡ cho họ. Sự xuất hiện của  họ ở phiên tòa làm anh rất cảm động và anh gửi lời cám ơn.”
Luật sư Lê Quốc Quân bị bắt hôm 27 tháng 12 năm ngoái. Phiên xử lần đầu được dự kiến vào ngày 9 tháng 7 năm nay, thế nhưng vào chiều ngày 8 tòa tuyên hoãn vì thẩm phán bị cảm đột xuất. Trong phiên xử vào ngày 2 tháng 10 vừa qua, tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án luật sư Lê Quốc Quân 30 tháng tù về tội trốn thuế theo điều 161 Bộ luật hình sự Việt Nam. Tuy nhiên, nhận định đưa ra đây là vụ án chính trị tương tự trường hợp của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, sau khi bị tuyên 30 tháng tù về tội trốn thuế, ông Nguyễn Văn Hải bị giam tiếp và đưa ra tòa với tội danh tuyên truyền chống nhà nước và bị tuyên 11 năm tù.

Về nghi án đầu độc tướng Giáp năm 1976

Tầm sư học đạo

Theo đường số 2 đến địa phận Vĩnh Yên, rẽ vào thị trấn Yên Lạc khoảng 8 cây số, cổng làng Vĩnh Động xuất hiện trong màn sương mờ ảo. Tôi hỏi thăm vào nhà bác sĩ Phạm Văn Ngà.
Đón tôi là cụ ông đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn lanh lẹ, mái đầu đã bạc trắng vì thời gian, khuôn mặt đôn hậu, da dẻ hồng hào với đôi mắt sáng, giọng nói sang sảng. Những vết rạn, nám thường thấy trên khuôn mặt của những người ở cùng độ tuổi không thấy ở ông.
Hai ông cháu ngồi quây quần bên ấm chè mạn được chính tay ông pha chế cẩn thận. Nhấp chén nước chè khiến lòng tôi ấm lại. Ngoài hiên nhà, mưa rả rích rơi. Ông nói: Trời hôm nay giống hệt cái ngày ông cùng bốn người bạn rời cơ quan (Nhà in Quân đội) để đi tìm lại đồng đội của mình ở Quân y 312 đang đóng quân đâu đó nơi núi rừng Phú Thọ. Thấy tôi có vẻ không hiểu, ông cười khà một tiếng, mắt nhìn xa xăm như mơ tưởng về một miền quá vãng.
Vào năm 1950, khi ông đang làm việc tại Nhà in Quân đội có nhiều người bạn rất thân của ông đã chuyển về Quân y 312 để trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp. Phần vì nhớ bạn, phần vì chiến trường sôi động thôi thúc lòng nhiệt thành trong người Đảng viên trẻ (ông được kết nạp Đảng khi mới 16 tuổi ) nên ông quyết tâm xin lãnh đạo cơ quan được nghỉ việc để đi tìm đồng đội.
Cả một tuần trôi qua mà tin tức về những người bạn trong Quân y 312 vẫn biệt vô âm tín. Mưa suốt mấy ngày khiến cho những con suối nhỏ đầu nguồn nước chảy rất mạnh, vắt rừng cắn nát cả bắp chân, khẩu phần ăn mang theo sắp cạn. Kẹt lại ở Phu Kẹt đến ngày thứ 7 cả nhóm quyết định đi tìm lần cuối cùng không được thì “đường ai nấy đi”.
Thật may khi chiều hôm đó lại gặp đồng chí Thanh Cù – người bạn mà các ông đang tìm đi lấy gạo cho đơn vị. Gặp lại nhau, mấy anh em mừng mừng, tủi tủi. Chiều tối hôm đó về nhà ông bạn uống rượu ăn mừng!
Gian nan học nghề
Sáng hôm sau được đồng chí Thanh Cù dẫn vào gặp đồng chí quản binh của Đơn vị 312. Vừa mới nghe trình bày đã nhận được cái lắc đầu mặc cho 4 anh em mải miết bày tỏ nguyện vọng muốn xin vào đơn vị. ” Đây không phải là túi chính sách để nhận quân số giảm chính”- anh ta đanh giọng lại.
Biết là xin không được, ông Ngà nghĩ ngay ra một cách lấy thẻ Đảng của cả bốn anh em ra trình bày. Trước cặp mắt nể phục của người quản binh, cả bốn được dẫn vào gặp trưởng trạm Quân y 312. Rất nhanh chóng, Trạm trưởng yêu cầu thi vượt rào bằng 2 bài toán đố và 1 bài chính trị. “Cả 4 sẽ nhập vào đơn vị này “- Trạm trưởng tuyên bố như vậy sau khi đọc các bài thi. Khi đó là vào tháng 10/1951.
Khi chiến dịch Điện Biên Phủ nổ ra, công việc trở nên gấp gáp, bề bộn. Công việc chủ yếu là đào hầm làm phòng mổ, chỗ nằm cho thương binh. Ông không quên được những ngày mưa ở chiến trường khiến địa đạo và chiến hào ngập nước. Nhiều hôm phải ngâm mình trong bùn, nước để trực chiến. Chuyển tải thương binh liên tục, ngay cả vị trí dựng lán cũng phải di chuyển thường xuyên tránh pháo kích. Chỉ qua lời ông kể tôi cũng cảm nhận được sự dữ dội của cuộc chiến 56 ngày đêm ấy. Ông hãnh diện nói: Khi đó bác là Phó Bí thư chi bộ Đội điều trị 312. Sau chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc, ông được đề bạt là y tá trưởng. Ông cười nói: Thực tế vẫn chưa có chuyên môn gì cả. Bởi có nhiều thành tích trong công việc nên ông là một trong số ít người được cử đi học lớp sĩ quan quân y khóa 1 tại Bệnh viện 103. Ở đây, ông phải học lại văn hóa vì mới học hết lớp 4 sau đó mới học về chuyên môn.
Sau khi tốt nghiệp sĩ quan quân y được điều động về 354 – quản lý sức khỏe cán bộ trung cao cấp của 3 tổng cục. Trong thời gian này, ông tiếp tục học văn hóa thi vào Học viện Quân y 103, lớp Bác sĩ quân y khóa 6. Năm 1965, tốt nghiệp ra trường với tấm bằng bác sĩ, khi đó ông mang quân hàm Trung úy và tiếp tục về làm việc tại 354.
Lệnh điều động bí mật và 11 năm không biết đến Tết nhà!
Những năm 1965, cuộc chiến tranh diễn ra vô cùng khốc liệt. Chiến trường miền Nam giục giã, hối thúc lòng nhiệt huyết của người lính quân y tham gia chiến đấu. Ông làm đơn xung phong đi vào Nam tham gia đội điều trị dã chiến mang bí số 82. Ngày chuẩn bị lên đường ông nhận được lệnh điều động về bộ. Thực tế, tờ lệnh điều động bị chính người phụ trách chính trị trong đơn vị “ghim” lại không đưa cho ông. Sau này, đích thân người trên bộ xuống yêu cầu ông chấp hành lệnh điều động về bộ thì ông mới được biết. Ba tháng về cơ quan cũ 354, ông không được giao bất kỳ việc gì. Ông không hiểu. Ông nói: Thời gian này tôi như ngồi trên đống lửa, trong đầu lúc nào cũng rối vò những câu hỏi tại sao: Tại sao lại bị điều động về? Tại sao lại không cho làm bất kỳ việc gì? Hay bản thân có “vấn đề” gì? Gặng hỏi cán bộ cấp trên chỉ nhận được câu trả lời: Đồng chí cứ yên tâm nghỉ ngơi! Trình bày mãi họ mới chấp nhận cho ông hàng ngày đi lấy giấy khám bệnh cho các cán bộ cao cấp của 3 tổng cục. Hết thời gian 3 tháng, ông được cử làm bác sĩ riêng cho tướng Đinh Đức Thiện hành quân vào chiến trường Nam Lào.
“Sau này tôi mới biết chính thời gian trên là thời gian tôi được thử thách lòng trung thành, bản lĩnh chính trị, chuyên môn nghiệp vụ, để tháng 6/1965 tôi nhận lệnh chuyển sang làm bác sĩ riêng cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp” – ông Ngà nói.
Cả quãng thời gian 30 năm, ông có nhiệm vụ chăm lo sức khỏe cho tướng Giáp. Trong bất kỳ chuyến công tác nào của Đại tướng ông đều có mặt. Hình ảnh người lính với vali thuốc luôn mang bên mình cận kề bên vị Đại tướng đã trở thành quen thuộc trong mỗi bức hình được ghi lại ở mỗi chuyến công tác. Ông Ngà bộc bạch: Công việc chăm sóc sức khỏe cho một vị Đại tướng đòi hỏi phải nắm hiểu cặn kẽ về sức khỏe của Đại tướng, có khả năng xử lý nhanh, chính xác các tình huống bất thường. Ông nhìn tôi và nói: Sau một thời gian ở bên Đại tướng, bác hiểu sức khỏe Đại tướng như chính bản thân mình vậy. Cho nên công việc khá nhàn nhưng chỉ một nỗi bị gò bó về thời gian, thiếu thốn về tình cảm gia đình. Luôn luôn trong trạng thái sẵn sàng tháp tùng Đại tướng đi công cán bất kỳ lúc nào, chỉ có tối đa thời gian chuẩn bị là 15 phút trước mỗi chuyến đi. Vì vậy 11 năm trời ông không biết đến Tết nhà. Vợ chồng ở xa nhau vì hoàn cảnh công việc, con cái phải tự học hành dưới sự nuôi dưỡng của bà nội.
Đại tướng đã cứu tôi
Có rất nhiều chuyện trong cả một quãng thời gian dài làm nhiệm vụ chăm lo sức khỏe cho Đại tướng. Nhưng có một câu chuyện mà ông mãi mãi ghi nhớ bởi nó là một trong những lần ông đã được chính vị Đại tướng – người mình phải chăm sóc đã cứu ông thoát khỏi một tình huống vô cùng nhạy cảm, nguy hiểm. Đó là vào đầu năm 1976, Đại tướng cùng con gái là Hồng Anh có chuyến công tác và nghỉ tại Đà Lạt. Địa điểm nghỉ là biệt điện Lệ Xuân. Công tác bảo mật và an ninh được chuẩn bị kỹ càng. Biệt điện được canh phòng bởi ba vòng an ninh. Theo ông Ngà thì “đến con kiến không thể lọt qua”. Vậy mà trong mâm cơm mang lên cho gia đình Đại tướng xuất hiện một hộp thuốc lạ song bề ngoài khá giống hộp thuốc mà bác sĩ Ngà vẫn thường mang cho Đại tướng dùng. Đại tướng thấy lạ khi thấy hộp thuốc lại tưởng thuốc của con gái Hồng Anh nên nhắc con gái uống. Nhưng Hồng Anh nói: Đây là thuốc của ba mà. Lấy làm lạ, Đại tướng gọi bác sĩ Ngà lên hỏi. Bác sĩ Ngà nói đây không phải là thuốc của ông. Ông xác nhận Đại tướng uống thuốc trước bữa ăn rồi. Ngay lập tức, hộp thuốc được mang đi kiểm nghiệm và kết luận đó là thuốc tím nguyên chất. Chỉ cần dùng một liều nhỏ cũng đủ giết một người sau 30 giây!
Ngay lập tức, Cục bảo vệ vào cuộc, an ninh được thắt chặt. Tất cả những người có mặt trong ngôi biệt thự đều bị thẩm vấn. Họ quyết tìm ra kẻ âm mưu đầu độc Đại tướng. Ông Ngà kể: Thời gian đó đối với tôi trôi qua hết sức căng thẳng. Dù chưa ai nói ra nhưng mọi ánh mắt đều nhìn vào tôi. Bản thân không thể giải thích nổi tại sao lại xuất hiện hộp thuốc đó trên bàn của Đại tướng. Gần 5 ngày trôi qua vẫn chưa tìm ra manh mối, nghi án bế tắc. Giọng của ông lúc này trầm lại hẳn. Ông kể thực chậm rãi khiến tôi có cảm giác như mình được tận mắt chứng kiến diễn biến của nghi án này. Tay ông vân đi vân lại chén trà mấy lần nhấc lên nhấc xuống định nhấm nháp rồi lại thôi. Mắt ông rưng rưng vì xúc động. Ông kể tiếp: Sau khi về đến Sài Gòn, ông nhận được cú điện thoại từ đồng chí có tên Côn – Chỉ huy đội cận vệ lúc ấy báo lại rằng: Một anh lính trong đội cận vệ khi thực hiện rà soát khu biệt điện có nhặt một hộp thuốc trong nhà vệ sinh rồi để vào khu bếp. Đầu bếp vô tình tưởng hộp thuốc của ông Ngà vẫn mang lên cho tướng Giáp dùng nên để vào khay bưng lên. Lúc đầu cậu lính này không dám nhận vì quá sợ hãi. Cú điện đó đã xóa tan mọi nghi vấn về phía ông. Thực ra, sau chiến tranh, những người lính Bắc vào tiếp quản miền Nam còn khá lạ lẫm với những vật dụng ở thành phố. Người lính này không hề biết hộp thuốc đó dùng để khử mùi…
Ông nói, chính sự cảnh giác của tướng Giáp đã cứu tôi thoát khỏi cảnh “ngàn cân treo sợi tóc”, bảo vệ danh dự cho ông. Sau sự kiện đó càng làm cho mối quan hệ giữa ông và vị Đại tướng thêm gắn bó. Đại tướng coi ông như người thân trong gia đình. Chỉ ông là người duy nhất được Đại tướng cho phép ở gần trong bất kỳ chuyến công tác nào, hoàn cảnh nào. Và Đại tướng chỉ tin tưởng dùng thuốc khi chính tay ông đưa lên.
Giờ đây, sau 1/3 thế kỷ làm tròn nhiệm vụ là “cẩm y vệ” của Đại tướng, ông về nghỉ hưu với quân hàm Đại tá và được Nhà nước trao tặng nhiều huân huy chương cao quý. Ông và vợ giờ đã ở cái tuổi xưa nay hiếm nhưng vẫn không nề hà khám chữa bệnh cho những người dân trong làng miễn phí. Vào mỗi buổi chiều, ông và vợ thường dạo bộ trên con đường làng quen thuộc nơi tuổi thơ ông đã trải qua và lớn lên ở đó.
Nguồn: nguyentrongtao.org


Xã Hội Dân Sự Có Đe Dọa Chế Độ?

Kính Hòa, RFA - 7.10.2013: 


Đêm 6/10/2013, gần 10 thanh niên trở về từ Philippines sau khi dự một khóa học về xã hội dân sự đã bị cầm giữ tại sân bay Tân sơn nhất và Nội Bài, sau đó các thanh niên này được trả tự do.

Một trong các thanh niên đó, anh Bùi Tuấn Lâm cho biết:
Em được một tổ chức NGO tên là Asian Bridge mời sang Phi tham dự một lớp học về xã hội dân sự. Khi xong thì có một nhóm 5 bạn về trước và bị bắt. Em nghe tin đó thì thấy buồn và khó chịu. Tại sao lại người ta đi về mà giữ người ta lại. Em quyết định vẫn về vì mình không làm gì sai cả, mình chỉ đi ra ngoài để học hỏi mong muốn làm điều gì tốt cho quê hương đất nước thôi. Khi em về đến sân bay thì thấy có rất nhiều an ninh, em biết trước là như thế. Rồi họ giữ em lại và đưa em vào một cái phòng ở sân bay. Có đến bảy tám người gì đó, em phản đối họ là tại sao lại giữ em, em nói bây giờ khuya rồi phải để tôi ngủ, muốn làm việc thì tám giờ sáng mai hãy làm. Họ không chịu, và thế là họ giữ em đến 16 giờ đồng hồ.

Kính Hòa: Lâm có thể cho thính giả đài Á châu tự do biết là họ hỏi Lâm những câu như thế nào không?
Bùi Tuấn Lâm: Họ hỏi rất là nhiều mà bây giờ em cũng chẳng nhớ họ hỏi gì. Chỉ một điều còn nhớ là họ hỏi những chuyện vô lý. Chẳng hạn như, họ hỏi về lớp học, bao nhiêu người, ai tổ chức, có biết là đằng sau lớp học đó là thế lực thù địch, rồi đảng Việt Tân, những tổ chức lợi dụng đánh phá nhà nước….em trả lời là những chuyện ấy em không quan tâm, chuyện em quan tâm là đây là một lớp học tốt về xã hội dân sự, mà xã hội dân sự nước mình yếu, nước họ mạnh thì mình phải học hỏi, mở mang kiến thức, thế thì sao lại cấm tôi!

Họ hỏi là em có biết lớp học có những thế lực như vậy đằng sau hay không, hay là biết rồi mà vẫn đi? Nói chung những câu hỏi của họ là gán ghép, là chụp mũ mình rằng mình đang làm chuyện sai. Rằng những thế lực thù địch chống phá…em trả lời rằng đấy là suy nghĩ của anh, còn tôi lớn rồi, tôi có góc nhìn, suy nghĩ của tôi, tôi tham gia lớp học này không phải để lật đổ chính quyền, mấy anh bên chính quyền thì mấy anh cứ lo chuyện chính quyền, tôi là người dân, tôi lo chuyện người dân, đây là xã hội dân sự mà.

Người ta nói rằng tụi em đi học thì tốt nhưng tụi em không biết chuyện đằng sau đó vì trình độ chính trị của tụi em thấp. Em mới hỏi họ rằng do đâu mà các anh nói là chúng tôi thấp. Chuyện các anh nhìn vấn đề là xấu, còn tụi tôi nhìn nó không xấu. Em luôn đấu tranh cái chuyện này.

Kính Hòa: Họ có đối xử đàng hoàng với mình không?

Bùi Tuấn Lâm: Họ đối xử tốt, cho uống nước, mua đồ ăn sáng, ăn trưa.

Kính Hòa: Họ có bắt Lâm ký cái gì không?

Bùi Tuấn Lâm: Họ yêu cầu em ký nhiều thứ, nhưng những gì em thấy không đúng là em không ký, ví dụ như là bắt em ký tên dưới những hình của người này người kia, hỏi rằng những người đó có tham gia khóa học không, thì em cho là không phải công việc của em.

Kính Hòa: Ngoài chuyện đó thì họ còn bắt ký cái gì khác?
Bùi Tuấn Lâm: Em chỉ ký trên cái biên bản lời nói, còn ngoài ra những chuyện như họ bắt cam kết không tham gia khóa học nữa, hoặc là sẽ không tiết lộ nội dung buổi làm việc này ra ngoài, vì họ nói xã hội dân sự dừng ở đó thì tốt, chứ còn nó phát triển thì sẽ có những nhóm lợi ích, những đảng phái núp bóng, rồi nó thúc đẩy xã hội dân sự lớn mạnh lên, khi nó lớn mạnh thì sẽ ảnh hưởng đến chế độ, như là lật đổ chế độ….Em trả lời là sao các anh lý luận gì kỳ cục vậy. Có ai chống các anh đâu? Các anh cứ làm tốt thì người ta ủng hộ các anh chứ.

Họ ép mình theo ý của họ thì em em không ký. Họ bắt em ký đơn xin khoan hồng, em bảo là em có tội gì đâu mà xin khoan hồng. Họ lại bảo là không sao đâu, không quan trọng đâu, chỉ là thủ tục thôi, thì em bảo là không cần thiết thì mắc mớ gì mà bắt tôi ký.

Em viết rằng theo cơ quan ninh nêu ra thì khóa học này sai vì có những tổ chức đằng sau…thì họ không chịu, họ bảo phải ghi là sau khi được cơ quan an ninh phân tích thì thấy rằng sai….Em không đồng ý như vậy.

Kính Hòa: Lâm có dự trù là họ sẽ gọi lên làm việc nữa không?

Bùi Tuấn Lâm, Trong hồ sơ họ có ghi là khi cần họ sẽ gọi em lên làm việc. Em nghĩ là một thời gian sau họ sẽ mời lên nữa.

Kính Hòa: Vậy Lâm có lo lắng gì không?
Bùi Tuấn Lâm: Em chẳng lo lắng gì cả, em không làm sai gì cả. Em chỉ làm theo cái tốt cho đất nước, mà ra bên ngoài mình mới thấy những điều đó. Đương nhiên là ai chẳng thích thoải mái, tự do, nhưng mà tự do trong tâm hồn, trong lương tâm là quan trọng nên em không lo ngại gì cả.

Tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh và Mai Thi Dung bị chuyển trại tù ra Hà Nội




Trương Minh Đức (Danlambao) - Vào lúc 08 giờ sáng thứ Hai, 7.10.2013, hai gia đình của nữ tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh và Mai Thị Dung cùng có mặt rất sớm tại cổng trại giam phân trại 5, thuộc trại giam Z30A Xuân Lộc. Khoảng 20 phút sau tôi cũng có mặt cùng với hai gia đình là anh Võ Văn Bửu (chồng chị Mai Thị Dung), gia đình của Đỗ Thị Minh Hạnh có anh Phúc cùng đi với 1 người chị của Hạnh. Hai gia đình vào cổng trại gặp cán bộ quản giáo để hỏi việc hiện nay 02 nữ tù nhân bị chuyển nơi nào và giam ở đâu?...

Tôi ngồi chờ bên ngoài ở 1 quán Cafe đối diện trại giam cũng sốt cả ruột để biết tin... Bỗng lúc sau thì thấy 2 CA trại giam đi ra ngồi kế bên, tôi nhìn lên chợt nhận ra 1 CA quá quen mặt... Đó là tên Nam mà không sao tôi quên được, bởi mắt anh ta lúc nào cũng láo liên, có cái tướng đi lất khất có vẻ ta đây trông rất oai trước mắt những tù thường phạm; cũng chính anh này từng ra lệnh cho tù thường phạm đầu gấu mang 4 con chó con vào trên đầu nằm của tôi để nuôi nhằm mục đích khủng bố tôi mỗi lần làm "bản thu hoạch" với chiêu bài bắt tôi ký phải ăn năn hối cải và nhận tội vào bản nay... Tôi cũng từng tố cáo anh ta đánh tù thường phạm và hối lộ sách nhiễu... Lúc đầu anh ta chưa thấy tôi thì anh ấy nói cười với người đồng chí bên cạnh mình như là kẻ bề trên, bởi tôi nhớ không lầm anh ta chính là con của một lãnh đạo trong ban giám thị. Nhiều người tù khác cho tôi biết bố anh ấy là ông Hồ Phi Thắng. Khi tôi đứng đậy để sửa lại chiếc áo khoác... anh ấy thấy tôi thì anh ta có vẻ lúng túng quay mặt chỗ khác... Rồi anh ta lấm lét vờ như không biết và cũng từ lúc ấy không thấy anh cười nói như trước đó vài phút với đồng chí của mình, mà anh lại đang trong vai 1 con cừu non lạc giữa cánh rừng. Tôi nhìn anh ấy mà cảm thấy thương trong lúc này quá! vì anh ta không phải là những tên cai ngục bạo tàn sau song sắt kia! Tôi thầm nghĩ các anh CA cai ngục cũng vì cơm áo gạo tiền... mà phải biến đổi bản chất, màu sắc của mình.

Anh Bửu thấp thoáng từ hướng cổng trại giam đi tới... tôi thấy vẻ mặt anh buồn! Tôi đoán chắc có chuyện chẳng lành. Khi anh đến nơi báo tin cho biết là cả hai nữ tù nhân lương tâm là Chị Dung và Đỗ Thị Minh Hạnh đều bị chuyển trại ra Bắc. Cán bộ trại giam cho biết là 2 chị đã bị chuyển ra trại Thanh Xuân - Hà Nội (phân trại 3) vào ngày 02 /10 /2013. Tôi cũng hết sức bất ngờ với thông tin này và cũng không tin đó là sự thật, bởi hai nữ tù nhân này đều trong tình trạng bệnh nặng mà phải bị chuyển trại gần 2 ngàn cây số. Riêng chị Mai thị Dung khi đi lại trong trại đều phải có người dìu đỡ mới đi được.
Rồi đây miền Bắc sắp trở mùa lạnh giá với căn bệnh hiểm ác, thiếu thuốc chữa trị... các chị sẽ ra sao?

Tôi cũng rất lo ngại cho hoàn cảnh kinh tế gia đình của anh Bửu, có mấy lượt tôi về miền tây, ghé qua thăm nhà anh mà thấy thương cảm! Nhà cửa thì trống vắng, hàng ngày quần quật với miếng đất nhỏ trồng rau để cả gia đình sống qua ngày và thăm nuôi chị Dung còn chưa có... nay nghe hung tin chuyển chị Dung ra Bắc thì làm sao mà có tiền để đi thăm nuôi giữa lúc chị Dung đang bệnh nặng.

Tôi cũng từng là một tù nhân với bản án 5 năm phi lý của kẻ bạo quyền, độc tài, nhưng giờ đây tôi phải khâm phục hai người nữ tù nhân lương tâm này, bởi 2 chị rất can đảm không khuất phục, từ đó kẻ bạo quyền rắp tâm trút những đòn thù lên các chị bằng mọi giá, dù cái giá đó làm nhơ nhớp cho chế độ. Rồi đây những hành động thấp hèn này sẽ được ghi vào lịch sử.

Sự chung tay góp sức để chia sẻ với gia đình của 2 nữ tù nhân lương tâm lúc này là hết sức cần thiết. Mỗi người, từng tổ chức cùng nhau lên tiếng để tác động đến các tổ chức Nhân Quyền và những Quốc Gia yêu chuộng Tự Do Dân Chủ đang làm ăn với chính quyền Việt Nam. Cần xem xét lai... nếu đảng CSVN vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc 2014 thì thế giới này sẽ ra sao khi giá trị Quyền con Người bị những kẻ độc tài phán xét?



Số điện thoại của ông Võ Văn Bửu: 0168.332.6966

Chia sẻ bài viết:

Bị bắt vì... đi học


Dân Làm Báo - Như DLB đã đưa tin, liên tiếp trong hai đêm 4 và 5/10, an ninh sân bay Tân Sơn Nhất đã tiến hành tạm giữ và thẩm vấn rất tùy tiện với một loạt bạn trẻ, trong đó có bloggerChâu Văn ThiBùi Tuấn LâmTrần Hoài Bảo. Ngoài ra, trong đêm 5/10, an ninh ở cửa khẩu Nội Bài cũng giữ hai bạn trẻ khác là Đỗ Văn Thưởng và Nguyễn Việt Hưng.

Những thanh niên này đều bị câu lưu tại phi trường sau khi trở về từ Manila, Philippines. Theo thông tin từ blogger Nguyễn Hoàng Vi, người thân của Châu Văn Thi, thì Thi và các bạn vừacùng tham dự một khóa học hai tuần về “xã hội dân sự ở Philippines”. Khóa này do Asian Bridge (Nhịp cầu châu Á), một tổ chức phi chính phủ có trụ sở tại Quezon, Philippines, thực hiện.

Cả Châu Văn Thi, Bùi Tuấn Lâm và Trần Hoài Bảo đều là thành viên đội bóng No-U Sài Gòn, còn Nguyễn Việt Hưng thuộc No-U Hà Nội. Các bạn trẻ này cũng từng tham gia rất tích cực trong các hoạt động cổ xúy cho nhân quyền tại Việt Nam, như phân phát Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền trong buổi Dã ngoại Nhân quyền vào ngày 5 tháng 5. Thi, Lâm và Hưng đồng thời cũng là những người đã ký vào Tuyên bố 258 của Mạng lưới Blogger Việt Nam, vận động chính phủ Việt Nam xóa bỏ Điều 258 Bộ luật Hình sự.

Một nhóm blogger bạn bè của Bảo, Lâm và Thi đã kéo đến sân bay Tân Sơn Nhất (lần thứ 2), căng biểu ngữ và “biểu tình ngồi”, đấu tranh đòi công an thả người, chấm dứt tình trạng bắt giữ tùy tiện. Hiện chưa liên lạc được với Hưng và Thưởng.

Trung, em trai của Trần Hoài Bảo, chia sẻ trên Facebook tấm hình chụp Bảo và Bùi Tuấn Lâm trước giờ lên máy bay về nước, trong đó Bảo và Lâm cùng giơ một biểu ngữ đề dòng chữ:“Free us now” (Hãy trả tự do cho chúng tôi). Trung viết trên Facebook: “Biết những người sau khi học về xã hội dân sự tại Philippines về lại Việt Nam đã bị bắt nhưng Bảo vẫn quyết tâm về... Anh ấy tin rằng để một đất nước có pháp trị thì mọi người phải tin vào công lý... Anh ấy chấp nhận mọi rủi ro xảy đến với mình”.

Bùi Tuấn Lâm tức Facebooker Peter Lam Bui (trái), 
Trần Hoài Bảo tức Facebooker Vô Thường (phải) - 
ảnh chụp trước giờ ra sân bay về Việt Nam

và các bạn đang tranh đấu để "Free us now" tại sân bay Tân Sơn Nhất

Từ trái: em trai của Trần Hoài Bảo, 
blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (đang bị đau mắt) 
và chị của blogger Châu Văn Thi


Lúc 11h, đoàn người biểu tình ở sân bay Tân Sơn Nhất đã kéo qua 
số 1 Bạch Đằng, P2, Q. Tân Bình để làm việc với Cục quản lý 
xuất nhập cảnh về việc bắt giữ người. Vừa đi vừa 
giương hình ảnh tranh đấu cho tự do của đồng đội

Mọi người quay lại sân bay Tân Sơn Nhất để tiếp tục biểu tình 
sau khi đến số 1 Bạch Đằng để làm việc với Cục quản lý xuất nhập cảnh
nhưng tại địa chỉ này không có văn phòng nào của Cục QLXNC cả.

Trong cuộc gọi cuối cùng cho người thân trước khi bị bắt, Châu Văn Thi nói rằng an ninh sẽ làm việc với anh về “vấn đề xuất nhập cảnh”. Tuy nhiên, với việc các thanh niên đều bị câu lưu sau khi... đi học về xã hội dân sự, cho thấy đó là thể là nguyên nhân chung của các vụ bắt giữ đồng loạt, nhất là khi xã hội dân sự là một lĩnh vực mà nhà nước Việt Nam không hề khuyến khích.

Asian Bridge nêu rõ trong thư mời: “Chúng tôi rất vui mừng khi các bạn có thể tham gia khóa học hai tuần này và đến thăm chúng tôi ở Philippines, nơi các bạn sẽ học về xã hội của chúng tôi và những gì làm chúng tôi tự hào. Trong thời gian học, các bạn sẽ được đi thăm rất nhiều NGO (tổ chức phi chính phủ) và được nghe thuyết trình từ các diễn giả danh tiếng, từng tích cực giúp đỡ những người dân yếu thế và không có tiếng nói”. Được biết, trong số các diễn giả, có đại diện của các tổ chức quốc tế lớn như Văn phòng Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền (OHCHR), Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), một số NGO sở tại như Quỹ Hỗ trợ Pháp lý Nhân đạo (HLAF), Liên minh Các Hội Nông dân và Ngư dân Philippines (PAKISAMA), và một số thượng nghị sĩ, luật gia người Philippines….

Philippines vốn được xem như quốc gia dân chủ nhất Đông Nam Á, nơi xã hội dân sự phát triển rất mạnh. Tiếc là chính điều làm Philippines tự hào lại là cái mà chính quyền Việt Nam luôn cảnh giác và thù địch.

Theo thông tin mới nhất, cập nhật lúc 1h trưa nay:

- Blogger Châu Văn Thi đã được thả.

- Lâm, Hưng, Thưởng và những người khác vẫn còn bị giữ.

- Các bạn blogger vẫn đang ở phi trường tranh đấu cho đồng đội.

- Tin vào lúc 14h:15 mật vụ và an ninh sân bay vào giựt băng rôn của mọi người và tìm cách giải tán nhóm blogger.

- Tổ chức Asian Bridge cũng đang chuẩn bị lên tiếng về các vụ bắt bớ tùy tiện nhằm vào học viên của họ.