QUỐC HỘI CÓ BIẾT VÌ SAO DÂN PHẢI TỰ XỬ KHÔNG?



Bà con Dương Nội biểu tình sáng 21.5.2013 tại 34 Lý Thái Tổ, Hà Nội. Ảnh: Trương Dũng

Quốc hội lo lắng trước hiện tượng người dân “tự xử” 
Thứ Năm, 31/10/2013 17:46 
(NLĐO)- Sự suy giảm lòng tin của người dân với Nhà nước, mà đỉnh điểm là những vụ việc người dân phải “tự xử” để bảo vệ mình là vấn đề được nhiều đại biểu Quốc hội đề cập trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội hôm nay 31-10. 


ĐB Huỳnh Ngọc Đáng: Tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án nhưng cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân

Đại biểu (ĐB) Huỳnh Ngọc Đáng (đoàn Bình Dương) thẳng thắn nhận định đời sống văn hóa, xã hội của đất nước có nhiều vấn đề bức xúc, gần đây lại có thêm những sự kiện ngày càng gây thêm bức xúc. Đó là tâm trạng bất an và sự suy giảm niềm tin của người dân với Nhà nước mà đỉnh điểm là hiện tượng người dân tự xử.

Theo ĐB Huỳnh Ngọc Đáng, tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án vì vi phạm pháp luật. Là người Việt Nam, chúng ta xấu hổ và lo lắng với những sự kiện tiêu cực đó nhưng về mặt chính trị và pháp lý cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân. Tuy nhiên, cũng khó trách người dân vì nguyên nhân chính của tâm trạng xã hội này bắt nguồn từ vai trò quản lý của nhà nước còn mờ nhạt, yếu kém.

Theo ĐB Đáng, đơn cử như vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm, đến 2 bộ quản lý vẫn chưa hiệu quả. Bảo người dân phải nên tự bảo vệ mình, phải trở thành người tiêu dùng thông thái. “Nói như vậy là không sai nhưng rõ ràng quản lý nhà nước đang có dấu hiệu bất lực” - ĐB Huỳnh Ngọc Đáng phân tích. 
.
Người ở huyện Tư Nghĩa (Quảng Ngãi) đi trên Quốc lộ 1A ngày 27-10 vừa qua, giăng băng rôn phản đối việc khai thác cát làm sạt lở nặng cửa biển khiến tàu bè không ra vào được - Ảnh: Tử Trực

Dấu hiệu khác thể hiện sự yếu kém trong công tác quản lý là Nhà nước lại thỉnh thoảng ban hành những văn bản pháp quy có những nội dung hết sức ngớ ngẩn, trong khi đó còn nợ dân số lượng quá lớn các văn bản quy định chi tiết hướng dẫn thi hành luật, pháp lệnh.

Để khắc phục hiện trạng suy giảm niềm tin và tự xử trong dân, ĐB Huỳnh Ngọc Đáng cho rằng chỉ có một cách duy nhất là phải thực hiện có hiệu quả vai trò quản lý nhà nước từ khâu xây dựng, hướng dẫn thi hành pháp luật đến xử lý thường xuyên, có hiệu quả các vụ việc và phải chứng tỏ quản lý nhà nước luôn chỉ vì dân và công bằng với dân. Quản lý nhà nước cũng không nên theo kiểu phong trào, khi có việc thì cán bộ cấp cao, cấp thấp đổ xuống đầy chợ, báo đài đưa tin sôi động nhưng đến trưa chiều thì đâu lại vào đó.

Cùng mối băn khoăn này, ĐB Nguyễn Bá Thuyền (đoàn Lâm Đồng) muốn đi sâu phân tích tình trạng cán bộ ngày càng xa dân, ít nghe ý kiến của người dân.

Theo ĐB này, dân nói ngày xưa cán bộ mình phải chui vào nhà dân lấy tiếp tế lương thực để ăn, lấy thông tin để đánh địch. Bây giờ hoà bình lập lại, dân đóng thuế nuôi cán bộ, mua điện thoại cho cán bộ, trả tiền điện thoại cho cán bộ nhưng dân gọi không nghe, cán bộ bảo không bao giờ nghe số lạ. Đơn thư gửi lên chưa chắc đã đến được lãnh đạo, qua kênh tiếp dân cũng khó gặp được lãnh đạo cao cấp, điện thoại trực tiếp lãnh đạo không nghe. 
.
ĐB Nguyễn Bá Thuyền: Cán bộ ngày càng xa dân, ít nghe ý kiến của người dân

Vì vậy, thực trạng xã hội người dân rất băn khoăn, có những vấn đề kêu hàng chục năm không ai giải quyết. “Bộ máy chính quyền đầy đủ từ trên xuống nhưng cái tầu hút cát chạy rầm rầm suốt ngày đêm, dân kêu lại bảo “tôi đi giám sát không thấy”, thế là cái gì? Bộ máy của chúng ta quan liêu, tham nhũng cho nên dân phải đứng dậy chống lại mình” - ĐB Nguyễn Bá Thuyền bức xúc.

Còn theo ĐB Nguyễn Thanh Thụy (Bình Định), phải kịp thời xử lý nghiêm những hành vi vi phạm pháp luật để củng cố lòng tin của nhân dân. Người dân rất bức xúc khi cuộc sống của một bộ phận dân cư còn nhiều khó khăn, thu nhập đầu người chỉ 200 USD/năm, thấp xa so với mức bình quân chung cả nước là 1.600 USD/người/năm.
Trong khi một bộ phận nhân dân phải cật lực lao động trang trải cho cuộc sống hàng ngày thì những khoản thất thoát, chiếm dụng ngân sách nhà nước lên tới hàng ngàn tỉ đồng. “Có những nơi, người dân chỉ dám dùng điện cho những bữa cơm chiều nhưng cũng phải gánh thêm tiền xây dựng biệt thự, sân tennis. Tình trạng hàng giả, hàng kém chất lượng tràn lan, cuộc sống thiếu an toàn đang gây tâm lý lo lắng trong xã hội” - ĐB Nguyễn Thanh Thụy nhấn mạnh. 

Tô Hà - Dương Ngọc 
Nguồn: NLĐ 

Có lẽ từ nay sẽ hình thành các thủ lĩnh địa phương do ngừoi dân tự bầu ra, tự quản lý để lo lắng các việc cho dân, chứ trông vào chính quyền các cấp thì ko thể được nữa rồi. Bọn họ vô cảm và vô trách nhiệm. Dân phải tự đứng lên thôi! 

"30 lính HQ Bắc Triều Tiên thiệt mạng" - Có khả năng quân ta nện quân mình


Bí ẩn vụ 30 lính Triều Tiên hi sinh khi tập trận 
(Tin tức 24h) - Kênh truyền thông CHDCND Triều Tiên cho biết có khoảng 30 thủy thủ thuộc lực lượng hải quân nước này thiệt mạng hồi tháng 10 trong một vụ chìm tàu chiến.
Yonhap ngày 3/11 đăng tải bức ảnh được phát hành bởi Thông tấn xã Triều Tiên KCNA hôm 1/11 cho thấy nhà lãnh đạo Kim Jong-un tới viếng mộ những người lính hải quân Triều Tiên hy sinh trong một nhiệm vụ quân sự trong tháng 10 vừa qua.
Các binh sĩ được cho là đã thiệt mạng trong thời gian tập trận vì không có thông tin nào về một vụ xung đột nổ ra vào tháng trước. KCNA không đưa thông tin chi tiết về chuyến viếng thăm này.
Đài NHK dẫn nguồn tin truyền hình nhà nước Bắc Triều Tiên hôm qua 2/11 cho biết cả chỉ huy và thủy thủ đoàn trên chiến hạm Triều Tiên đã thiệt mạng.
Khoảng 30 ngôi mộ đã được nhìn thấy và thông tin trên bia mộ cho biết các binh sĩ hải quân Triều Tiên đã thiệt mạng trong một hoạt động ngày 13/10.
Trước đó Yonhap Hàn Quốc trích dẫn nguồn tin riêng cho biết một chiến hạm Bắc Triều Tiên bị chìm trong cuộc tập trận hải quân hồi tháng trước gần phía Đông thành phố Wonsan.
Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un viếng mộ những người lính hải quân thiệt mạng hôm 13/10.
Nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un viếng mộ những người lính hải quân thiệt mạng hôm 13/10.

Dòng chữ khắc trên bia mộ 30 thủy thủ Triều Tiên ghi những người này thiệt mạng khi đang làm nhiệm vụ vào ngày 13/10 (Ảnh chụp từ bản tin của NHK World
Dòng chữ khắc trên bia mộ 30 thủy thủ Triều Tiên ghi những người này thiệt mạng khi đang làm nhiệm vụ vào ngày 13/10 (Ảnh chụp từ bản tin của NHK World
Đỗ Minh (Tổng hợp)/ Baodatviet

2 bức ảnh lộ bí mật cuối cùng vụ Bích Hằng tìm mộ liệt sỹ Phùng Chí Kiên


2 bức ảnh sau đây đã nói lên tất cả vấn đề. Và có lẽ đã đến lúc chúng ta nên kết thúc vụ việc để giữ sự yên bình cho giấc ngủ của người chiến sỹ đã quên thân vì nước, cũng là trả lại sự công bằng và có thái độ tôn trọng, ghi nhận đúng đắn với công sức, thiện tâm của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng.

Trong biên bản bàn giao, đã ghi rõ phần "di vật của liệt sỹ" (tức là các vật đi kèm chứ không phải hài cốt): 13 mảnh bát vỡ. Vậy là ngay từ đầu, đoàn quy tập đã xác định đây là mảnh bát vỡ chứ không phải hài cốt. Vậy mà về sau, có cơ quan chức năng lại mang mảnh sành này ra kiểm định và tuyên bố là... mảnh sành. Rõ ràng, đã là mảnh sành thì kiểm định 1000 lần cũng là mảnh sành mà thôi.
Theo lý giải của tiến sỹ Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc UIA thì: Khi trộm được thủ cấp của liệt sỹ Phùng Chí Kiên, người dân đã đặt thủ cấp vào một chiếc bát sành và mang đi chôn.
Khi mới đào lên, thủ cấp của liệt sỹ Phùng Chí Kiên chỉ còn là khối đất đen nhưng có nguyên hình hốc mắt, mũi và miệng. Trong quá trình cất bốc, đoàn quy tập đã có thể đã gom luôn cả các vật giống hình xương lẫn xung quanh khu đất (trong biên bản cũng ghi rõ: Nghi là răng).
Được biết, trong vụ cất bốc này, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng không trực tiếp thực hiện. Sau khi xác định vị trí, khu vực, Phan Thị Bích Hằng phải về Hà Nội gấp vì có người thân mất, nhường phần việc còn lại cho con cháu liệt sỹ và chính quyền địa phương.
Sau khi công bố 2 bức ảnh này, chúng tôi mong muốn sự việc sẽ kết thúc tại đây, để trả lại sự yên tĩnh đáng ra nó phải có.
Ai đúng, ai sai, dư luận sẽ phán xét. Chúng ta tin chắc rằng, người dân sẽ đứng về phía sự thật, về phía những người vì nghĩa mà không quản khó khăn đi tìm phần thi thể còn thất lạc như một sự báo ơn với người đi trước. Dù họ thành công hay không thành công - những nỗ lực đó đều rất đáng ghi nhận. Nó đáng trân trọng hơn nhiều so với những hoài nghi của những người chỉ ngồi một chỗ và… phán!
Hoàng Thắng/Petrotimes

Thực Lực của Người Việt Tỵ Nạn Tại Hải Ngoại









Từ 1975, hơn 3 triệu người Việt Tỵ Nạn định cư và sinh sống tại hải ngoại, trên khắp thế giới tự do, đều chia sẻ cùng một thân phận khắc nghiệt, trầm bổng, hồi sinh. Đa số đã mất tất cả — tài sản, nhà cửa, địa vị, danh dự, hạnh phúc, liên hệ gia đình, ân tình làng xóm… để bơ vơ nơi đất khách quê người và tại đó cố gắng tạo dựng lại từ đầu một đời sống mới, nhiều thách thức trở ngại, nhiều thương đau, đổ vỡ: chính khách mất chính thể; sĩ tướng mất quân quyền; chủ nhân ông trắng tay, đổi đời; chuyên viên giải nghiệp; trí thức mất thế; gia đình, tập thể, cộng đồng lo âu tái lập truyền thống, lý tưởng, tình người. 

Có một điều họ không mất, đó là niềm tin vào thực lực tồn tại của họ, vào lẽ sống trong thế hội nhập của ba khả năng chọn lựa:
  • Tồn giữ Nhân phẩm, Chia sẻ Giá Trị Việt Tính;
  • Yêu Chuộng Tự do, Công Lý, Dân Chủ chân chính;
  • Gắn bó Đại Nghĩa với Chí Nhân.
Các đặc tính và khả năng trên thụ hình ít hay nhiều, tùy thuộc vào từng hoàn cảnh cá biệt, đa dạng, nhưng hiển nhiên đều là những thành tích tiếp nối tới ngày nay, sau gần 40 năm phấn đấu.


I. Thực Lực Tồn Giữ Nhân Phẩm, Chia Sẻ Giá Trị Việt Tính

Người Việt Tỵ Nạn bỏ nước ra đi vì họ quyết tâm khước từ thân phận tù đày, vô nhân cách. Họ từng bị “điều kiện hoá”, nhồi sọ; hạ nhục thành loài vật, thành dụng cụ khai thác đoản kỳ; thành kẻ tiêu thụ hạ cấp, lỗi thời, ươn hèn, vô thức.

Họ quyết tâm thoát ly cảnh tù túng, đày đoạ, bất nhân, bất nghịa trong nước là vì họ còn đủ nghị lực kiên trì bảo trọng giá trị làm người tử tế, tự trọng, biết nhận, biết hưởng và biết cho lại.

Phẩm giá làm người chân chính đó có tính cách bẩm sinh, bất khả tước đoạt, mà con người chỉ từ bỏ khi lìa đời. Nhân phẩm và lòng tự trọng không cho phép mình hạ thấp, quỵ lụy hơn những gì cần thiết; không cho phép con người sống còn trong nhục nhã, sợ hãi, hèn mọn. Con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là con người? 

Do đó, quyết tâm ra khỏi địa ngục CSVN là vì con người chưa vô cảm, còn biết quằn quại, vùng vẫy, đứng dậy và chạy thoát cảnh nô lệ, thoái hoá và thú hoá vậy.

Ngoài ra, khả năng “vượt thoát” ra khỏi bế tắc, sa lầy và sai lầm cũng như khả năng “vượt thắng” đều chiết tự ngay từ “Việt tính”, mà ông cha chúng ta ra công gắn liền với “siêu việt”, vì “Việt” (越, bính âm: yuè) là một từ gốc Hán-Việt có nghĩa là “vượt qua”. Hy sinh của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản dám liều lĩnh thách đố cái chết trăm hình vạn trạng để đổi lấy hy vọng sống thực, sống trọn vẹn có đáng gọi là hành động “siêu việt”, vượt bực hay không? 

Người Việt còn lại trong nước chưa “vượt ngục” CSVN, không hẳn vì hèn nhát, thiếu can đảm, mà chỉ vì họ chưa hồi hướng đúng mức, đúng độ, hay chưa gặp đúng thời, đúng cuộc. Người dân trong nước sẽ tụ tập đứng lên khởi nghĩa khi vỡ lẽ CSVN chỉ là quân bịp bợm, phá hoại, bất tài, vô luân; khi toàn dân thấy rõ xã hội họ đang sống chỉ là “nhà tù tập thể” không còn tầm vóc và mánh khoé bao vây, kìm hãm, doạ nạt họ được nữa. 

II. Thực Lực của Người Việt Yêu Chuộng Tự Do Dân Chủ Chân Chính

Bên cạnh một thiểu số nạn nhân bị thời cuộc giày vò điêu đứng, bị phá hủy nhân vị đến kiết sức phân tâm, nên không sao hội nhập toàn vẹn cuộc sống phấn khởi, rộng lượng hài hoà nơi đất khách quê người, thì may mắn hơn, đa số người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trên thế giới tự do đã biết hoàn chỉnh, cải sinh đời sống và thân phận mình từng bị CSVN ngược đãi, hủy hoại.

Sau gần 40 năm gắn bó với nếp sống đáng sống, đa số người Việt Tỵ Nạn và nhất là hậu duệ, con cháu họ đều ý thức rõ rệt phạm vi định chế nhân quyền, dân quyền và trách nhiệm công dân là một thoả ước xã hội chính trực, kết sinh đa thể, linh động và hiển nhiên, luôn luôn cần bảo trọng, tu bổ cho thêm vẹn toàn, siêu thoát. 


Sức mạnh của người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản chỉ hội đủ khi đa số
  • thực thi dân chủ chân chính, pháp trị, hài hoà, tử tế, nhân đạo;
  • tôn trọng tự do và nhân phẩm của chính mình và tha nhân;
  • ý thức về quyền sở hữu, quyền hành chính trị và trách nhiệm công dân.
Như vậy, người Việt Quốc Gia chúng ta cần thi hành và bảo trọng đúng mức tôn chỉ dân chủ tự do, chứ không thể ỷ lại vào “căn cước” vừa được cung cấp để làm ngược lại. Đó là trường hợp của một thiểu số cá nhân cố vị, bị lây thói võ đoán hàm hồ, thường khôi phục thủ đoạn võ đoán, mánh mung, bằng cách chụp mũ, chửi-rủa, phá phách bất cứ ai không vừa ý họ, thì chắc chắn họ không thể “thắng cuộc”, vì không sao sánh kịp ma phiệt CSVN…nổi tiếng về các thủ đoạn rừng rú, hèn mọn; ném đá giấu tay, phun máu hại người.


Nếu giả thử tất cả người Việt Tỵ Nạn chúng ta tiếp tục long đong, sai quấy, thiệt thòi, thất thế, thất thểu, thì con cái họ và người dân trong nước lấy gì để trông mong, nhờ vả, noi theo? 

May thay, người Việt Tỵ Nạn đi trước đã từng vượt thoát và thành công chính trực, thì những đợt tỵ nạn sau này cũng có bề vượt thoát và thành tựu như chúng ta mong muốn. Đó là trách nhiệm quy tụ, bao bọc bằng nghĩa cử dấn thân gương mẫu, bằng thực hành đối chiếu.

Chúng ta hãy cố hành động đúng nhân cách của người Việt tự do, tự trọng đề thẳng tiến và đem lại hy vọng cho hậu duệ, cho người “đi” sau. Chúng ta không thể tự hủy bằng cách đi ngược đường hay dùng ngõ tắt thủ lợi sáo mòn, thường bị gài bẫy chia rẽ, ám hại, do địch để lại, như theo “nghị quyết 36” chẳng hạn.[1]

III. Đại Nghĩa & Chí Nhân

Thế lực của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản là khả năng dấn thân theo đại nghĩa, đại cuộc: biết cưu mang lẽ phải, bảo trọng công lý; trợ lực nghĩa sống và phúc lợi nhân loại. Đó là cách ứng dụng “chính nghĩa siêu việt” của Ông Cha chúng ta vào đời sống hiện đại:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo.
Nguyễn Trãi, “Bình Ngô đại cáo”[2]

Nguyên văn “Bình Ngô đại cáo”

Đem Đại Nghĩa Để Thắng Hung Tàn

Đại Nghĩa là Lẽ Sống Chính Đáng, Toàn Diện; là Trào lực Chỉ đạo lấy phẩm giá con người làm trọng tâm cho mọi sinh hoạt hiện hữu. Do đó, luật pháp công minh và công lý đạo đức phải căn cứ vào nhân phẩm để định chế hoá và hướng dẫn đời sống toàn vẹn.

Phẩm giá làm người chân chính có tính cách bẩm sinh, bất khả tước đoạt. Nhân phẩm phải được kết tạo bằng nguồn gốc nhân sinh, chủng tộc, truyền thống văn hoá của một dân tộc; bằng kích thước và vị trí địa-chính của một lãnh thổ; bằng tầm vóc môi sinh và dưỡng khí bao bọc liên hệ.
Nhân phẩm đòi hỏi một hiện tượng tổng hợp, mà bất cứ kết tố nào khiếm khuyết đều làm nhân phẩm chao đảo, thất tung, bất toàn.

Do đó, con người sẽ mất nhân phẩm khi phải sống cảnh nô lệ, đói khát, bệnh hoạn, ngu xuẩn, tù đày, đe doạ, khinh miệt, kỳ thị, bóc lột, lợi dụng, quên lãng. Như toàn dân đang sống lây lất dưới ách cộng sản Việt Nam [trừ thiểu số đại gia, băng đảng của chúng].

Hiển nhiên công dân mất nhân phẩm khi đất nước họ bị ngoại bang xâm lấn; khi lãnh thổ họ bị tháo ranh, cắt đất; khi lãnh hải, hải đảo, núi rừng, nguồn lợi thiên nhiên bị tài phiệt đại gia tham ô trục lợi, bị ngoại nhân bất chính cưỡng đoạt, phá hủy; khi dân oan thấy mình thất lạc, hắt hủi ngay nơi chôn nhau cắt rốn, ngay nơi thờ phụng tổ tiên.

Công dân cũng bị tước đoạt nhân phẩm khi tiếng mẹ đẻ thuần túy mỗi lúc trở nên pha tạp, hổ lốn, ngọng ngịu, sai lạc, bôi bác, sa đoạ.
Vậy “Đại Nghĩa”, song song với công minh chính đại, đòi hỏi


1. người Việt Tỵ Nạn và người chiến sĩ tự do phải dứt khoát “Chống Cộng”
  • không chỉ để “chống đỡ, chống cự, phòng thủ, tự vệ” một cách tiêu cực, yếu thế;
  • mà thực sự để vạch rõ làn ranh giữa chính nghĩa nhân bản và ý thức hệ của tội ác;
  • để sáng suốt thu thập tài liệu vạch trần hành động và thủ đoạn của kể hung tàn diệt chủng; bá quyền, bá đạo, vô nhân, thất đức;
  • để xác định lập trường cảnh tỉnh, minh mẫn trong việc chuẩn bị đối phó và ngăn ngừa kẻ trọng tội tái phạm. Ngăn ngừa đã là thực hiện nửa đường của điều trị.
2. người Việt Tỵ Nạn và người chiến sĩ tự do phải dứt khoát “Diệt Cộng”
  • không bằng thế quân sự, vì lúc này chiến tranh ở ngoài tầm tay “bất bạo động” của người Việt Tỵ Nạn và người chiến sĩ tự do; hơn nữa, quân sự chỉ là giải pháp ngoại vi, cục diện, tạm bợ, không thể giải quyết toàn thể quốc nạn, tai ương nhân tạo dưới ách cộng sản;
  • cũng không áp dụng chính sách hung tàn để trả đũa trừng phạt, khai trừ, thủ tiêu con người cộng sản, khi họ chỉ là những thành phần mù quáng, lỗi thời, bất tài, bệnh hoạn;
  • mà thực sự để “khử trùng cộng sản”; để điều trị, tảy trừ tận gốc căn bệnh cộng sản hiểm nghèo, ngu xuẩn, điên cuồng bằng cách [a] nâng cao dân trí, phát triển đời sống vật chất và tinh thần của người dân, [c] bảo trọng công lý thượng tôn luật pháp, v.v.
  • “Diệt Cộng” vắn tắt là nỗ lực trừ ác tính để trọng sinh, khi dõng dạc, công minh bảo đảm quyền lợi và phẩm giá toàn diện của người dân, tại học đường; trong xã hội mở rộng; tại thương trường; nơi công quyền, pháp quyền, chính quyền; dưới mọi hình thức chọn lựa tín ngưỡng, phát biểu tư tưởng sáng tạo, bảo trọng môi sinh, đời sống căn bản.
Lấy Chí Nhân Để Thay Cường Bạo
Nhưng “Đại Nghĩa” tức lẽ sống chân chính đó phải được thực hiện và bảo trọng một cách ôn hoà, nhân từ, bác ái. Quyền sống phải được thực hiện đúng mức và bảo vệ đúng nghĩa. Công bằng, đạo đức, trách nhiệm.

Trong quan niệm “Chí Nhân”, nhân từ là căn bản. Khi nhân từ được tôn trọng và thực hiện ở mức cao đẹp, thì mẫu mực nhân từ trở thành chí nhân, ở mức độ toàn hảo, cao vượt. Do đó:
  • người chiến sĩ tự do phải luôn luôn tố cáo, khai trừ mọi vi phạm nhân quyền;[3] đồng thời cổ võ các biện pháp ôn hoà “phục hồi công lý”; ứng dụng pháp lý công bình[4] thay vì công lý trừng phạt, trả thù.[5]
  • người chiến sĩ tự do chủ trương hoàn trả, bồi thường, bù đắp tương xứng mọi thiệt hại trong quá khứ giao tranh; mặt khác chỉ trừng phạt những trọng tội, sai phạm quá đáng như tàn bạo, lạm quyền, tham nhũng bất chính; còn các tội danh khác đều được hưởng miễn trách[6]hay ân xá [7] nếu nghi can chỉ thi hành nhiệm vụ giao phó. Điều này không có gì khó hiểu, vì trước đây, chính thể Việt Nam Cộng Hoà đã từng áp dụng chính sách “chiêu hồi”. Dù sao, chính sách “Chí Nhân” không nhằm phục vụ mục tiêu chính trị của “chiêu hồi”, mà thực sự nhằm chấn hưng đạo đức; tái phục nhân phẩm; cải thiện nhân tính công dân.
Với quyết tâm đem đại nghĩa để thắng hung tàn cộng phỉlấy chí nhân để thay tận gốc căn bệnh cộng sản, người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản và người chiến sĩ tự do đã rõ rệt “vượt cộng” hay vượt thắng CSVN khi dồn sức tạo dựng một nhân sinh quan trong sáng, phồn thịnh, tử tế, khả trọng.


ĐỂ TẠM KẾT:


Thắng lợi là điều hay nếu chúng ta không đánh mất liêm khiết trong lúc thi hành.[8] Vậy, muốn có thế lực đối phó với chính mình, với đối tác và đối thủ, và muốn thực sự “thắng cuộc” một cách chân chính, nhân hậu, người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản cần
  • có can đảm đối mặt với sự thật, để bổ túc lẽ phải hay kịp thời sửa sai;
  • sống ngay thẳng, làm điều tốt lành, vì như thế sẽ giúp chúng ta sống một cách chính trực, làm gương mẫu cho hậu duệ và đồng bào trong nước;
  • chủ trương công minhbất bạo động vì cách đó sẽ đưa tới trình độ đạo đức cao nhất, vốn là cứu cánh của mọi tiến hoá;
  • thương xót tất cả những gì thuộc về đời sống, vì đạo đức không khác gì hơn là sự kính cẩn đời sống.[9]
Phẩm chất của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, của người chiến sĩ tự do còn lại sau khi gạt bỏ mọi hư danh, ảo tưởng; mọi mánh mung, thiển cận; mọi mặc cảm tự hủy. Thực lực của họ chỉ đáng kể khi đo lường bằng kinh nghiệm sống chính trực, can đảm; bằng trí tuệ và viễn kiến trong giai đoạn liên kết phục hồi sự vẹn toàn cho đất nước; an sinh, phúc lợi và phẩm giá cho toàn dân. 

Trân trọng,
TS-LS Lưu Nguyễn Đạt
www.vietthuc.org

No-U SG đón chào sự trở lại của thủ môn Đinh Nhật Uy


Châu Văn Thi - Tối ngày 2/11/2013, lúc 19h30 phút, tại sân bóng trường THPT Nguyễn Thượng Hiền đội No-U SG tưng bừng ra sân giao hữu với đội VRNs (truyền thông Chúa Cứu Thế). Trận bóng này rất đặc biệt vì là trận đấu đầu tiên sau 4 tháng trong trại tạm giam của thủ môn Đinh Nhật Uy và lần này đội bóng thay màu áo mới (màu áo của Juventus)

No-U SG yêu mến đón chào thủ môn Đinh Nhật Uy trở lại 

Đội bóng No-U SG ngày 2/11/2013 

*

Trả lời câu hỏi của phóng viên lề dân về cảm nghĩ của mình sau khi trở lại đội bóng, anh Đinh Nhật Uy cho biết như sau:

"Khi ra khỏi trại tạm giam nghe anh em nói thứ 7 này có đá banh thì mấy ngày nay tâm trạng bồn chồn không thể nào ngủ được, nay tôi ra sân này với một khí thế hừng hực. Sau gần 5 tháng trong trại tạm giam mà ra sân gặp anh em rất là đông đủ, rất là nhiều anh em thì mình cảm thấy tinh thần của anh em đã được chuyển biến rõ rệt. Đội bóng rất là đông và khí thế của anh em ai cũng như ai, rất là hừng hực, sung sức và sung mãn. Khi tôi bị thay ra khỏi sân thì rất muốn vào để đá nữa. Tôi muốn nói với anh em một câu rằng: ráng giữ cái phong độ của mình và số lượng người như thế này, từ bây giờ trở về sau nó sẽ tăng lên. Đội bóng No-U Sài Gòn sẽ là một đội bóng mạnh mà bất kỳ sự đối kháng, hay những lời nói không tốt về đội bóng sẽ bị xóa bỏ".

*


Sinh viên Nguyễn Phương Uyên cũng phát biểu cảm nghĩ của mình sau khi gặp Đinh Nhật Uy và được tặng chiếc áo đấu của No-U SG:

"Cảm nghĩ của em là em đến đây để xem đá banh và không có mục đích chính trị hay mục đích nào khác và đặc biệt hôm nay có sự tham gia của thủ môn Đinh Nhật Uy sau khi ra tù thì em thấy tinh thần thể thao của anh ấy là bất khả chiến bại".

Ý nghĩa của màu áo mới No-U SG


Thành viên tích cực của đội bóng No-U SG, anh Peter Lâm Bùi đã cho biết suy nghĩ của mình về ý nghĩa mà màu áo anh đang mang:

"Trước tiên tôi xin gửi lời chia vui đến với Đinh Nhật Uy, anh vừa được trả tự do và đội bóng cũng vui mừng đón chào sự trở lại của thủ môn đội bóng. Năm tháng trời anh Uy ở trong "đó" thì yếu và vấn đề nhạy bóng cũng không có và không được ăn ý. Chúc anh Đinh Nhật Uy mau lấy lại sức khỏe để tham gia đội bóng.

Vấn đề ngày hôm nay theo tôi được biết thì đây là đồng phục mới của đội bóng, tuy nhiên vì thời gian gấp rút nên chưa hoàn chỉnh, sau này thì màu áo của No-U SG sẽ là màu này. Theo như tôi biết thì ý nghĩa của áo này gần giống với áo của đội Juventus, giống như màu áo tù (cười). Vấn đề của anh em chúng tôi, No-U SG luôn luôn sát cánh với vấn đề biển đảo của tổ quốc, có thể không hợp ý với nhà cầm quyền và cũng sẽ có vấn đề không tốt, tuy nhiên chúng tôi luôn đón nhận những điều sẽ đến vì những đều chúng tôi làm là đúng. Chúng tôi không chống phá nhà nước mà chỉ muốn góp một chút công sức vào việc thúc đẩy vấn đề biển đảo của tổ quốc và mỗi người dân đều có suy nghĩ riêng đóng góp một chút về tinh thần. Hầu như anh em trong đội bóng đều ưa thích màu áo này và chúng tôi sẽ sẵn sàng đón nhận những điều sắp đến".


Diễn biến của trận đấu


Trở lại sau một thời gian dài tạm nghỉ, thủ môn Đinh Nhật Uy đã cho thấy phong độ không tốt của mình. Anh đã phải đứng mỉm cười trước nhiều pha bóng của đội VRNs. Mặc dù nhận được nhiều sự cổ vũ của hơn 40 cổ động viên đến từ mọi miền tổ quốc, nhưng No-U SG buộc phải thất thủ trước VRNs với tổng tỉ số 10-6. Sau trận bóng này sẽ là những cuộc họp kỹ thuật liên miên để chấn chỉnh lại chiến thuật cũng như con người của đội.

Đến với sân bóng ngày hôm nay có khoảng 5 thành viên của No-U FC gồm những cầu thủ và cổ động viên: Hư Vô, Bạch Hồng Quyền, Thúy Nga... Một số đến từ No-U Vinh, Nha Trang như: Lương Tâm, Khổng Hy Thiêm...

Cầu thủ 2 bên đã thi đấu rất tuyệt vời và đã cống hiến cho khán giả một trận cầu đẹp và fair play.

Huấn luyện viên chỉ đạo thay người 

Hội cổ động viên nữ 

Bạch Hồng Quyền-cầu thủ "nổi" nhất trận bóng 2/11/2013 

Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nhật Uy

Châu Văn Thi - phóng viên lề dân tường thuật từ Sài Gòn.

Tháng 11 và cái chết của hai tổng thống


Cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm đến nay vẫn còn nhiều uẩn khúc
50 năm về trước. 1-11-1963 là một ngày nắng đẹp ở Sài Gòn.
Tôi và mấy đứa trẻ đang quây quần bên sân nhà đứa bạn hàng xóm để xem bố và bác của nó xây chiếc bể cá. Với đám trẻ con như chúng tôi lúc đó, nếu trong nhà có được một chiếc bể nuôi mấy con cá vàng, cá chim, cá bảy mầu thì đó là niềm mơ ước lớn của tuổi thơ.
Bỗng dưng nghe tiếng súng nổ liên thanh. Nhìn lên trời có khói hình nấm nổ ra. Người lớn bảo đó là súng phòng không và bàn tán với nhau không biết chuyện gì đang xảy ra. Tin đồn về đảo chánh đã râm ran trong dân chúng lúc gần đây.
Những tháng qua, nhiều cuộc xuống đường chống chính phủ diễn ra tại Sài Gòn và những thành phố lớn như Đà Nẵng, Huế. Đoàn biểu tình với nhiều nhà sư, sinh viên đòi Tổng thống Ngô Đình Diệm chấm dứt đàn áp và tôn trọng quyền tự do tôn giáo.
Ông Diệm đã đặt người thân vào những vị trí lãnh đạo vì thế chính quyền của ông bị cho là mang tính độc tài, gia đình trị. Đây là điều không đẹp đối với người Mỹ đang yểm trợ miền Nam Việt Nam xây dựng dân chủ và đấu tranh chống cộng sản độc tài từ phía Bắc muốn tràn xuống phiá Nam vĩ tuyến 17.
Sau khi đảo chánh thành công, báo chí Sài Gòn dưới sự kiểm soát của Hội đồng Quân nhân Cách mạng đưa tin Tổng thống Diệm và bào đệ là Cố vấn Ngô Đình Nhu đã tự tử. Nhưng tôi nghe hàng xóm nói là ông Diệm chưa chết mà đã được đưa ra nước ngoài, ở Phi Luật Tân hay Úc. Một ngày nào đó ông sẽ trở về.

Diễn biến thật sự?

Sau đọc sách vở mới biết chuyện anh em họ Ngô tự tử là một cố gắng che dấu sự thực của những tướng lãnh đạo đảo chính.
Anh em nhà Ngô đã bị giết vào sáng ngày 2-11-1963 trong một xe thiết giáp khi hai tay bị trói chặt.
Theo tác phẩm President Kennedy của Richard Reeves thì Đại sứ mới nhận chức Henry Cabot Lodge biết về việc giết anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm.
"Bất cứ vì nguyên do nào đã đưa đến cái chết của Tổng thống Diệm và Tổng thống Kennedy trong tháng Mười Một oan nghiệt nửa thế kỷ trước, hệ quả là Hoa Kỳ và Việt Nam đã rơi vào một cơn lốc chính trị và một cuộc chiến mãi mãi làm thay đổi lịch sử hai quốc gia."
Khi được các tướng lãnh yêu cầu đưa ông Diệm và Nhu ra nước ngoài, nhà ngoại giao Mỹ đã trả lời rằng phải mất 24 tiếng đồng hồ mới có máy bay. Không lâu sau khi nghe được những lời này từ Đại sứ Lodge, anh em nhà Ngô bị thảm sát.
Một người anh em khác là Ngô Đình Cẩn, Đại biểu miền Trung của chế độ, đã vào Tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở Huế xin tị nạn nhưng ông đã bị giao lại cho các tướng lãnh. Hệ quả là ông Cẩn lãnh án tử hình ít tháng sau đảo chánh. Giới quân nhân cầm quyền lúc bấy giờ đã nhanh chóng xử bắn ông trong nhà giam Chí Hòa. Sự việc đánh dấu việc loại bỏ ngay toàn bộ gia đình họ Ngô ra khỏi sân khấu chính trị Việt Nam.
Cho đến ngày nay, các tài liệu lịch sử vẫn chưa soi rõ ai trực tiếp ra lệnh giết anh em nhà Ngô khi họ đã đầu hàng phe đảo chánh.
Diễn biến xảy ra theo nhiều sách vở ghi lại là sau khi Tổng thống Diệm gọi điện báo cho các tướng phe đảo chánh biết ông đang ở đâu, Tướng Dương Văn Minh đã ra lệnh cho Tướng Mai Hữu Xuân và người cận vệ là Đại úy Nhảy dù Nguyễn Văn Nhung đến đón anh em ông Diệm ở nhà thờ Cha Tam trong khu vực người Hoa ở Chợ Lớn.
Chuyện gì thực sự xảy ra sau khi anh em nhà Ngô lên chiếc thiết vận xa M-113 để được giới quân đội đưa về Bộ Tổng tham mưu thì đến nay cũng chưa rõ. Có phải Tướng Mai Hữu Xuân đã ra lệnh giết Tổng thống Diệm vì cho đến lúc lên xe, ông Diệm còn nói với những người đến đón là ông vẫn còn là tổng thống? Hay Tướng Xuân muốn chiếm đoạt cặp xách tay của ông Diệm với của cải trong đó? Những người có mặt trong đoàn đi đón, như Đại úy Nhung đã chính tay nổ súng, dùng dao đâm hai ông, hay đại úy chỉ là tòng phạm nhận lệnh từ cấp trên? Mà ai là cấp trên đã ra lệnh giết anh em nhà Ngô, Tướng Dương Văn Minh trực tiếp ra lệnh cho Đại úy Nhung hay Đại úy Nhung nhận lệnh từ Tướng Xuân?
Sau khi đảo chánh thành công, Đại tướng Dương Văn Minh lên cầm quyền chỉ được vài tháng. Tướng Minh xuống, Đại úy Nhung cũng chết một cách khó hiểu, bị cho là treo cổ chết trong khi đang bị những sĩ quan an ninh quân đội thẩm vấn.
Đại úy Nhung chết bí hiểm. Sau này Đại tướng Dương Văn Minh cũng qua đời đem theo những bí mật về cái chết của gia đình họ Ngô.
Trong một lần tham dự hội nghị về chiến tranh Việt Nam tổ chức tại Hoa Kỳ vào thập niên 1990, gặp cựu giám đốc CIA William Colby và cũng là trưởng cơ quan tình báo Mỹ ở Sài Gòn từ 1959 đến 1962, tôi có nêu câu hỏi ai ra lệnh giết ông Diệm, ông trả lời là Big Minh, tức Đại tướng Dương Văn Minh. Tôi nghe nhưng cũng chỉ coi đó như là một câu trả lời chạy tội cho người Mỹ vì sau khi đảo chánh thành công, Mỹ đã thưởng cho các tướng nhiều nghìn đô-la.
Tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy cũng bị ám sát trong tháng 11 năm 1963

'Chung định mệnh'

Ai đã ra lệnh giết anh em nhà Ngô cho đến nay vẫn còn là những dấu hỏi. Cái chết của Tổng thống Diệm cũng còn nhiều bí ẩn, như cái chết của Tổng thống John F. Kennedy ba tuần sau đó.
Sau khi anh em nhà Ngô bị giết, Kennedy cũng gặp chung một định mệnh bởi những viên đạn của Lee Harvey Oswald trong một ngày thứ Sáu nắng đẹp 22-11-1963 ở Thành phố Dallas, Texas.
Khi hay tin Kennedy bị ám sát chết, các tướng lãnh cầm quyền ở Sài Gòn đã đặt tên một quảng trường ở trung tâm thành phố, ngay sau lưng Nhà thờ Đức Bà, là “Công trường Kennedy” để tưởng nhớ ông.
Về cái chết của Tổng thống Ngô Đình Diệm, ở Việt Nam không có những nỗ lực điều tra cho đến ngọn nguồn. Với Tổng thống John F. Kennedy đã có Ủy ban Warren được lập ra nhưng cũng chỉ đưa đến kết luận là Oswald hành động một mình.
Tuy nhiên, đã có nhiều giả thuyết. Như là cái chết của Kennedy có liên hệ với Cuba, với các băng đảng mafia ở Mỹ hay với giới tài phiệt quân sự. Cũng có luận cứ cho rằng không chỉ một mình Oswald nổ súng từ lầu cao của tòa nhà dùng làm kho sách mà còn có tay súng thứ hai đã tham gia vào việc ám sát Kennedy.
Với hệ quả của thất bại trong cuộc chiến Việt Nam, dư luận Mỹ vẫn thường tranh luận nếu Kennedy còn sống thì cuộc diện chiến tranh Việt Nam sẽ ra sao. Có luận cứ tin rằng với bản lĩnh cuốn hút dân chúng, nếu còn sống Tổng thống John F. Kennedy đã có thể rút 16 nghìn cố vấn Mỹ khỏi Việt Nam và chấm dứt trong danh dự sự can thiệp của Hoa Kỳ vào vùng đất này.
"Tôi vẫn tự hỏi, nếu không có tháng Mười Một oan nghiệt đó, bạn bè tuổi thơ của tôi nhiều đứa có phải chết trên chiến trường. Và tôi bây giờ là ai trên quê hương mình."
Đối với người Việt, cũng có luận cứ rằng Tổng thống Diệm là người ái quốc được kính trọng, nếu không bị lật đổ và giết chết, ông đã có thể bảo vệ miền Nam khỏi bị cộng sản xâm lăng.
Tuy nhiên cũng có luận điểm rằng dù còn hay mất Tổng thống Diệm thì miền Nam trước sau cũng rơi vào tay cộng sản, vì những người lãnh đạo Hà Nội đã ra quyết nghị, nhiều năm trước khi cuộc đảo chánh xảy ra, là lập đường mòn Hồ Chí Minh và phải giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước bằng mọi giá.
Bất cứ vì nguyên do nào đã đưa đến cái chết của Tổng thống Diệm và Tổng thống Kennedy trong tháng Mười Một oan nghiệt nửa thế kỷ trước, hệ quả là Hoa Kỳ và Việt Nam đã rơi vào một cơn lốc chính trị và một cuộc chiến mãi mãi làm thay đổi lịch sử hai quốc gia.
Riêng tôi vẫn tự hỏi, nếu không có tháng Mười Một oan nghiệt đó, bạn bè tuổi thơ của tôi nhiều đứa có phải chết trên chiến trường. Và tôi bây giờ là ai trên quê hương mình.
Tác giả là một nhà báo tự do hiện sống tại vùng Vịnh San Francisco, California.

Những lời phát biểu của Tổng Thống Ngô Đình Diệm


Trần Quốc Việt (Danlambao) - Nhân dịp năm mươi năm ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng bào đệ Ngô Đình Nhu bị sát hại trong cuộc đảo chính đẫm máu vào ngày 2 tháng 11, 1963, chúng tôi sưu tầm và trích dịch một số lời phát biểu sau của Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Phát biểu tại National Press Club ở Washington, Hoa Kỳ với các nhà lãnh đạo Đông Nam Á thích chủ nghĩa trung lập, tức phong trào không liên kết, Tổng Thống Ngô Đình Diệm nói:

“ Vì cộng sản không trung lập, chúng ta không thể trung lập.”

New York Times, ngày 11 tháng Năm, 1957

Tổng Thống Ngô Đình Diệm phát biểu nhân dịp kỷ niệm bảy năm ngày cầm quyền tại Sài Gòn:

“Liệu ta có thể vẫn còn trung lập khi đối diện với sự quyết tâm hủy diệt có hệ thống này? Ta phải cương quyết bác bỏ và chiến đấu chống lại chủ nghĩa cộng sản cuồng tín hiếu chiến, kẻ thù của nhân loại, thay vì để cho mình bị tê liệt bởi sự tuyên truyền dối trá của cộng sản.”

New York Times, ngày 8 tháng Bảy, 1961

Tổng Thống Ngô Đình Diệm:

“Mục đích duy nhất của tôi là nước Việt Nam độc lập thật sự.”

New York Times, ngày 12 tháng Năm, 1957

Tổng Thống Ngô Đình Diệm phát biểu tại Hội đồng Thương mại và Công nghiệp Viễn Đông-Hoa Kỳ ở Detroit về chương trình cải cách ruộng đất qua đó ruộng đất được cấp cho những nông dân không có ruộng:

“Qua chương trình này, chúng tôi đáp lại những lời tuyên bố dối trá của cộng sản về cải cách ruộng đất. Chúng tôi cấp ruộng đất cho nông dân và chúng tôi thực hiện được điều này mà không cần đến những cách thức cưỡng chế và tịch thu vô nhân đạo.”

Harrison E. Salisbury, New York Times, ngày 15 tháng Năm, 1957

Tổng Thống Ngô Đình Diệm phát biểu tại Sài Gòn vào ngày 29 tháng Ba 1957 nhân dịp đón tiếp các đoàn đại biểu tham dự Đại hội lần thứ ba của Liên Minh Các Nhân Dân Chống Cộng Châu Á:

“Đối diện với nỗ lực phá hoại của cộng sản, chúng ta phải tuyên bố rằng những quy luật chi phối sự tiến bộ của nhân loại không chỉ mang tính chất kinh tế, rằng sự tiến bộ như thế cũng và trên hết được chi phối bởi những quy luật về đạo đức.

Chúng ta hãy dùng tình thương để chống lại sự căm thù mà cộng sản rao giảng. Lịch sử dạy chúng ta rằng sớm hay muộn cuối cùng chính sẽ thắng tà, sự thật sẽ thắng dối trá, tình thương sẽ thắng hận thù.”

Nguồn: Wilson Center Digital Archive
http://digitalarchive.wilsoncenter.org/document/118361

Tổng Thống Ngô Đình Diệm phát biểu nhân dịp khánh thành Đập Đồng Cam ở Tuy Hòa vào ngày 17 tháng Chín, 1955:

“Chúng ta hiện nay đang tiếp tục cuộc chiến đấu lớn lao để hoàn thiện nền độc lập của quốc gia chúng ta và để đảm bảo tự do của nhân dân chúng ta. Cuộc đời của chúng ta, tự do của chúng ta, hạnh phúc của chúng ta và cuộc đời, tự do, và hạnh phúc của con cháu chúng ta đều phụ thuộc vào cuộc chiến đấu này. Nếu Việt Minh thắng trong cuộc đấu tranh này, quốc gia thân yêu của chúng ta sẽ biến mất và nước chúng ta sẽ chỉ được đề cập đến như là một tỉnh phía nam của Trung Cộng. Hơn nữa nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi sống dưới ách độc tài do Mạc Tư Khoa tạo ra và sẽ bị tước mất tôn giáo, tổ quốc và gia đình.”

Nguồn: Major Policy Speeches by President Ngo Dinh Diem
Vietnam Center and Archive.

Trần Quốc Việt 

Tương Lai: SỨC LAY ĐỘNG CỦA "DẬY MÀ ĐI!"


Sức lay động của "Dậy mà đi!"

GS. Tương Lai 

Có lẽ những chàng trai cô gái say sưa hát bài "Dậy mà đi" để chào đón Đinh Nhật Uy buộc phải được trả tự do tại Tòa án Long An hôm 29.10.2013 không biết và cũng không cần biết rằng bài đó ra đời từ trong nhà tù thực dân năm 1941, khi đất nước còn nằm trong xiềng xích nô lệ. Bài thơ làm trong nhà tù thuở ấy tự nhắc nhở:

"Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần?
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu"!
 


Thế rồi một phần tư thế kỷ sau, lời thơ được biến tấu thành ca từ của một bài hát cùng tên với điệp khúc "Dậy mà đi, dậy mà đi, hỡi đồng bào ơi" ra đời trong phong trào đấu tranh chống chế độ Sài Gòn của sinh viên và thanh niên Miền Nam những năm 1966- 67. Để rồi hôm nay, lớp trẻ cháy bỏng khát vọng tự do, dân chủ lại đang hát vang khúc ca đòi bẻ gãy những xiềng xích mới.

Lịch sử đang đi những bước oái oăm!

Câu hát năm nao bỗng như một lời tiên tri "Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu". Nếu cứ cho đó là một câu "tiên tri" thì câu "tiên tri" ấy đang biến thành lời giục giã cho cuôc chiến đấu mới "Ai nên khôn không khốn một lần" rồi trào dâng thành một làn sóng dập dồn: "Hát cho dân tôi nghe, tiếng hát tung cờ ngày nào. Hát cho đêm thiên thu... Hát âm u trong đêm, muôn cánh tay đang dậy lên...". 

Thế rồi, "tiếng hát tung cờ ngày nào" giờ đây vang lên để vạch mặt những kẻ nhân danh lá cờ ấy để tròng một thứ xiềng xích mới lên cuộc sống của đất nước. Xiềng xích ấy đang đè nặng lên tâm tư của cả một dân tộc vốn hiểu rõ chân lý‎ không có gì quý‎ hơn độc lập tự do. Những kẻ nhân danh lá cờ ấy đang đặt những gông cùm mới lên cuộc sống của tuổi trẻ yêu nước không cam chịu cúi đầu trước bọn xâm lược phương Bắc thực thi chủ nghĩa bành trướng Đại Hán. 

Những kẻ đang cúi đầu trước bọn xâm lược lại đang đang cắm chính lá cờ ấy trên nóc nhà tù, trại giam nhan nhản khắp cả nước để uy hiếp, trấn áp những người yêu nước, bóp chết khát vọng dân chủ, tự do và quyền con người, nhằm củng cố cho một chế độ toàn trị phản dân chủ, phản tiến hóa đang bị lung lay từ chân móng. Lá cờ ấy đang bị hoen ố bởi những hành động đáng xấu hổ mà chế độ toàn trị phản dân chủ này đang gây ra cho cả dân tộc, xúc phạm đến anh linh những thế hệ Việt Nam đã nằm xuống để bảo vệ mảnh đất thiêng của tổ quốc mà vì điều thiêng liêng ấy, cả núi xương, sông máu đã phải đổ ra. Thế hệ trẻ hôm nay quyết không để cho lá cờ ấy bị hoen ố. Sức lay động của tiếng hát "Dậy mà đi" khởi nguồn từ đó. 

 

http://www.youtube.com/watch?v=9338gJhe0Qk


Tiếng hát đón chào Đinh Nhật Uy, từ tòa án Long An bước ra là để tuyên bố trước toàn thế giới một chuyện đáng xấu hổ: Việt Nam có lẽ là nước đầu tiên một công dân bị bỏ tù vì đã sử dụng Facebook, một trong những thành tựu văn minh mà loài người có được từ cuộc cách mạng khoa học và công nghệ, trước hết là công nghệ thông tin! Đương nhiên Viện Kiểm sát và Tòa án tỉnh Long An gắng gượng viện dẫn bằng được những điều khoản này nọ để ghép “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”theo khoản 1 Điều 258, BLHS cho Đinh Nhât Uy. Luật sư Hà Huy Sơn đã bác bỏ tất cả những điều đó và đòi "trả tự do ngay tại phiên tòa cho ông Đinh Nhật Uy".

Thật ra, với Tòa án của một chế độ toàn trị quen với những bản án "bỏ túi" thì lời lẽ và luận cứ của luật sư chỉ là vật trang sức rẻ tiền, họ bỏ ngoài tai. Họ không thể tuyên Đinh Nhật Uy vô tội và do đó phải được trắng án, phải được bồi thường. Bước đi oái oăm của lịch sử đang dẫm lên vết nhơ này. Chúng ta muốn xây dựng một nước "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn", nhưng chế độ toàn trị phản dân chủ này đang làm ngược lại mong muốn đó. Nó đang phản bội lại lý tưởng cao đẹp của những người từng "dậy mà đi" trên con đường giải phóng dân tộc, giải phóng con người. Vì vậy mà hôm nay, tuổi trẻ lại đang phải "hát âm u trong đêm, muôn cánh tay đang dậy lên...". 

Bản án dành cho Đinh Nhật Uy rồi cũng sẽ là bản án dành cho những người có lương tri, lương năng đang và sẽ sử dụng những thành tựu của văn minh để làm cho cuộc sống văn minh hơn, đàng hoàng hơn, tươi đẹp hơn. Họ, trước hết và chủ yếu là một thế hệ mới của những người đấu tranh cho dân chủ mà internet là công cụ rất tiện ích và có tiềm năng rất lớn. Họ lại là những người rất trẻ, đủ lòng dũng cảm và trí sáng tạo để thể hiện khát vọng của họ. Họ dùng blog và mạng lưới xã hội để trao đổi thông tin và bày tỏ tình cảm, ý nghĩ của mình, điều mà chế độ toàn trị rất kiêng kỵ! Kiêng kỵ như người ta đã từng kiêng kỵ "xã hội dân sự dân sự”.

Một nhà nước pháp quyền đàng hoàng sẽ không thể kết tội Đinh Nhật Uy. Bởi, nếu vậy thì rồi, 32 triệu người sử dung internet [nếu đúng như người ta loan báo để đánh bóng thành tích] đều có nguy cơ bị Điều 258 của Bộ Luật Hình sự cho vào tù bất cứ lúc nào. Nhưng không thể không dằn mặt và răn đe một trào lưu đang như những dòng suối nhỏ đổ ra sông lớn mà sức cuộn chảy của nó không một bờ bao, một con đê nào ngăn chặn nổi. Thêm vào đó, dòng sông đang xuôi về biển cả, sóng đại dương đang tiếp sức cho tốc độ bứt phá của dòng sông cuộc sống. Dư luận quốc tế đang là một sức ép hiện thực mà nhà nước toàn trị này phải tính toán. 

Đó là sức cộng hưởng của phong trào dân chủ trong nước từ bản Tuyên bố thực thi quyền chính trị và dân sự của giới trí thức nhân sĩ trong và ngoài nước, kết hợp với những sáng kiến của giới trẻ trong đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền cùng với những bàn chân nổi giận của người nông dân mất đất rầm rập xuống đường, tạo thành một nội lực to lớn để được tiếp sức của cộng đồng quốc tế, bao gồm chính giới có mối quan hệ nhà nước với nước ta, giới đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền thế giới và mạng lưới truyền thông quốc tế thường xuyên theo sát diễn biến tình hình ở Việt Nam.

Bước đi oái oăm của lịch sử cũng đang thể hiện ở thế giằng co chưa ngã ngủ từ đối nội cho đến đối ngoại mà cái sức cộng hưởng nói trên đang in đậm dấu ấn. Dấu ấn ấy hiện rõ trong ứng xử của người cầm quyền trong thế "tiến thoái lưỡng nan", "đi thì cũng dở, ở không xong" trước bao áp lực vì đang "nhả chẳng ra cho, nuốt chẳng vào" những lợi ích phe nhóm khi mà những lợi ích ấy lại được đặt lên trên lợi ích của tổ quốc, lên trước lợi ích và khát vọng của toàn dân. Từ một sự kiện vụ án Đinh Nhật Uy, khởi đầu cho việc xử lý mạng lưới internet đầy bất trắc đối với một chế độ toàn trị trước một xã hội đang tỉnh thức, gây nên sự ngột ngạt trong đời sống của mọi tầng lớp nhân dân đang đối diện với bao khó khăn về kinh tế và an toàn xã hội.

Không hiểu điều này có nằm trong cái mà ông Tổng bí thư nọ cảm thấy "ngột ngạt” khi ông nói với cử tri quận Ba Đình ngày 27.9.2013 không, chứ ngay từ đầu thế kỷ XX thì các cụ ta trong phong trào "Duy tân" đã thốt lên rằng: "Văn minh là thế giới nào. Mà ta chìm đắm trong hào dã man"! Xin nhớ cho là tòa án của chế độ thực dân đã tửng xử vụ án"Đồng Nọc Nạn", rồi chính quyền Sài Gòn trước 75 đã không thể không nể trọng các luật sư biện hộ và đấu tranh cho công lý. Và hồi ấy, "ma tà", "lính kín", "sen đầm" chưa phải tổ chức một bộ máy côn đồ du thủ du thực đông đến vậy để huy động vào việc đàn áp dân chúng. Bọn côn đồ này đánh người nhân danh công an, trước mắt công an, được công an khuyến khích, cổ vũ mà chuyện đánh đập dã man gây thương tích công dân Lưu Trọng Kiệt hay chuyện hành hung bloger Lâm Bùi trước cửa Tòa án Long An hôm rồi chỉ là một trong vô vàn những ví dụ! 

Nhưng bạo lực chỉ có thể là cách giải khát bằng thuốc độc. Bạo lực không khuất phục được tuổi trẻ, ngược lại, đang đổ thêm dầu vào lửa, ngọn lửa của sự phẫn nộ và ý chí đấu tranh. Cũng chính vì vậy, sức lan tỏa của bài hát "Dậy mà đi" các bạn trẻ đang hát kia đang thổi một làn sinh khí vào đời sống ngột ngạt mà xã hội đang phải chịu đựng. Xin được phép trích ra đây những lời gan ruột của bloger Lâm Bùi, người bị hành hung để chứng minh cho điều ấy:
"Cái đau này không phải vì là thể xác, mà là ở tâm hồn... đau vì nhà cầm quyền thay vì lắng nghe dân, tôn trọng dân, thì luôn dùng quyền lực, dùng bạo quyền để trấn áp người dân. Coi lợi ích đảng phái phe nhóm lớn hơn Dân Tộc, lớn hơn Tổ Quốc... và coi dân là kẻ thù, là thù địch. Sau phiên tòa, dù rằng Đinh Nhật Uy được hưởng án treo, được phóng thích tại tòa, nhưng đó vẫn là một bản án, một bản án bất công và Uy đã phải bị giam cầm oan uổng hơn 4 tháng trời.
Đảng vẫn muốn cai trị bằng quyền lực để phục vụ cho mình, bằng sự dối trá để đầu độc người dân, bằng những điều luật mà mỗi người dân, mỗi người như chúng ta đây, khi muốn thể hiện cái Quyền Con Người chính đáng của mình... thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành những Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Trần Vũ Anh Bình, Việt Khang, Nhật Uy, Nguyên Kha... và nhiều... tại sao? Hãy lên tiếng, và hãy cứ lên tiếng, vì chúng ta là con người... chúng ta không phải là những con cừu.
Chúng ta không kêu gọi lật đổ hay tranh giành, chúng ta chỉ muốn họ thay đổi, hãy xóa bỏ những điều luật không đúng, sai trái, hãy tôn trọng quyền con người của mỗi người công dân... hãy thay đổi cả chúng ta và cả họ... hãy thay đổi... thay đổi vì Việt Nam cho Việt Nam."
Đẹp biết bao, cao cả biết bao ý chí của tuổi trẻ, nguồn sinh lực bất tận của dân tộc! Chính họ chứ không phải ai khác đang thúc đẩy lịch sử đi tới, đang góp phần viết nên những trang sử mới của cuộc đấu tranh cho dân chủ và tự do, tiếp tục sứ mệnh của cha anh từng đổ máu cho sự nghiệp giành độc lập của tổ quốc. Vì, họ hiểu rằng, độc lập mà không có dân chủ và tự do, không có nhân quyền thì độc lập chẳng có ý nghĩa gì cả.

T.L 
Nguồn:Blog Quê Choa