Dân Oan Văn Giang: Không Còn Ai Bảo Vệ Chúng Tôi


Sáng 12/2 bà con Nông dân xã Phụng Công tiếp tục kéo nhau
ra đồng giữ đất
Mặc Lâm, RFA - 12.2.2014: 
 
Sáng ngày 12 tháng 2, bà con nông dân xã Phụng Công tiếp tục kéo nhau ra đồng giữ đất mặc dù không ai trong chính quyền từ cấp xã cho tới huyện có tiếp xúc với bà con để tìm hiểu về vụ côn đồ dùng súng hoa cải bắn bị thương 5 người vào ngày 10 tháng 2 vừa qua tại cánh đồng mà người dân phải ra sức bảo vệ không cho tập đoàn Ecopark chiếm lấy. Mặc Lâm có thêm chi tiết.

Vào lúc 6 giờ 30 sáng hôm nay, một nông dân có mặt rất sớm ngoài đồng cho chúng tôi biết người dân Phụng Công đang kéo ra đồng để tiếp tục giữ đất:

Dân chúng tôi có ít nhất từ 5 tới 7 trăm người vẫn đang giữ đất. Hiện nay thì nhân dân vẫn phục để đuổi bọn cướp đất ra khỏi chỗ đất của mình.

Một nông dân khác nói rằng tuy côn đồ vẫn còn tại đây nhưng chưa thấy bọn người này có hành động gì mà chỉ lởn vởn trước mặt bà con.

Hiện nay người nông dân tập trung giữ đất tại xã Phụng Công, bọn chúng đều mặc thường phục hết toàn lũ côn đồ bọn nó thuê. Sáng hôm nay bà con tiếp tục ra đồng. Đến bây giờ thì bọn nó không làm gì nữa.

Chính quyền làm ngơ

Côn đồ dùng súng hoa cải bắn vào người dân mất đất là hành vi cao nhất của bạo loạn và có thể gây phẫn nộ dẫn đến việc gây cho họ nổi loạn. Tuy nhiên hai ngày sau khi vụ việc xảy ra, vẫn chưa có một động thái nào từ chính quyền khiến người dân Văn Giang nghi ngờ rằng chính quyền các cấp đang cố tình làm ngơ để tạo cho họ nổi loạn và lúc ấy chính quyền sẽ có lý do để đàn áp như từng xử dụng hàng ngàn cảnh sát vào sáng ngày 24 tháng 4 năm 2012 để cưỡng chế thu hồi 5,8 ha đất của 166 hộ tại xã Xuân Quan thuộc huyện Văn Giang.

Sự im lặng này đã làm một nông dân bức xúc nói với chúng tôi:

Chính quyền từ ngày hôm kia đến ngày hôm nay chưa thấy một thằng nào cả. Hiện nay chúng tôi đã làm đơn báo cho tất cả công an, từ cấp nhỏ cho tới cấp lớn nhất.

Một mặt làm đơn theo đúng tinh thần pháp luật, một mặt người dân Văn Giang đã có biện pháp đối phó với loại đạn hoa cải. Họ lấy rơm thắt từng sợi giây nối lại với nhau thành những tấm khiên để che cho thân thể. Hình ảnh những tấm khiên tự tạo ấy gây xúc động cho hàng ngàn người khi ở những năm của thế kỷ 21 mà người dân Việt phải tự lo cho thân mình bằng dụng cụ thô sơ chống lại bọn cướp đất như thời trung cổ. Một người dân giải thích việc tự tạo ra loại khiên chống đạn này:
Dân Văn Giang bện rơm làm khiên chắn chống đạn hoa
cải của bọn xã hội đen. Photo danluan.org

Vài chục mét thì nó không bị sao, làm những cây rơm như vầy nếu nó găm vào thì không sao hoặc là mặc nhiều áo len vào thì không sao. Mình làm như vầy để tránh việc sát thương và để tránh đạn hoa cà hoa cải.
Một trong 5 nạn nhân của côn đồ bị bắn vào chiều ngày 10 tháng Hai vừa qua là anh Lê Văn Mạnh cho chúng tôi biết việc anh bị bắn:

Đứng cách xa bọn họ vào khoảng 25 mét. Đây là loại súng tự chế của Tàu có hai nòng bắn đạn chì. Bị thương thì trong đó có một người nặng nhất vẫn đang cấp cứu ở Việt Đức còn ba người nhẹ như em sau khi mổ thì về rồi. Tổng cộng bọn nó có khoảng 70 người, đao kiếm rất nhiều trong đó có 4 khẩu súng tự chế.
Sức khỏe của em thì vẫn bình thường nhưng viên đạn nó nằm sát khuỷu tay trái sát vào xương rồi thời tiết đang rét cả hai đêm nay không ngủ được vì rất nhức. Một viên vào mạng sườn trái. Viên ấy chưa gắp ra được vì chưa tìm thấy nó nó chạy đi đâu đấy, đạn chì nó chạy.

Người có tên là Hậu gỗ, hiện có mặt tại cánh đồng mà bà con đang bảo vệ trả lời qua điện thoại khi bị hỏi phải chăng chính ông ta là người đã bắn đạn hoa cải vào ngày 10 tháng 2 vào nông dân, ông Hậu nói:

Đang ở Văn Giang, đúng rồi. Vâng họ vẫn làm việc của họ. Đấy là việc của người ta, kệ người ta. Người ta thích nói thế nào thì việc của người ta.

Người tên Hậu không phải là bảo vệ hay công nhân biên chế của công ty Việt Hưng nhưng lại có mặt tại nơi đang xảy ra vụ tranh chấp đã cho thấy một phần sự thật như bà Lê Hiền Đức kể lại trước đó một ngày khi biết tin nông dân Văn Giang bị bắn:

Sáng nay bà con nói với tôi rằng chúng nó đang cho xe chở đến mấy chục khẩu súng nữa không biết súng hoa cải hay hoa cà gì. Bằng một cách nhanh nhất là tôi gọi diện cho Bộ Công an. Một lúc sau có cán bộ của Bộ Công an trả lời tôi rằng không phải công an đâu mà là xã hội đen do công ty Việt Hưng nó thuê đấy. Nó không mặc sắc phục thì cứ cho nó là xã hội đen đi, nhưng xã hội đen nó dùng súng nó bắn dân thì đấy là trách nhiệm của công an phải bảo vệ tình mạng người dân.

Yêu cầu khởi tố sự việc

Người dân Văn Giang đã nhờ luật sư tư vấn cho họ để có thể khởi kiện bọn gây án. Luật sự Trần Vũ Hải cho biết:

Nếu sự việc đúng như người dân mô tả thì họ có quyền yêu cầu công an Hưng Yên hoặc Bộ Công an phải khởi tố vụ án mà theo tôi trong trường hợp này theo nhận định tại phiên tòa Đoàn Văn Vươn tòa đã cho rằng trong trường hợp dùng súng hoa cải thì coi như một vũ khí nguy hiểm giết người và có thể bị kết tội giết người đấy. Tôi nghĩ rằng sắp tới đây bà con nông dân sẽ yêu cầu công an Hưng Yên và Bộ Công an phải xem xét khởi tố vụ án này.

Đây không phải lần đầu người dân Văn Giang bị côn đồ tấn công. Chiều ngày 12 tháng 7 năm 2012 người dân ba xã Xuân Quan, Văn Giang, Hưng Yên đã rất phẫn nộ khi một nhóm côn đồ ngang nhiên mang gậy gộc xông vào khu dân cư truy đuổi và đánh trọng thương 3 người dân của họ trong đó có 1 cụ ông 73 tuổi. Theo báo VNTimes cho biết thì tuy cơ quan điều tra đã tiến hành xác minh thông tin cho rằng nhóm hành hung là người thuộc đơn vị thi công san lấp mặt bằng cho dự án Ecopark nhưng khi ra tòa, chánh án không có một câu hỏi nào về người thuê côn đồ đánh dân Văn Giang cả.

Khi được hỏi doanh nghiệp thuê côn đồ có liên đới trách nhiệm trước những hành vi mang tính giết người như vậy hay không và làm cách nào khởi kiện họ? luật sư Trần Vũ Hải cho biết:

Vâng tất nhiên chúng ta đều biết là những người thuê những kẻ này đang ném đá dấu tay và nếu họ có mối quan hệ với một số nhà chức trách nữa thì họ sẽ không lấy hết lời khai khi bắt được kẻ phạm tội. Thí dụ như cách đây một năm cũng có vụ án côn đồ đánh dân Văn Giang nhưng người ta nói không phải do chủ đầu tư thuê. Họ chỉ là người nhìn thấy thế nọ thế kia thôi…tất nhiên không ai tin được và cơ quan điều tra cũng chưa làm hết mình việc ấy.

Dư luận lo ngại rằng một cá nhân hay doanh nghiệp phạm tội có thể mang ra tòa án là chuyện dễ dàng, tuy nhiên nếu cơ quan thi hành pháp luật im lặng để cho người dân cháy lên ngọn lửa căm hờn như Thái Bình, Quỳnh Lưu thì tác hại ấy không tòa án nào xử nổi khi phải mang hàng chục ngàn người dân ra trước vành móng ngựa.

TRUNG QUỐC ÉP VIỆT NAM KHÔNG ĐƯỢC TƯỞNG NIỆM CHIẾN TRANH 1979 ?


Ảnh: Nhà báo Mai Thanh Hải

Trung Quốc ép Việt Nam không được tưởng niệm
Chiến tranh biên giới 1979?

Hoàng An Vĩnh

Cuộc trao đổi qua đường dây nóng giữa ông Tập Cận Bình và ông Nguyễn Phú Trọng là lý do khiến Việt Nam đột ngột chấm dứt các hoạt động tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa và 35 năm Chiến tranh chống xâm lược biên giới phía Bắc 1979?

Đèn xanh

2014 đánh dấu “năm chẵn” một loạt những sự kiện liên quan đến lịch sử bảo vệ chủ quyền quốc gia của Việt Nam. Trong số này có 35 năm Ngày Chiến thắng chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam (7/1/1979), 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ tay chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (19/1/1974) và 35 năm ngày Trung Quốc tung 60 vạn quân quân nổ súng tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía Bắc (17/2/1979).

Trong khi sự kiện gắn với biên giới Tây Nam được tuyên truyền tương đối bình thường thì việc báo chí chính thống của Việt Nam nhắc tới Hoàng Sa 1974 và Chiến tranh biên giới 1979 là điều gần như không có nếu không tính quãng thời gian từ 2009 trở lại đây.

Cũng cần phải nói rằng câu chuyện về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới 1979 mới được hâm nóng trở lại trên các kênh truyền thông chính thức ở Việt Nam được vài năm nay mà bắt đầu là bài viết “Biên Giới Tháng Hai” của ký giả nổi tiếng Huy Đức (viet-studies.infohttp://www.viet-studies.info/kinhte/HuyDuc_BienGioiThangHai.htm) trên báo Sài Gòn Tiếp thị ra ngày 9/2/2009. 

Lác đác trong những năm sau đó một số tờ báo như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Pháp luật Tp.HCM... đã có một số bài viết trực tiếp hoặc gián tiếp nói đến sự kiện này trong đó nổi bật là báo Thanh Niên, tờ báo của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam. 

Tháng 2/2011, báo Thanh Niên có bài viết về liệt sĩ Lê Đình Chinh (http://tinyurl.com/pm76349) và bài về chiến công chống quân Trung Quốc xâm lược của một đơn vị bộ đội tại Lạng Sơn năm 1979 (http://tinyurl.com/cas56wk) gây được sự chú ý của dư luận đặc biệt với hình ảnh về tấm bia ghi dấu chiến công bị đục bỏ.

Năm 2013, đúng vào ngày 17/2, báo Thanh Niên cũng cho đăng tải bài phỏng vấn tướng công an Lê Văn Cương về việc phải công bố và đưa câu chuyện chiến tranh biên giới 1979 vào sách giáo khoa (http://tinyurl.com/n6cwr8w). Sau bài viết mang tính mở đường này nhiều tờ báo khác như Tuổi Trẻ, VietnamNet... cũng đã liên tiếp lên tiếng.

Theo một nhà nghiên cứu, những diễn biến nóng trên Biển Đông trong những năm qua, nỗ lực của báo giới và những sức ép từ dư luận đã buộc chính quyền có độ mở nhất định đối với các thông tin về vụ Hoàng Sa 1974, Trường Sa 1988, chiến tranh biên giới 1979 trên các kênh chính thức của Việt Nam.

Từ cuối tháng 12/2013 đầu 1/2014 một số tờ báo “lề phải” của Việt Nam bắt đầu đăng tải các bài viết về sự kiện Hoàng Sa 1974 với một sự thận trọng nhất định. Khởi đầu là Giaoduc.net.vn, tiếp sau đó là Tuổi Trẻ, Infonet.vn, PetroTimes, Vietnamnet... Tờ báo điện tử có lượng truy cập hàng đầu Việt Nam là Vnexpress.net đến gần sát thời điểm 19/1 cũng có một số bài. Các tờ báo chính thống như Nhân dân, Quân đội Nhân dân... như thường lệ không hề đả động gì đến những vấn đề vốn được mặc định là “nhạy cảm” này.

Thanh Niên, nhập cuộc muộn hơn, nhưng tổ chức khá bài bản loạt bài về Hoàng Sa trên báo điện tử thành một chuyên đề (http://tinyurl.com/nlm6tql) với nhiều bài viết đa dạng. Sự kiện Hoàng Sa 1974 được tờ báo này nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc cạnh khá mạnh dạn so với báo chí chính thống trong nước.

Việc báo chí có thể đăng tải thoải mái các tin bài về sự kiện Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974, thậm chí động đến những chuyện khá “nhạy cảm” và gây tranh cãi mà trước nay mới chỉ được đề cập trên các kênh phi chính thống. Trong số này có thể kể đến việc đòi đánh giá lại sự kiện Hoàng Sa, ca ngợi những hy sinh của binh lính Việt Nam Cộng Hòa và coi họ như những anh hùng liệt sĩ chống ngoại xâm... đã tạo dư luận cho rằng chính quyền đã bật đèn xanh cho việc tuyên truyền này.

Tưởng niệm hay không tưởng niệm?

Chiều 30/12/2013, báo Thanh Niên điện tử đã xuất hiện bản tin về việc “Sẽ kỷ niệm sự kiện 40 năm Hoàng Sa và chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc” (http://tinyurl.com/nfn9tgp).

Bản tin này sau đó đã bị gỡ bỏ sau đó chỉ vài giờ đồng hồ. Tuy nhiên nội dung của nó đã được nhiều website đăng tải lại.

Theo bản tin này, trong cuộc làm việc với Hội Khoa học lịch sử VN,  Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết, hiện Bộ Ngoại giao Việt Nam đang lên kế hoạch tưởng niệm 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (1/1974) và 35 năm sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (2/1979).

Bản tin của Thanh Niên còn cho biết Thủ tướng đã trả lời trực tiếp tại Hội Khoa học Lịch sử rằng : “Phải kỷ niệm. Nhưng kỷ niệm thế nào để ổn định. Rồi còn biên giới Tây Nam thế nào. Chứ không phải Bộ Chính trị không quan tâm”.

Ông Nguyễn Tấn Dũng cũng cho biết hiện Bộ Ngoại giao Việt Nam đang soạn thảo đề án kỷ niệm sự kiện: biên giới phía Bắc, Hoàng Sa.

“Kỷ niệm thế nào cho vừa đạt yêu cầu đối nội, vừa đạt yêu cầu đối ngoại. Đó cũng là lợi ích của nhân dân. Bộ Chính trị rất quan tâm đến việc kỷ niệm này”, ông Dũng được Thanh Niên điện tử trích dẫn.

Cú phanh đột ngột

Trong khi nhiều người tin rằng đúng ngày 19/1/2014 hàng loạt các bài viết về sự kiện Hoàng Sa 1974 sẽ được hàng loạt tờ báo bung ra thì một điều bất ngờ xảy đến: hầu hết các tờ báo đều đột ngột ngừng việc đưa tin về sự kiện này từ 18/1.

Sáng 18/1, trang web của UBND huyện Hoàng Sa cũng bất ngờ đăng lời cáo lỗi (http://tinyurl.com/ox8kf9w) của ông Đặng Công Ngữ, Chủ tịch UBND huyện, về việc hủy chương trình tưởng niệm, thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa dự kiến sẽ được tổ chức vào 19h00 cùng ngày tại tại Công viên Biển Đông, thành phố Đà Nẵng.

Lý do được đưa ra là “do công tác chuẩn bị chưa được chu đáo” nên chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa đã không thể diễn ra theo kế hoạch.

Cũng trong sáng 18/1, báo Thanh Niên điện tử cho đăng tải bài phỏng vấn cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên (http://tinyurl.com/nvzs2hl) liên quan đến chủ đề Hoàng Sa 1974 và Chiến tranh biên giới 1979.

Tuy nhiên bài viết này sau đó cũng nhanh chóng bị gỡ xuống.

Đến thời điểm ấy người ta chỉ có thể lờ mờ phỏng đoán đã có một quyết định được đưa ra vào giờ chót, ngay trước 19/1/2014, nhằm ngăn cản việc tưởng niệm sự kiện Hoàng Sa 1974 đồng thời “bịt miệng” báo chí trong nước.

Điều khó hiểu là quyết định này dường như được đưa ra khá bất ngờ chứ không phải như chủ trương “đèn xanh” như trước đó. Dường như đã có một sự thay đổi vào phút chót trong việc kiểm soát thông tin của sự kiện này từ giới lãnh đạo Việt Nam.

Ngày 21/1, sau cuộc giao ban báo chí định kỳ hàng tuần của lãnh đạo Ban Tuyên giáo,  Bộ Thông tin và Truyền thông với lãnh đạo các báo, đài, trên một số diễn đàn báo chí đã lan truyền thông tin lãnh đạo báo Thanh Niên và Infonnet.vn đã bị “cạo” ra trò tại cuộc giao ban này. Cũng xuất hiện thông tin nói rằng báo Thanh Niên và báo Infonet.vn sẽ bị kỷ luật do không chấp hành chỉ đạo liên quan đến việc tuyên truyền về sự kiện Hoàng Sa 1974.

Chỉ thị mật

Điều có lẽ không nhiều người biết đó là vào ngày 16/1/2014, các tổng biên tập, giám đốc các cơ quan báo chí, phát thanh, truyền hình đã bất ngờ được Ban Tuyên giáo triệu tập đến trụ sở của cơ quan này tại 2 Hoàng Văn Thụ, Ba Đình, Hà Nội.

Họ được gọi lên để nhận tận tay một chỉ thị mật liên quan đến việc tuyên truyền về Hoàng Sa 1974 và Chiến tranh biên giới 1979.

Theo một cựu lãnh đạo báo chí thì việc gọi các Tổng biên tập đến để trao tận tay một văn bản chỉ đạo mật là điều ít khi xảy ra. Thông thường các vụ việc thế này Ban Tuyên giáo chỉ cho người gọi điện/gửi tin nhắn hoặc qua đường công văn.

Nội dung chính của chỉ đạo mật này đó là theo yêu cầu trực tiếp từ Bộ Chính trị, các cơ quan báo chí phải tuân thủ nghiêm “kỷ luật thông tin” trong tuyên truyền về Hoàng Sa, Trường Sa và chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979.

Cụ thể, dưới sự chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Tuyên giáo đã ra lệnh cho các báo không được đưa tin về các hoạt động kỷ niệm, tưởng niệm các sự kiện nêu trên nếu chưa có sự chỉ đạo của Ban Tuyên giáo TƯ. Các báo, đài nào đã đăng thì được yêu cầu phải “dừng ngay” và “tuyệt đối không được đăng tiếp”.

Chỉ thị mật này cũng nêu rõ khi cần báo, đài nào lên tiếng, Ban Tuyên giáo TƯ sẽ có sự chỉ đạo cụ thể đồng thời răn đe, dọa dẫm, yêu cầu một cách khá gay gắt rằng các cơ quan báo chí “không được tự tiện, manh động”.

Bên cạnh đó chỉ thị đồng thời cũng yêu cầu “thông tin, tư liệu về chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vẫn giữ mức độ, nội dung, cách thức tuyên truyền như lâu nay” (?!) và không đẩy việc tuyên truyền lên mức cao hơn.

Đặc biệt, chỉ thị mật này yêu cầu báo chí “tuyệt đối không đưa thông tin kích động, gây tâm lý dân tộc cực đoan, làm nóng dư luận, gây bất lợi về đối nội, đối ngoại” và chú ý đến các nội dung liên quan đến “đấu tranh phản bác thông tin, luận điệu sai trái, xuyên tác đường lối, chủ trương của Đảng, Nhà nước tạo chia rẽ, tạo mâu thuẫn trong quan hệ Việt Nam- Trung Quốc”.

Trong chỉ thị này Ban Tuyên giáo TƯ cho biết họ cùng Bộ Thông tin và Truyền thông sẽ thành lập một “Tổ công tác đặc biệt” để chỉ đạo, theo dõi việc thực thi chỉ thị và các các báo, đài vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Đường dây nóng

Một nguồn thạo tin tại Hà Nội cho biết ngày 15/1/2014 phía Trung Quốc đã bất ngờ nêu yêu cầu trao đổi giữa Chủ tịch, Tổng Bí thư Trung Quốc Tập Cận Bình với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua đường dây nóng nhân dịp kỷ niệm 64 năm Ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc (18/1/1950-18/1/2014).

Nguồn tin không nói rõ thời điểm cuộc điện đàm được thực hiện, nhưng nhiều khả năng thời gian điện đàm từ 15-16/1/2014.

Điều đáng chú ý là theo thông tin công khai trên báo chí thì có một cuộc điện đàm với lý do tương tự (http://tinyurl.com/pww2foa) nhưng được thực hiện vào ngày 22/1/2014 cũng giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình. Thông tin công khai này không cho biết cuộc điện đàm bình thường hay được thực hiện qua đường dây nóng.

Không rõ đây chính là cuộc điện đàm được thực hiện trước thời điểm 16/1/2014 nhưng được ém thông tin và đăng tải thành ngày 22/1/2014 hay là một cuộc điện đàm khác. Theo dự đoán của người viết thì nhiều khả năng chỉ có một cuộc điện đàm nhưng thời gian công bố đã có sự điều chỉnh.

Nguồn tin cũng cho biết nhiều khả năng trong cuộc điện đàm này phía Trung Quốc đã đưa ra yêu cầu và được ông Nguyễn Phú Trọng đồng ý về việc Việt Nam hủy bỏ chương trình tưởng niệm Hoàng Sa 1974 và Chiến tranh biên giới 1979 mà trước đó được dự kiến thực hiện.

Nếu điều này là sự thật thì có thể thấy một lần nữa Trung Quốc lại cho thấy sự cao tay trong việc “dắt mũi” giới lãnh đạo Việt Nam khi đặt Hà Nội vào thế bị động. Nó cũng cho thấy những nhà lãnh đạo chủ chốt của Việt Nam thiếu tầm nhìn trong việc ứng xử với Trung Quốc như thế nào, nguồn tin bình luận.

Hẳn là Hà Nội chưa quên bài học vừa mới xảy ra năm ngoái khi họ đón Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường ngay trong thời điểm lễ Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Việc những lá cờ rủ đã buộc phải thay đổi cấp tập thành cờ mừng đã gây ra một làn sóng dư luận phẫn nộ trong dân chúng.

Một chuyên gia về chính trị Việt Nam cho rằng những ứng xử mang tính chất đối phó và dường như có phần quá nể sợ Trung Quốc của giới lãnh đạo Việt Nam cho thấy họ sẽ chẳng bao giờ có được sự tôn trọng từ phía người láng giềng “khó chơi”.

“Người Trung Quốc vốn kính nể những đối thủ cứng rắn. Họ muốn các chư hầu thần phục nhưng cũng coi thường những kẻ thần phục. Đó là văn hóa của họ”. 

“Điều mà tôi lo lắng là không biết đến bao giờ chúng ta mới có những thủ lĩnh đủ tầm trong ứng xử với Trung Quốc Nếu những nhà lãnh đạo quốc gia của chúng ta cứ mãi “trẻ con” thế này thì đất nước sẽ còn tiếp tục bị đè nén và sỉ nhục”.

Hà Nội ngày 4/2/2014
(Kỷ niệm 225 Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa,  Xuân Kỷ Dậu 1789)
H.A.V.
Nguồn: viet-studies.info
________________________


ĐÀO TUẤN CÓ LOẠT BÀI QUÁ HAY- CÁM ƠN BÁO ĐIỆN TỬ MỘT THẾ GIỚI.

WEDNESDAY, FEBRUARY 12, 2014
ó hoa tuyệt đẹp dâng lên với lòng yêu nước. Dù có bị gỡ bài thì các bạn có thể mỉm cười "trên cỏ ngủ ngon lành". Với người cầm bút, như thế này, trong lúc này, được dâng chữ lên với tổ tiên thật là hạnh phúc. Tôi yêu các bạn).
http://motthegioi.vn/ireport/bai-1-bien-gioi-hoi-uc-35-nam-44882.html

TOÀN DÂN TỘC VIỆT NAM CÓ BIẾT KHÔNG ?

Sĩ diện hão!

Nguyên Anh (Danlambao) - Nước VN là một quốc gia nghèo mạt rệp! Ai cũng công nhận điều đó chứ không phải là bôi bác, về kinh tế thì suy thoái trầm trọng kéo dài nhiều năm liền, vấn nạn thất nghiệp, người dân không có ruộng đất canh tác gần như bế tắc, nạn nhân mãn với diện tích nhỏ hẹp với dân số hơn 90 triệu người đã tạo nên những cảnh đời cơ cực khiến cho người dân phải bôn ba tha phương khắp nơi kiếm sống, mới đây nhất thông tin cho biết đội quân bán vé số Việt Nam đã tràn qua Campuchia để hành nghề, thật là tội cho nhưng công dân Việt Nam phải chấp nhận qua một đất nước cách đây không xa còn thua kém hơn mình mà ngày nay họ lại gọi người Việt là Duôn với lãnh tụ đảng đối lập Sam Rainsy...

Thế nhưng những quốc sách của nhà cầm quyền vẫn không xem trọng phát triển kinh tế, dân trí người dân mà chỉ toàn làm những chuyện ruồi bu kiến đậu không giống ai mà những tấm bằng công nhận của Unesco luôn được hô hào ầm ĩ và xem như đó là niềm vinh hạnh của đất nước! 

Dưới thời bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh, hắn đã lập hồ sơ xin vinh danh hàng loạt những di tích thiên nhiên ban tặng hoặc những sản phẩm phi vật thể mà mới đây nhất là buổi lễ nhận bằng chứng nhận cho đàn ca tài tử vùng sông nước phía nam đã được tổ chức rình rang sặc mùi cải lương chi bảo với sự tham dự của thủ tướng 3 Ếch. 

Việc UNESCO vinh danh Nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại thể hiện sự trân trọng của quốc tế đối với loại hình nghệ thuật đặc sắc này của Việt Nam. Đây không chỉ là niềm tự hào của đồng bào Nam Bộ, của người Việt Nam chúng ta mà còn góp phần thiết thực vào việc giữ gìn sự đa dạng các biểu đạt văn hóa trong kho tàng văn hóa thế giới. Đồng thời cũng là một minh chứng sống động về sức sống, sức lan tỏa của văn hóa truyền thống Việt Nam trong dòng chảy hội nhập của văn hóa thế giới; làm cho bạn bè quốc tế hiểu nhiều hơn với sự ngưỡng mộ về một vùng Đất không chỉ anh dũng kiên cường trong đấu tranh giành độc lập dân tộc mà còn là một vùng quê trù phú - lúa thơm trái ngọt, một vùng sông nước mênh mang luôn đồng vọng tiếng đờn lời ca sâu nặng nghĩa tình. (1)

Có lẽ cái tố chất cải lương và khoác lác đã ngấm sâu vào trong máu của những người CS cho nên họ lấy làm hãnh diện chứ người dân Việt thì điềm nhiên tọa thị xem như một vở diễn hài... 

Unesco vinh danh nghệ thuật đờn ca tài tử nam bộ thì có ích gì cho các nghệ nhân? 

Chả có gì gọi là có ích khi tuyệt đại đời sống các ca sỹ cải lương, các nghệ nhân đàn hát nghèo vẫn hoàn nghèo (dĩ nhiên vẫn có một thiểu số khấm khá do có danh tiếng) và có thật bạn bè thế giới sẽ phải ngưỡng mộ như lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng hay không? 

Chắc chắn rằng sẽ không quốc gia nào ngưỡng mộ vì không một nước nào lại không có bản sắc riêng của mình và cho dù Unesco không công nhận (vì họ không cần!) họ vẫn phát triển nhanh và mạnh khắp thế giới được nhiều người hâm mộ.. 

Chúng ta hãy nhìn về các quốc gia khác để so sánh, khoan hãy nói đến Mỹ, Úc với ban nhạc Bee Gees nổi đình nổi đám thập niên 80 nhiều năm liền, Thụy Điển với Abba làm say đắm lòng biết bao người khắp hành tinh mà giờ đây bản nhạc Happy New Year vẫn còn được sử dụng tại Việt Nam hay gần đây nhất là điệu nhảy Gangnam Style của anh chàng Hàn quốc Park Jae Sung đã chấn động giới trẻ và ngay cả người già cũng thấy vui lây, tất cả họ đâu có cần Unesco phải công nhận mình bằng tấm bằng chứng nhận? 

Tại Mỹ, không chỉ có một thể loại nhạc đồng quê (country music) mà còn có các dòng nhạc rock, pop, jazz, blues, R&B soul, hip hop, folk, electronic, dance và nhiều dòng khác và những ngôi sao gần như bất diệt như Karen Carpenter, Michael Jackson, Taylor Swift...

Họ có những giải thưởng dành cho âm nhạc của hiệp hội thu âm hay giải thưởng Grammy của viện thu âm và nghệ thuật quốc gia mà ngày nay đã phổ cập toàn thế giới và điều tối quan trọng tại đó là một khi đã phát triển tài năng được các cơ quan trên công nhận tao giải thưởng thì người được vinh danh ngoài sự nổi tiếng còn nhận được một số tiền không nhỏ và lời mời gọi của các nhà sản xuất. 

Bây giờ hãy cùng nhìn lại cái nền âm nhạc dưới chế độ CSVN... 

Với sự kềm kẹp của ban tuyên giáo TƯ thì tất cả các sản phẩm từ văn học cho đến ca nhạc đều có một nhiệm vụ: đánh bóng, tô hồng chế độ và ngay cả nền âm nhạc mới được vinh danh là đờn ca tài tử cũng không ngoại lệ cho nên Nguyễn Tấn Dũng mới phát biểu như trên thì làm gì có chuyện hát hò, sáng tác theo ý mình ngoài những vở tuồng cải lương tình yêu ướt át vô bổ vô hại? 

Ngoài lễ vinh danh của Unesco rình rang trên ngành nghệ thuật Việt Nam mà còn phải đối diện với vấn nạn sao chép in lậu hoành hành gần như giết chết nhà sản xuất với sự làm ngơ hoặc nếu bị phát hiện thì cũng gọi là được vạ thì má đã sưng! 

Người nghệ sỹ Việt Nam, ngoài các ngôi sao nhạc trẻ sớm nở tối tàn với các bài hát mau chóng bị quên lãng đã là một sự khó sống còn các nghệ nhân cải lương đờn ca tài tử còn khổ hơn khi họ không hề có một chế độ hổ trợ nào ngoài tiền thù lao khiêm tốn và nhà cầm quyền thì tư duy lại không có được sự văn minh như các quốc gia khác thành ra họ chỉ biết tự an ủi mình lỡ chọn kiếp cầm ca... 

Chỉ khi nào cái ban tuyên giáo khốn nạn biến mất toàn cõi Việt Nam thì giá trị đích thực của nền văn hóa, âm nhạc thực thụ mới trở về trên quê hương nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với chế độ cầm quyền không còn tồn tại... 

Vì vậy cái được gọi là Unesco vinh danh nghệ thuật đờn ca tài tử Việt Nam chỉ là một trò đểu lấy vải thưa che mắt thánh, tổ chức ồn ào tự sướng trên sự nghèo hèn khốn khó của một bộ phận hoạt động nghệ thuật nước nhà. 

Một chế độ thổ tả thì nhìn đâu cũng buồn ói! 


một chế độ con đồ

CA Đồng Tháp quyết triệt hạ gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển

Chị Bùi Thị Minh Hằng và bà con Phật giáo Hòa Hảo trước khi bị bắt

Trương Minh Đức (Danlambao) - Vào lúc 11giờ30 ngày 11/2/2014, nhiều anh chị em hẹn nhau đến nhà cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp để thăm và chia sẻ với chị Bùi Thị Kim Phượng. 

Trước đó, hôm 9/2/2014, công an Đồng Tháp đã xông vào nhà anh Nguyễn Bắc Truyển trái pháp luật, chức đập phá tài sản của 02 vợ chồng anh Truyển như những "kẻ cướp". Hành vi của CA Đồng Tháp vào lúc 16 giờ 30 ngày 9/2/2014 không có gì để biện minh cho bản chất côn đồ, nhiều côn an bắt trói anh Nguyễn Bắc Truyển lại và dùng băng keo dán kín miệng, bịt mắt... rồi xúm lại cả lũ tha hồ mà đấm đá hả hê.

Sau đó, công an mang ra xe thùng đặc chủng chở tù áp giải anh Truyển chạy thẳng về khám Chí Hòa giam 24 tiếng đồng hồ, sau đó thả ra.

Sự việc được bắt đầu từ lúc 10 giờ ngày 9/2/214, CA đến mời "miệng", nhưng còn đem theo cả xe thùng đặc chủng để chở tù, kèm theo vài chục công an mặc sắc phục lẫn côn đồ.

Anh Truyển không đồng ý với cách làm việc vô luật pháp này, cả bọn đành lảng vảng ngoài đường cho đến buổi chiều lúc 16 giờ 30 rồi "chạy" đi tìm được 01 tờ giấy photocopy đứng đàng xa đọc cho anh Truyển nghe

Nhưng anh Truyển đòi sở thị tận mắt nhìn thấy tờ giấy đó là gì, thì cả bọn ùa vào cắt điện, dùng sà-beng cạy cửa, cưa ổ khoá, đập bể cửa kính xông vào đập phá đồ đạc trong nhà, nhưng cũng 'không quên' tháo dỡ bàn thờ tổ tiên, xúc phạm Tôn giáo... Đây có phải là lệnh của ĐCSVN để đàn áp những người bất đồng chính kiến?

Anh Truyển được thả ra sau 24 giờ và tất nhiên là vô tội, khi anh chưa về tới căn nhà ở Đồng Tháp hiện đang tan hoang bởi những kẻ côn an gây ra, thì anh lại nghe hung tin những người bạn thân quen của anh đến Đồng Tháp giúp vợ của anh là chị Bùi thị Kim Phượng dọn dẹp đống đổ nát chuẩn bị cho ngày cưới sắp đến, đều bị CA và côn đồ chặn bắt hết khi chưa kịp đến nhà (cách nhà 300m).

Anh rất đau lòng khi nghe những người bạn của anh đã bị CA bắt trái phép, cướp sạch đồ đạc, điện thoại, máy tính và đánh đập một cách dã man, trong đó có nhiều đồng đạo PGHH người lớn tuổi và phụ nữ hiện đang bị thương rất nặng .

Phỏng vấn những người bị bắt


Việt Nam vừa ký công ước chống tra tấn và cũng vừa được vào Hội Đồng Nhân Quyền LHQ (tháng 11/2013)

Nhưng vào ngày 05/02/2014 trong phiên kiểm điểm Nhân Quyền đã có đến 227 khuyến nghị của các nước dành cho nhà cầm quyền CSVN, cho thấy rằng việc thực thi các tiêu chuẩn về Nhân Quyền thì VN chưa xứng đáng ngồi vào chiếc ghế hội đồng Nhân Quyềnn - LHQ.

Đồng Tháp: Không khí khủng bố bao trùm nhà vợ anh Nguyễn Bắc Truyển


CTV Danlambao - Đã hơn một ngày một đêm trôi qua, CA huyện Lấp Vò (Đồng Tháp) vẫn tiếp tục giam giữ phi pháp hơn 20 người nhằm ngăn chặn đám cưới sắp diễn ra của anh Nguyễn Bắc Truyển. Có tin nói rằng, tất cả mọi người đã tuyệt thực phản đối.

Trong khi đó, nhà chị Bùi Thị Kim Phượng - vợ sắp cưới của anh Truyển tiếp tục bị hàng chục tên côn an bao vây. Những người đến gần đều bị bọn chúng ngăn chặn và đe dọa. Hai ngả đường dẫn vào nhà, cứ cách vài trăm mét là có chốt chặn của côn an. 

Người dân cho biết, chưa bao giờ họ thấy nhà cầm quyền huy động nhiều công an đến vậy. Lực lượng tham gia trực chiến được ước tính có thể lên đến hàng ngàn người. 

Không khí khủng bố hiện đang bao trùm một làng quê Phật giáo Hòa Hảo. Chị Bùi Thị Kim Phượng hiện đang rất lo lắng cho tính mạng và sự an nguy của gia đình. 

Sau vụ đập phá và bắt người hôm 9/2, toàn bộ các cánh cửa trong nhà chị Phượng đều bị đập phá tan hoang. Những người thợ được gia đình gọi đến sửa chữa đều bị công an đe dọa và ngăn chặn. 

Giữa đêm, trong nhà chỉ còn hai người phụ nữ, côn an liên tục ném đá vào mái tôn tạo ra những âm thanh kinh hoàng nhằm khủng bố gia đình chị Phượng.

Trong khi đó, những người đến thăm gia đình đều bị công an đánh đập và bắt giam phi pháp. Hiện 22 người đang bị nhốt tại trại giam CA huyện Lấp Vò, tất cả mọi liên lạc đều bị cắt đứt. 

Danh sách 22 người đang bị bắt giam từ lúc 10 giờ sáng, ngày 11/2 đến nay gồm có:

1. Bùi Thị Minh Hằng
2. Lưu Trọng Kiệt
3. Phạm Nhật Thịnh
4. Trần Văn Thường
5. Huỳnh Anh Tú
6. Huỳnh Anh Trí
7. Nguyễn Thị Thúy Quỳnh
8. Võ Văn Thanh Liêm
9. Võ Văn Bửu
10. Võ Văn Bảo (con ông Bửu)
11. Trần Thị Thúy
12. Chồng bà Trần Thị Thúy
13. Võ Thị Ánh Tuyết (Như Bửu)
14. Võ Thị Nhạn
15. Tô Văn Mãnh
16. Trương Kim Long
17. Một người tên Mạnh

Và 5 người còn lại chưa rõ tên

Tất cả những thủ đoạn trên chỉ nhằm mục đích ngăn chặn đám cưới giữa anh Truyển và chị Phượng sắp diễn ra  vào ngày 18/2 sắp tới tại vùng đất Phật giáo Hòa Hảo. Từ khi chuyển về sinh sống tại Đồng Tháp, anh Nguyễn Bắc Truyển đã có nhiều nỗ lực giúp bà con đưa tiếng nói trước quốc tế, tố cáo nhà cầm quyền vi phạm quyền tự do tôn giáo đối với các tín đồ Phật giáo Hòa Hảo.

Việt Nam quê hương tôi hôm nay


Nguyễn Hùng (Danlambao) - Việt Nam quê hương tôi, quê hương của bà con người Việt trong nước, quê hương của khoảng 4 triệu người Việt ly hương mà tuyệt đại đa số là những người tỵ nạn cộng sản, hôm nay ra sao? Đang tiếp tục tuột xuống cống? Đang gượng dậy? Hay đang bắt đầu bò ra khỏi hố sâu suy thoái? 

Một người bạn Việt đã rời quê hương nhiều năm lần này trở về thăm nhà trong dịp Tết, kết hợp đi thăm viếng đó đây từ Huế, Đà Nẵng Sài Gòn và đến tận Sa Đéc. Dưới đây là những gì người bạn tôi quan sát và ghi lại. Đây là những điều ghi chép trung thực rất đáng được chúng ta, người Việt trong nước và các nơi, đọc qua. Xin giới thiệu đến bà con gần xa.

Nguyễn Hùng

Ngày 12/02/2014

Lá thư tiếng Anh:


A few footnotes during the short trip back to our home land, January 2014


we spent 3 weeks travelling through Danang, Hue, Saigon, and the Mekong Delta. Our observation is mixed, and it takes keen eyes, conversation with people of local knowledge, to partially understand the situation. Following are some cases:

1.We stayed 1 night at a resort in Phu Loc, just north of Hai Van pass. The resort is fantastic, with impeccable facility and service. We ran into a girl just returned from NZ. She made $150 a month, from sunrise to sunset, 5 days a week. She was not happy, but considered lucky to have a job. The resort is less than 20% occupied, and currently losing money. 

2. We stayed 2 nights at Morin hotel in Hue. Again, the hotel is fantastic. Our lady friend with 4 year College Degree, makes $150 a month. She will soon retire at 55 years old, no pension. Yet, one night, a party organized for roughly 40 "young potential business leaders" was held on the 3rd floor. I never seen so many 15 years old Chivas Regal bottles at 1 place. More than one for each guess. It did not look right. 

3. We travelled for 7 days through the Delta. The further away from Sai Gon, the poorer people, the shorter, the thinner. They are painful sights. We drove through Sadec, a more prosperous area. It was 26 Tet, farms were still full of flowers and waiting for traders who have yet showed up. Beautiful sight but disastrous for the farmers. One thing that always stands out: the imposing buildings of office of communist party at District level, Provincial level, buildings of Local governments, are everywhere. The schools are quite smaller, and the hospitals are nowhere to be seen. 

4. On 29 Tet, we walked through streets and parks in Sai Gon, beautifully decorated with flowers. Lots of people strolled along, admired the flowers, yet we did not see many people bought flowers. I hate to think of what will be facing those people who had invested money and efforts to bring the flowers from the delta to Sai Gon. The same thing happened in Can Tho, only flower viewers, no buyers. 

5. We went to Dai Nam Park, a huge project in Binh Duong. You've got to see to believe. It is kind of Disney land, combined with zoo, resorts, castles, temples. It’s a huge place, 450 Ha. I hate to figure out the total cost. Yet, we (total of 4 soles) were the only visitors of the moment. I was told that the banks practically own the project, with no prospect of any interest payment. 

6. We talked to our relatives who are in business. As long as your business does not rely on the bank, you will be OK. If you are working for foreign owned companies, like the engineers mentioned by my friend, you are also OK, and the same applies if you are government officials. If you rely on the bank loans, like farming, import business, serve the general public, or real estate, then the chance that you are in bad shape is real. One of our relatives is doing OK, as he is exporting rubber with no bank loan. The others have shut down the bicycle factory, as they cannot afford the loan interest. 

7. In Sai Gon, we passed by many empty high rise buildings. These are the culprits of the current problems. As long as the loans on real estate are not re-paid, then the banks are sick, and have to jack up the interest on other loans. This suffocates the whole economy. I have yet talked to a person who believes that VN has hit the bottom.

I think Viet Nam is in really very bad shape and no one seems to know the solution. Thinking that Viet Nam is already on the way up, I think it is a kind of delusion.

February 2014

Bản lược dịch tiếng Việt:


Một vài điều ghi lại trong chuyến đi ngắn trở lại thăm quê hương của chúng tôi, tháng Một năm 2014


Chúng tôi đã dành 3 tuần đi du lịch qua các thành phố Đà Nẵng, Huế, Sài Gòn, và vùng đồng bằng sông Cửu Long. Quan sát của chúng tôi là hỗn hợp, và phải với đôi mắt quan tâm, trò chuyện với người dân rành tình hình tại địa phương, để hiểu một phần tình hình của đất nước hiện nay. Sau đây là một số điều ghi nhận được:

1. Chúng tôi ở lại 1 đêm tại một khu nghỉ mát ở Phú Lộc, phía bắc đèo Hải Vân. Khu nghỉ mát này là tuyệt vời, với cơ sở hoàn hảo và dịch vụ chu đáo. Chúng tôi đã gặp một cô gái vừa trở về từ New Zealand. Cô trả lương với mức $150 US một tháng, cô làm việc từ sáng sớm đến hoàng hôn, 5 ngày một tuần. Cô ấy không thích thú, nhưng được coi là may mắn có được một công việc. Khu nghỉ mát này chỉ có được là dưới 20% số lượng khách dự trù, và hiện đang lỗ.

2. Chúng tôi ở lại 2 đêm tại khách sạn Morin ở Huế. Một lần nữa, khách sạn thì tuyệt vời. Cô bạn của chúng tôi có trình độ đại học 4 năm, làm việc tại đây với mức lương $150 US một tháng. Cô sắp sữa nghỉ hưu khi được 55 tuổi, không có lương hưu. Tuy nhiên, có một đêm tại nơi này, một bữa tiệc tổ chức cho khoảng 40 "nhà lãnh đạo kinh doanh trẻ có tiềm năng" đã được tổ chức trên tầng 3. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy rất nhiều chai Chivas Regal 15 tuổi thọ hiện diện tại 1 nơi. Hơn 1 chai cho mỗi khách mời. Nhìn vào thấy không phải sao ấy.

3. Chúng tôi đi du lịch 7 ngày qua vùng đồng bằng song Cữu Long. Càng xa Sài Gòn, người dân nghèo hơn, lùn hơn, ốm hơn. Họ là dấu hiệu làm tôi đau lòng. Chúng tôi lái xe qua Sa Đéc, một khu vực thịnh vượng hơn. Đó là ngày 26 Tết, các trang trại vẫn còn đầy ấp hoa và chờ đợi thương nhân nhưng họ vẫn chưa xuất hiện. Cảnh thì đẹp nhưng tai hại cho người nông dân. Một điều mà luôn luôn bắt mắt tại khắp mọi nơi: các tòa nhà đồ sộ dùng làm văn phòng của đảng cộng sản ở cấp huyện, cấp tỉnh, các tòa nhà của chính quyền địa phương. Các trường họ thì khá nhỏ, và các bệnh viện thì không tìm thấy ở đâu.

4. Ngày 29 Tết, chúng tôi đi dạo các đường phố và công viên ở Sài Gòn, trang trí đẹp mắt với hoa. Rất nhiều người tản bộ dọc theo để chiêm ngưỡng những bông hoa đủ loại, nhưng chúng tôi không thấy nhiều người mua hoa. Tôi ghét phải nghĩ về những gì mà những người đã đầu tư tiền bạc và nỗ lực để mang lại đây những bông hoa từ vùng đồng bằng đến Sài Gòn sẽ phải đối mặt. Điều tương tự như vậy cũng xảy ra tại Cần Thơ, chỉ có người xem hoa, không có người mua.

5. Chúng tôi đến Công viên Đại Nam, một dự án lớn tại Bình Dương. Bạn phải đến đó mới tin những gì bạn thấy tận mắt. Nơi đây tương tự như công viên Disney, kết hợp với sở thú, khu du lịch, lâu đài, đền thờ. Một địa điểm rất lớn, 450 Mẫu. Tôi ghét phải tìm ra tổng số tiền chi phí xây khu công viên này. Tuy nhiên, chì có chúng tôi (tổng cộng 4 bàn chân ) là những du khách tại thời điểm này. Tôi đã được nói rằng các ngân hàng mới thực tế sở hữu chủ của dự án, chù đầu tư không còn khả năng ngay cà chỉ trả tiền lời ngân hàng.

6. Chúng tôi đã nói chuyện với người thân của chúng tôi những người đang kinh doanh. Miễn là doanh nghiệp của bạn không phụ thuộc vào ngân hàng, bạn sẽ được an toàn. Nếu bạn đang làm việc cho các công ty nước ngoài, như các kỹ sư được đề cập bởi người bạn của tôi, bạn cũng sống được, và cũng được nếu bạn là quan chức chính phủ. Nếu bạn kinh doanh làm ăn dựa vào các khoản tiền vay ngân hàng, như làm nông nghiệp, kinh doanh nhập khẩu, phục vụ công chúng, hoặc bất động sản, khả năng bạn đối diện với tình trạng xấu và khó khan là có thật. Một trong những người thân của chúng tôi làm ăn được, xuất khẩu cao su nhưng không có tài khoản vay ngân hàng. Một người khác đã phải đóng cửa cơ xưởng sản xuất xe đạp, khi họ không có khả năng trả tiền lời cho khoản tiền vay ngân hàng.

7. Ở Sài Gòn, chúng tôi đi ngang qua nhiều tòa nhà cao tầng trống rổng. Đây là những thủ phạm của vấn đề khó khăn kinh tế hiện tại. Chừng nào mà các khoản tiền vay cho dự án xây cất bất động sản không được trả lại thì các ngân hàng sẽ bị bệnh theo, và họ phải tăng mức lãi suất cho các loại vay khác đề bù vào. Vấn đề này kéo theo việc bóp chết toàn bộ nền kinh tế của cả nước. Tôi vẫn chưa nói chuyện được với một người nào trong nước tin rằng kinh tế Viêt Nam đã chạm đáy.

Tôi nghĩ rằng Việt Nam đang trong hoàn cảnh thực sự rất xấu và không ai biết được giải pháp nào để cứu nó. Ai đó nghĩ rằng Việt Nam đang trên đường đi lên, tôi nghĩ rằng đó là một ảo tưởng.

Tháng Hai 2014

Nguyễn Hùng 

THĂM VÀ CHÚC TÊT GIA ĐÌNH ĐIẾU CÀY VÀ TRẦN HUỲNH DUY THỨC


 Người Việt Yêu Nước
 Mặc dù đêm qua mất ngủ, đến 3 giờ sang mới thiếp đi được chút. Nhưng sang nay tôi vẫn dậy sớm vì có hẹn “cà –phơ”. Chúng tôi gồm: Nhà văn Phạm Đình Trọng, nhà báo Kha Lương Ngãi, kỹ sư Tô Lê Sơn, chị Ánh Hồng (NS đoàn ca múa nhạc Hải Phòng) , anh Thuận và tôi đi thăm và chúc têt gia đình nhà báo Điếu cày – Phạm Văn Hải và gia đình anh Trần Huỳnh Duy Thức. Đến nhà anh Điếu Cày, chị Tân vui “như tết”. 

Chúng tôi chúc têt và hỏi thăm sức khỏe anh Điếu Cày, hàn huyên chuyện xưa, chuyện nay. Chị Tân kể cho chúng tôi nghe những lần bị công an đánh đập: Họ bẻ tay, bấm vào huyệt làm chị cứng đơ người, rồi tước hết những gì chị mang theo người. Có lần, hai đứa xông vào bẻ quặt 2 tay chị ra sau lưng, rồi đánh chị, bây giờ từ vai xuống cổ tay mỗi lần trở trờ lại đau buốt. Còn chuyện đánh lén, đánh thẳng thì quá nhiều lần rồi trong 6 năm qua. Chị chỉ cánh cửa nói: chúng mang xà-beng cậy cửa còn vết kia, rồi cậy không được thì đập vỡ của kính cửa sổ xông vào nhà… 
Tôi vẫn còn nhớ như in khi nhìn thấy tấm hình chị và cháu Dũng ra khỏi đồn công an P6- Q3 ngày xử anh Điếu Cày. Với ánh mắt thất thần, quần áo nhàu nát, còn cháu Dũng bị lột mất chiếc áo ghi chữ: Tự do cho Điếu cày và nghe băng ghi âm lời chị gào thét: “chúng mày đưa con tao đi đâu?”, lúc đó tôi đã không kìm được tiếng nức nở. Anh Kha Lương Nghãi thay mặt DĐDS gửi chút quà cho chị Tân và nhờ chị gửi cho chị Tạ Phong tần, cháu Phương Uyên, gia đình Đnh Nguyên Kha. Và với những lời động viên: Hãy kiên cường, chúng tôi và nhiều người khác luôn luôn bên cạnh. 
Tiếp tục, chúng tôi đến gia đình của anh Trần Huỳnh Duy Thức, gặp chị Thoa vợ anh Thức và con gái út của anh, cháu lớn đã sang Mỹ học. Tôi không muốn nói nhiều về gia cảnh, mọi người hãy xem hình thì hiểu hết mọi khó khăn của 2 mẹ con. Anh Phạm Đình Trọng nói: Chị hãy nói với anh Thức, chúng tôi luôn sát cánh cùng anh Thức, chị nói với anh ấy hãy giữ vững niềm tin, vì điều anh đang làm là đúng đắn cho Đất Nước , cho dân Tộc. Chúng tôi khâm phục tư tưởng mà anh đã tâm huyết viết và đang đấu tranh.. Khi tạm biệt, chị Thoa òa khóc nức nở. Tôi ôm ghì chị trong vòng tay mà bao nhiều lời muốn an ủi không thốt nên lời, nước mắt tôi rơi trên vai chị. 
 Những người tù chính trị đã may mắn vô cùng có những người vợ của mình như chị Tân, chị Thoa,một chỗ dữa tinh thần tuyệt vời. Các chị đã thay chồng nuôi con, thăm nuôi chồng tù tội dù các anh bị chuyển đến bất cứ nhà tù nào trên Đất Nước, chịu bao cay đắng nhọc nhằn vì sự đàn áp, bất công.. .Dù bao cay đắng như vậy, các chị vẫn rất tự hào về người chồng của mình. Điều các chị khao khát khi mùa xuân về là sự hiện diện người chồng trong nhà, cùng ăn bữa cơm xum họp. Nhưng, bao giờ thì nước mắt các chị thôi rơi? 

SG ngày mùng 10 tết Giáp Ngọ 9-2-2014
 Người Việt Yêu Nước.

LŨ NÀO NGANG NGƯỢC TRƯỚC ANH LINH TỔ TIÊN DÒNG MÁU VIỆT

QUÁI THÚ ĐÃ XUẤT HIỆN TRƯỚC LĂNG MỘ NGÔ QUYỀN Ở ĐƯỜNG LÂM



KINH HOÀNG! 
LÉN LÚT LÀM LỄ ĐỘNG THỔ DỰ ÁN TÀN PHÁ LĂNG NGÔ QUYỀN

Cấp báo từ Làng cổ Đường Lâm 

0h Rằm Tháng Tư năm Quý Tỵ (24.5.2013), dòng tộc họ Ngô đã lén lút làm lễ ĐỘNG THỔ tu bổ Đền thờ Ngô Quyền tại làng Cam Lâm - xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây - Hà Nội. 
 
Trong quang cảnh Đền Ngô Quyền đèn nến lập lòe, những người hành lễ đã thắp nến bát quái, bày đặt hình nhân thế mạng, ngựa voi mã to như ngựa voi thật càng làm cảnh tượng lễ cúng thêm phần rùng rợn. 
 
Bà con Đường Lâm cho biết, thầy cúng đã sử dụng 7 tạ gạo tẻ và 3 tạ gạo nếp cho lễ cúng này. Cúng xong, toàn bộ 1 tấn gạo đó được đem đổ xuống sông Tích. 
 
Đáng chú ý là chính quyền các cấp ở địa phương, Ban quản lý làng cổ Đường Lâm, Phòng Văn hóa thị xã Sơn Tây, Cục Di Sản, Bộ Văn hóa đều không cơ quan nào được báo cáo về việc này. 
 
Ai chủ trương lễ Động thổ? Ai phê duyệt cho việc phá đền Ngô Vương và động đến phần mộ của Ngô Vương? 
 
Theo người dân địa phương, Dự án chỉ giữ lại huyệt mộ Ngô Quyền, ngoài ra phần kiến trúc lăng, kiến trúc đền và xung quanh đều bị san phẳng để xây mới, quy mô hoành tráng. 
 
Chính quyền xã Đường Lâm, chính quyền thị xã Sơn Tây, Ban Quản lý Làng cổ Đường Lâm; Sở Văn hóa Thể thao Du lịch Hà Nội, UBND TP Hà Nội; Cục Di sản Bộ Văn hóa hoàn toàn phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về chuyện này! 
Nguồn: tại đây.

Dự án đã triển khai, và đây là hình ảnh chiều 30 Tết Giáp Ngọ:



  
 Tấm bình phong mới được dựng lên án ngữ trước lăng, bịt tầm nhìn của lăng Ngô Vương. 
Từ xưa chưa từng có bức bình phong ở đây. Vì tiền án của lăng là dãy đồi ở xa xa.
Thế đất của lăng mộ và đền thờ Ngô Quyền nhìn ra là quá đẹp, đầy đủ cả minh đường và tam thai triều củng.  Phải chăng việc dựng lên một cái bình phong trước mặt lăng là để trấn yểm?

 và một quái thú đã xuất hiện, vẻ mặt hung ác, đang cong đít về phía bài vị Ngô Vương
.


và đây, đôi rồng hai bên được sơn xanh sơn đỏ trông phát hãi:



Than ôi! Ngô Vương - ông tổ Trung Hưng thứ Nhất của nước Việt ta, mà sao đám con cháu họ Ngô ngày nay lại ra nông nỗi này!!!