Việt Nam ‘thay đổi chiến thuật’ trong vụ bắt blogger Hồng Lê Thọ?


Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một trong những thành viên sáng lập Mạng lưới Blogger Việt Nam


VOA - Các nhà quan sát từ trong nước cho rằng Việt Nam dường như đang thay đổi cách thức bắt giữ những người có tiếng nói trái chiều với chính quyền, sau vụ tạm giữ blogger Hồng Lê Thọ.

Ông Thọ bị bắt hôm 29/11, và theo thông báo đăng tải trên trang web của Bộ Công an Việt Nam, “cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang” blogger này “theo tin tố giác của quần chúng”.

Chưa rõ ai là người “tố giác” ông Thọ và ông bị “bắt quả tang” ra sao.

Mạng lưới Blogger Việt Nam hôm qua, 1/12, đã lên tiếng phản đối vụ bắt giữ này, và cho rằng việc “mượn ‘tin tố giác của quần chúng’ để xâm phạm nhà riêng, khám xét và tạm giữ hình sự blogger Hồng Lê Thọ là vi phạm trắng trợn Hiến pháp Việt Nam, vi phạm Công ước nhân quyền của Liên hiệp quốc, chà đạp thô bạo quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của người dân”.

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một trong các thành viên sáng lập mạng lưới này, nói:

“Cái cách bắt giữ bây giờ không phải là bắt khẩn cấp nữa mà là theo tin tố giác của quần chúng, rồi nó không đọc lệnh bắt khẩn cấp mà là tạm giữ hình sự. Cách bắt giữ này nó khá khác so với lệnh bắt giữ các blogger khác. Tôi nghĩ rằng cái việc sử dụng tin tố giác quần chúng nó là một cách mượn lý do, lại càng mơ hồ hơn điều 258 của Bộ Luật hình sự, và nó cho thấy sự tùy tiện trong việc sử dụng luật pháp để bảo vệ uy tín của đảng và nhà nước”

Blogger còn được biết tới với tên Mẹ Nấm cho biết thêm rằng trước vụ bắt ông Hồng Lê Thọ, bà đã bị chính quyền “mời lên làm việc” vì trang Facebook của bà “bị tố giác là xấu và cơ quan an ninh điều tra phải làm việc” với bà.

Theo Bộ Công an Việt Nam, ông Thọ, chủ trang blog “Người lót gạch”, bị bắt theo điều 258 Bộ luật Hình sự “vì đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch”, nhưng không nói cụ thể về các cáo buộc này.

Bà Quỳnh cho biết lý do vì sao Mạng lưới Blogger Việt Nam lên tiếng:

“Mục tiêu của Mạng lưới Blogger Việt Nam, ngay từ đầu, đó là phản đối điều 258 Bộ luật Hình sự, điều luật tùy tiện, và mơ hồ dùng để bắt những người bất đồng chính kiến khi sử dụng mạng xã hội để bày tỏ một cách ôn hòa. Vì vậy, chuyện bắt blogger Hồng Lê Thọ cũng nằm trong mục tiêu tranh đấu về tự do ngôn luận của Mạng lưới Blogger Việt Nam nên chúng tôi lên tiếng. Chúng tôi sẽ có những hành động tiếp theo để bảo vệ quyền tự do ngôn luận của blogger nói chung và blogger Hồng Lê Thọ nói riêng”.

Bà Quỳnh cho biết bà “không hy vọng” sẽ có sự hồi đáp từ chính quyền Việt Nam, nhưng bà mong chờ các đại sứ quán và tổ chức quốc tế sử dụng áp lực ngoại giao để đòi Hà Nội phải có câu trả lời. Tin cho hay, blogger Thọ có quốc tịch Nhật.

Dù thông tin về vụ bắt giữ đã được công bố trên trang web của Bộ Công an, không rõ lý do vì sao báo chí Việt Nam chưa đăng tải thông tin về vụ bắt giữ ông Thọ.

Trang blog ‘Người lót gạch’ tổng hợp tin tức, bài viết của nhiều tác giả, tương tự như một trang khác là ‘Anh ba sàm’. Người chủ trang này, ông Nguyễn Hữu Vinh, trước đó cũng đã bị bắt.


VOA

Công An Hà Nội Bảo Kê Cho Bí Thư Đoàn TNCS HCM, BTV Viet Vision, Hành Hung Người Dân Vô Tội Ngay Trước Cổng Tòa Án?

Ngoc Nhi Nguyen: Viet Vision - Tầm Nhìn Việt Nam là 1 kênh giải trí, du lịch, dịch thuật, có nhiều giao dịch liên lạc với người nước ngoài, cũng như có nhiều liên hệ đến sinh hoạt của tuổi trẻ trong nước, làm việc cả với các đại sứ quán thì Biên tập viên (BTV) của kênh phải là người có học thức, có văn hóa, biết dùng ngôn từ thể hiện tư cách của mình.

Còn đoàn TNCS Hồ Chí Minh, luôn được nhà nước CSVN đề cao là thành phần ưu tú nhất của tuổi trẻ VN, là đại diện cho các thế hệ trẻ cháu ngoan bác Hồ, là rường cột xây dựng chủ nghĩa xã hội, thì bí thư đoàn hẳn phải là người thông hiểu thế nào là đạo đức cách mạng, là con người cộng sản lý tưởng.

Ấy vậy mà vào ngày 29 -11 -2014, ngay giữa phố Hà Nội, ngay trước Tòa Án Tối cao, một bí thư đoàn TNCS HCM, một BTV Viet Vision, lại còn là một sinh viên trường quân y, đã có thái độ và hành xử giống hệt một tên côn đồ thất học, hành hung và đập phá tài sản với ý định gây thương tích cho người dân vô tội, khiến cho người đi đường chứng kiến phải bức xúc, mà công an đứng đầy ngay đó vẫn không can thiệp. Người này tên là Đỗ Anh Minh.


Đỗ Anh Minh

Trong những ngày qua, báo chí trong nước và cộng đồng mạng VN xôn xao vụ án tử hình oan của thanh niên mới 29 tuổi là anh Hồ Duy Hải. Không chỉ báo chí mà các luật sư, bao gồm LS Trần Văn Tạo, nguyên Phó giám đốc công an TP HCM, đều nói rằng vụ án có quá nhiều sai phạm, bằng chứng bị ngụy tạo không thể kết thành án tử hình. Mẹ ruột của Hồ Duy Hải là bà Loan, ngày 29-11-2014 đã cầm đơn kháng án và biểu ngữ đến trước cổng Tòa Án Tối Cao ở Hà Nội để kêu oan cho con. Cùng đi với bà là ông Trương Văn Dũng, để hỗ trợ bằng cách quay phim ghi hình sự việc.

Ông Dũng đang quay phim thì Đỗ Anh Minh đi xe máy trờ tới đứng chắn ngay trước mặt ông, dùng lời lẽ mất dạy mày tao khiêu khích ông, chửi bới ông dù ông đáng tuổi cha chú, rồi bất ngờ dùng tay giựt máy hình của ông và đánh vào đầu ông văng cả nón, lại còn rồ máy xe chạy định tông vào người ông. Đây là hành động hành hung người dân vô tội, vi phạm luật pháp VN và vi phạm nhân quyền, nhân phẩm của người dân.

Sự việc xảy ra ngay trước cổng tòa án với sự chứng kiến của rất nhiều công an, an ninh và 1 số đông người dân đi đường. Ấy vậy mà công an chỉ đứng ngó không hề can thiệp, mặc dù họ biết rõ đây là hành vi phạm pháp.

Chiều tối cùng ngày, trên Facebook, Đỗ Anh Minh đã dùng chính nick của mình còm trong 1 stt liên quan, thừa nhận hành vi côn đồ và phạm pháp này, lại còn ngông nghênh tiếp tục chửi bới.

Tại sao Đỗ Anh Minh, là 1 bí thư đoàn TNCS, biết luật phạm luật? lại phạm luật ngay trước cửa tòa án? mà công an vẫn làm ngơ? Phải chăng công an và tòa án của nhà nước CSVN cố tình bao che, bảo kê cho những thanh niên như Đỗ Anh Minh, đóng vai côn đồ khủng bố người dân để hăm dọa, bịt miệng, mỗi khi cơ quan nhà nước CSVN có chuyện sai trái, xấu xa cần che giấu?

Quốc tế nhìn vào sự việc này, được ghi lại rõ ràng đầy đủ qua clip video bên dưới, sẽ nghĩ sao về hệ thống công an và luật pháp của Việt Nam?


Không chốn nương thân


Phương Bích - Không lẽ cả xã hội này, không một ai chìa tay ra cho chúng? 

Không lẽ cả xã hội này, không một ai vượt qua được nỗi sợ hãi, để cho những thanh niên trẻ đang bị những thế lực đen tối săn đuổi, được nương náu dưới mái nhà của mình?

Tôi ao ước đến một ngày nào đó, tôi chỉ việc ngồi đọc sách, nghe nhạc, đi du lịch đó đây, ngắm cảnh đất nước ta đẹp tuyệt vời như thế nào. Chứ không phải lêm để kể những câu chuyện như thế này.

I - CỨU 604 !

Một lần đang đọc tin trên facebook, mục tin nhắn hiện lên một cái tên lạ.Tôi bấm vào tin nhắn, đọc qua thì chỉ là thăm hỏi thường tình, nhưng cái chính là nó lại ngỏ ý muốn qua nhà chơi. Tôi bảo không nên đến thăm ai khi chưa được mời. Nó bảo vâng, kèm theo biểu tượng 1 khuôn mặt buồn. Nó thì đường đột, còn tôi thì lỗ mãng.

Cảm giác áy náy, ân hận khiến tôi mò vào tường nhà nó để tìm hiểu, mới té ra rằng có mấy đứa thanh niên (tạm gọi là đấu tranh dân chủ), đang thuê một phòng ở tầng 6 chung cư nhà tôi. Tôi bèn khóa cửa, xuống gõ cửa phòng 604. Đón tiếp tôi là mấy khuôn mặt búng ra sữa, nhưng nhìn chúng, tôi có cảm giác yên tâm một cách vô thức. Cô cháu hỏi thăm nhau một hồi, biết gần đây có kẻ lảng vảng dưới nhà theo dõi chúng, tôi linh cảm trước sau chúng cũng sẽ bị gây sự nên dặn, có sự cố gì cứ gọi cô.

Bây giờ tôi mới biết, khi biết bọn trẻ đến đây ở, công an phường đã liên tục gọi điện cho chủ nhà. Gọi chủ nhà không đến, thì họ gọi cho công an phường nơi chủ nhà đang ở, liên tục gây sức ép. Không chỉ thế, bà con ở chung cư nhà tôi cũng xì xào về chuyện, gần đây có kẻ lạ mặt thường xuyên lảng vảng, rình mò gì đó dưới nhà.

Tối ngày 28/11/2014, tôi vừa ăn cơm, vừa đọc tin trên facebook thì điện thoại báo có tin nhắn. Tôi rất ít khi đọc tin nhắn, vì dạo này toàn tin quảng cáo. Nhưng không hiểu sao lần này tôi xem ngay. Tin nhắn vẻn vẹn như thế này:

- Cứu 604

Phải mất mấy giây tôi mới nhận ra đó là tin nhắn của bọn trẻ phòng 604. Tôi nhảy bổ vào phòng, lấy máy ảnh rồi khóa cửa chạy xuống tầng 6 ngay. Cái hành lang chật hẹp đông nghẹt người. Ban đầu nghe tin nhắn, tôi lại nghĩ có đám côn đồ nào vào gây sự với bọn trẻ, nhưng nhìn mới biết toàn là công an, cả thường phục lẫn sắc phục – chuyện gì mà ghê gớm thế nhỉ?

Thấy tôi cầm máy ảnh, miệng lớn tiếng hỏi chuyện gì, trưởng công an Phường trong bộ cảnh phục không biển hiệu, quay ra nhăn nhó:

- Giời ơi, “em” xuống đây làm gì? Đi về đi.

Mấy cậu an ninh vẫn thường đi theo tôi mỗi khi tôi tham gia một sự kiện nào đó, cũng xúm lại, định kéo tôi ra xa trọng điểm:

- Chị ra đây em bảo cái này

Tôi còn lạ gì cái trò đánh lạc hướng của các chú. Nghiêm giọng bảo bỏ tay ra, không là tôi tri hô bây giờ, tôi len vào phòng 604, nhưng các chú an ninh trẻ lấy lưng chặn cửa. Họ không đưa ra lệnh cấm bao giờ, mà họ luôn dùng những cái lưng để chặn, như đã từng làm rất nhiều lần. Khi tôi giơ cao máy ảnh lên chụp, họ lấy tay tìm mọi cách che ống kính. Tôi chạy sang căn hộ của mẹ tôi ở gần đó, lấy cái ghế rồi trèo lên đó, chụp và nhòm vào phòng, vậy mà cũng chỉ nhìn thấy mấy cái đầu. Tôi nói vọng vào, dặn các cháu đừng sợ và không ký vào bất cứ giấy tờ gì, vì rõ ràng những người dùng vũ lực để đột nhập vào phòng của chúng mà không có lệnh là trái phép, cho dù đó là ông chủ tịch nước đi chăng nữa. Tôi không muốn rời mắt khỏi cánh cửa phòng 604 một giây nào, chỉ e có gì bất trắc xảy ra mà tôi không chứng kiến tận mắt, để kể lại một cách trung thực cho dư luận được biết (chứ chả mong gì được làm nhân chứng).

Khi nói chuyện với tất cả các công an viên ở đó, tôi bảo thẳng là tôi không thể tin tưởng được ngành công an, khi trên mạng đầy thông tin về chính bộ trưởng công an còn gian dối trong việc khai man tuổi để được vào bộ chính trị (nếu sai, sao không điều tra, làm rõ để lấy lại lòng tin của dư luận?)

Sau hơn 2 tiếng lục lọi, khám xét, bọn trẻ bị đưa ra công an phường. Cách đưa chúng đi thật lạ. Nếu chúng là tội phạm, và việc bắt giữ chúng là đúng pháp luật, thì phải đường đường chính chính cho cả thiên hạ được biết. Miệng họ nói anh em ra bấm thang máy, nhưng lũ trẻ lại bị điệu đi bằng cầu thang thoát hiểm phía cuối hành lang. Tôi mà có đi theo chúng, thì những cái lưng kia cũng sẽ bít kín lối tôi đi. Sau này nghe mọi người kể lại, anh em lúc đó đã kéo đến hỗ trợ nhưng không được lên nhà. Hóa ra công an dưới nhà còn đông hơn cả trên hành lang tầng 6. Nhưng vốn dĩ chả làm điều gì sai, thì có đứng giữa cả ngàn công an cũng xá gì? Chỉ cần một vài người, cũng đủ chứng kiến những gì xảy ra, để tố cáo khi cần thiết. Vì vậy khi thấy anh em vô tình lượn ra chỗ cầu thang thoát hiểm, những người đưa bọn trẻ qua đường này lại dẫn chúng lộn lại. Thấy họ loanh quanh, thằng Lý Quang Sơn hỏi:

- Các anh đang sợ điều gì vậy?

Một gã bóp cổ nó, gầm ghè:

- Chúng tao mà lại phải sợ mày à?

Thằng bé chỉ cười khẩy. Có lẽ mấy đứa trẻ sẽ bị đưa đi bằng xe thùng, nhưng vì có mấy cặp mắt đang nhòm ngó nên chúng bị nhét vội vào một chiếc xe ô tô. Khi trông thấy anh em, thằng Lý Quang Sơn xòe bàn tay (hình con chim bồ câu – biểu tượng cho dân chủ) giơ lên cao vẫy vẫy, liền bị đè tay xuống. Ở trong xe, nó bị túm tóc giộng đầu liên tiếp vào thành xe, tát túi bụi vào mặt. – Lũ khốn nạn. Cái này nhất định phải làm đơn tố cáo.

Tôi chạy về nhà cất máy ảnh, vào facebook thông báo tình hình, vớ lấy điện thoại rồi chạy ra phường. Ối giời! Điện thoại báo 16 cuộc gọi nhỡ. Hóa ra anh em gọi tôi, chắc nhờ xuống ứng cứu bọn trẻ (tao xuống từ đời tám hoánh rồi còn đâu).

Lúc đó đã gần 10 giờ đêm. Bên ngoài chừng hơn chục anh em đứng chờ đợi. Cánh công an sang đường, đi ăn đêm trong cái quán cạnh chỗ chúng tôi đứng. Sốt ruột, thỉnh thoảng tôi lại chạy sang bên trụ sở công an phường, ngó qua hàng rào sắt. Một tay công an đứng bên trong đuổi tôi về, bảo đến “giờ giới nghiêm” rồi. Khi tôi ngạc nhiên vì cái cụm từ mới mẻ ấy thì hắn còn bảo tôi về tra gúc gồ. Tra thì lúc khác, nhưng giờ thì tôi cứ đứng đây, giỏi thì ra mà bắt. Hắn cũng ngạc nhiên nhìn tôi khi thấy ko dọa nạt được, bèn hỏi : cùn à? Ừ! Cùn đấy. Ra mà bắt!

Hắn cười khẩy bỏ đi. Bà con xem công an thế có láo toét với dân không?

12 rưỡi đêm. Anh em phán đoán có lẽ mấy đứa sẽ bị giữ qua đêm nên bàn nhau về, mai lại đến. Sau này bọn trẻ kể, thấy anh em đứng ngoài, mấy tay công an bảo: chắc ăn ở cũng tốt nên mới có anh em đến đông thế? Ha ha. Thế các chú cảm thấy thế nào?

Nhưng một lúc sau, một chú hổn hển chạy vào thông báo: về hết rồi! Tiên sư các chú. Nếu các chú bảo cho chị biết là chúng chả có tội gì, và 5 giờ sáng sẽ thả chúng, thì chị chờ đến 5 giờ chứ xá gì.

Tôi về nhà, post ảnh, thông báo tình hình lên facebook. Mới được dăm phút thì có điện thoại báo, thằng Lý Quang Sơn vừa ra khỏi đồn rồi. Tôi nháo nhào chạy xuống hầm xe, định lấy xe đi đón nó (quên béng mất là nhà tôi và công an phường chỉ cách nhau có vài trăm mét). Chưa kịp dắt xe ra đã thấy thằng cháu dép lê lẹt quẹt đi xuống hầm xe. Trông thấy tôi nó kêu: cô!

Cô cháu ôm nhau mừng tủi rồi lên nhà. Lúc bấy giờ tôi mới mục kích bên trong căn hộ 604, thấy mâm cơm đạm bạc của đời sinh viên với 4 bát cơm, xới ra từ lúc 7 giờ tối nhưng chưa kịp ăn, giờ nguội ngắt. Được một chốc lại thêm 2 thằng lò dò về phòng. Một thằng bị bắt đầu tiên và cũng được thả đầu tiên, khi về phòng không có chìa khóa vào phòng, nên đã đi kiếm chỗ khác ngủ. Sau một hồi hàn huyên, chúng ngồi ăn những bát cơm nguội một cách ngon lành, khiến tôi cảm thấy đói ngấu, cũng về lục cơm ăn. Lúc đó là gần 3 giờ sáng!

Tôi về phòng, post những hình ảnh đầu tiên về lũ trẻ sau khi được thả, hình ảnh cái mâm cơm sinh viên khiến người Việt ở hải ngoại đau lòng, về chuyện 2 trong số 4 thằng bị đánh rất đau. Cái thằng bé gày gò, trẻ nhất bọn còn bị đánh và “lên gối” ngay tại đồn công an. May mà không đứa nào tự tử trong đó.

II - KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN !

Mặc dù tôi đã dặn chủ nhà không việc gì phải sợ, rằng nếu bọn trẻ làm gì sai, đã có pháp luật xử lý. Nhưng rốt cục họ cũng không chịu nổi sức ép của công an. Tôi đã tưởng mọi chuyện thế là đã qua. Còn định hôm nào đãi bọn trẻ một bữa bét nhè. Thế mà chỉ sau một ngày, bọn trẻ gọi điện, bảo chủ nhà cắt hợp đồng trước thời hạn. Hợp đồng ký một năm, mới ở được 3 tháng!

Tôi gọi điện cho chủ nhà, nhưng nghe họ nói, tôi biết không thể thuyết phục được họ thêm, vì họ không phải là tôi. Khi ngồi cùng với họ và lũ trẻ sau đó, họ kể bị công an hành tỏi thế nào. Tiếc là tôi không ghi âm lại cuộc nói chuyện đó, vì tôi chẳng bao giờ nghĩ phải đối phó với những tình huống như thế. Theo hợp đồng, họ gia hạn cho lũ trẻ trong 15 ngày phải dọn ra khỏi nhà!

Tôi nghĩ nát cả óc, cố tìm xem ai không sợ công an, để có thể cho lũ trẻ một chốn nương thân, để chúng học hành, đi làm kiếm sống một cách lương thiện. Nhưng đến giờ vẫn chưa tìm ra người đó. Không lẽ ở giữa cái thủ đô ngàn năm văn hiến này, những thanh niên mới lớn đầy hoài bão trong sáng, lại không thể tìm được một chốn nương thân? Nghĩ mà uất nghẹn trong lòng. Thế mà cứ bảo tôi phải yêu cái chế độ này. Yêu làm sao nổi?

Hẳn thấy chúng bị bắt thì sẽ có người bảo: “Phải có thế nào thì người ta mới bắt chứ?”

Vậy khi người ta buộc phải thả chúng, họ có nghĩ thế này: “Phải như thế nào thì người ta mới thả chứ?”

Và nếu chỉ cần một cái đơn tố giác không có căn cứ, là công an có thể xộc vào tư gia của bất cứ ai không cần lệnh một cách tùy tiện như vậy, thì cuộc sống của người dân liệu còn có bình yên?

Khi không tìm ra chứng cớ theo đơn tố giác, kẻ tố giác có bị xử lý? Tôi đồ rằng nếu người tố giác là người lương thiện, họ sẽ bị bỏ tù vì tội vu khống.

Nếu trong một xã hội mà pháp luật nghiêm minh, chắc chắn không thể có những chuyện như thế xảy ra. Thế nên, người ta mới khao khát một xã hội dân chủ đến mức chấp nhận tù đày để đấu tranh giành lấy nó như vậy. Tôi tin là cuộc đấu tranh đó còn gian nan hơn cuộc đấu tranh giành độc lập rất nhiều. Và tôi cũng tin cho dù nó có gian khổ, và kéo dài bao nhiêu năm đi chăng nữa, thì với nguyên lý, loài người luôn tìm cách phát triển theo xu hướng tự do và tiến bộ, nhất định ngày thắng lợi sẽ đến.

Quên dẫn lại lời của anh bạn trẻ Lý Quang Sơn, khi cậu bị nhân viên an ninh tuyên bố cậu sẽ không được xuất cảnh: Tôi sẽ ở lại, để chứng kiến đất nước này thay đổi!Đó mới là khí phách nam nhi! Tôi không nói quá, nhưng thật may khi lớp trẻ Việt Nam vẫn còn những con người như thế. 

Mượn bảo vệ dụ chúng mở cửa để hỏi chuyện rồi ập vào

Bàn bạc gay cấn. Người mặc sắc phục là trưởng công an phường

Phải đứng lên ghế mới chụp được

Bữa com khiến nhiều người rớt nước mắt. 

Hai anh em hội ngộ. Cả 2 đứa cùng bị đánh đau.

Thằng bé này bị lên gối, tát tai ngay tại trụ sở công an Phường

Không lời

Không lời

Không lời

Phương Bích

Tầm quan trọng của đảo nhân tạo Gạc Ma


Nguyễn Văn Canh - Thượng tuần tháng 5/2014, báo chí quốc tế cho biết TC xây dựng đảo nhân tạo Gạc Ma, biến toàn thể khu vực thành một hệ thống căn cứ Hải quân đồ sộ để kiểm soát toàn vùng.

Gạc Ma là một đảo đá ngầm của Việt Nam. Trung cộng đưa 4 khu trục hạm xuống và bất thần vây và nã trọng pháo vào một toán công binh VC đang lội nước vào đảo để tiếp tế cho ít quân trú phòng. TC giết 64 người, và chiếm giữ đảo đó. Hơn một thập niên sau, TC xây một kiến trúc quân sự trên đó.
Vùng đá ngầm Gạc Ma là một rạng san hô nằm ở đầu phía tây nam của cụm Sinh Tồn và là một trong sáu đảo mà TC chiếm vào 14 tháng 3 năm 1988. Khu này nằm ở phía Nam quần đảo Trường Sa. 

Ngày 25 tháng 5/14, Hoàn cầu Thời Báo cho biết TC "xây dựng một đảo nhân tạo tại Trường Sa có thể là GạcMa, trên đó có một sân bay, hải cảng để cho tàu chiến có thể đáp ứng nhanh". Nay TC tuyên bố cơ sở này làm “trạm cung cấp” cho ngư dân và xây dựng các văn phòng, nhà nghỉ, gồm cả nông trại. Cảng biển có thể tiếp nhận các tàu lên đến 5,000 tấn.

Hình: Kiến trúc quân sự trên đảo Gạc Ma, xuất hiện chừng một thập niên trước khi TC bắt đầu xây dựng đảo nhân tạo Gạc Ma. Trên nóc toà nhà xi măng cốt sắt mọc trên mặt nước giữa biển có 2 antennes liên lạc vệ tinh, đường kính 2,5 m, cao 2.4 m. Tọa độ: 9°42′B 114°17′Đ
Theo tờ South China Morning Post (SCMP) hôm Thứ Bảy, 7 tháng 6/14 , Bắc Kinh đang biến bãi đá ngầm Gạc Ma (TC gọi Xích Qua Tiêu) thành một đảo nhân tạo khổng lồ. Trên đó có cả phi đạo cho máy bay lên xuống, cảng biển riêng cho tàu quân sự và tàu dân sự. Lại còn có cả khu vực gia cư, khu du lịch, tất cả xây dựng trên đảo nhân tạo đang được các máy hút cát dưới lòng biển làm thành đảo.

Ngày 13 tháng 5, Bộ Ngoại Giao Phi tố cáo TC làm công tác xây dựng trên GạcMa trong đó có một đường bay. 

Ngày 15/5 Hoa xuân Oánh của TC tại Bắc Kinh nói TC có chủ quyền không tranh cãi tại vùng này trong đó có GạcMa, nên có quyền xây dựng. 

Đảo nhân tạo này sẽ rộng 30 hectares. Lưu ý: căn cứ Phú Lâm thuộc Hoàng Sa chỉ có diện tích 1.3 - 2 cây số vuông.

Đảo nhân tạo Gạc Ma đang được hình thành:

Hình: Tạp chí an ninh quốc phòng Jane

Tầm quan trọng của GạcMa trong chủ nghĩa bành trướng:

Vì có nhiều hạn chế, căn cứ Phú Lâm dù là trung tâm chỉ huy quân sự chính của toàn vùng không thể giúp cho TC kiểm soát hết Biển Đông và xa hơn. Các hạn chế đó là diên tích căn cứ ấy qúa nhỏ trên bình diện tiếp vận cho không quân hải quân; quá xa so với phía Trường Sa. Khoảng cách từ Gạc Ma lên tới Phú Lâm là khoảng gần 800 cây số. Nếu tính từ đảo Thuyền Chài ( Barque Canada Shoal) ở vĩ tuyến thứ 3, tại cực Nam của Trường Sa thì khoảng cách sẽ là 1780 cây số. Cách đây hơn 1 thập niên, có tin cho biết rằng TC đã mua kỹ thuật tiếp liệu essence trên không cho máy bay của Iran để nối dải hoạt động của không quân xuống phía Nam Trường Sa. Nay, như Hoàn Cầu Thời Báo cho biết căn cứ này có thể “đáp ứng nhanh”, giúp giải quyết mau chóng các nhu cầu chiến trường khi chiến tranh xảy ra.



Căn cứ không lồ Gạc Ma sau khi xây xong sẽ không thua căn cứ Diego Marcia của Mỹ tại Ấn Độ Dương. Nếu Gạc Ma nối liền với Khu Chữ Thập, thì thành một vành đai dài 44 cây số. Hiện Chữ thập có 5 kiến trúc kiên cố ( xin coi 2 cuốn sách:Nguyễn văn Canh: Hồ sơ Hoàng Sa và Trường Sa; và cuốn Hồ sơ và Hình Ảnh). Tại vùng này về phía đông có căn cứ khác là Vành Khăn, nơi đây cũng có nhiều kiến trúc kiên cố, trong đó có một kiên trúc 3 tầng lầu, giống như một khách sạn khổng lồ giữa biển, được sự dùng làm Bộ Chỉ Huy và căn cứ tiếp vận nhỏ.

Gạc Ma, Chữ Thập và Vành Khăn hợp thành một Tam Giác đối phó với mọi tình huống chiến tranh, gồm cả một sàn (platform) dài 116 m, rộng 96 m, (1 trong 5 kiến trúc tại Chữ Thập) sẽ dùng để đặt dàn phóng hạ vệ tinh của Mỹ điều khiển và hướng dẫn Hàng Không Mẫu Hạm Mỹ. Nếu chỉ làm mù vệ tinh của Mỹ mà thôi, thì HKMH Mỹ sẽ bị vô hiệu hoá.

Tam giác này sẽ dễ dàng kiểm soát hành lang, nhất là tàu thuỷ của hạm đội 7, từ Malacca đi lên qua Biển Đông. Con đường này nằm sát phía tây bờ biển Phi Luật Tân và là một tổng căn cứ cho TC kiểm soát và tiến chiếm toàn vùng Đông Nam Á.

Riêng VC thì coi việc xây dựng đảo này thành căn cứ hải quân lớn của TC như không có gì xảy ra.




Tóm lại, Gạc Ma trong tương lai gây ra một mối nguy cơ lớn, không những cho dân tộc Việt mà cho toàn vùng, nhất là để thực hiện mưu đồ Đại Trung Hoa (toàn thể Á Châu là Đại Trung Hoa như Bản đồ đã phổ biến trong năm 2010), trước khi chúng đi xa hơn.

Riêng đối với VC, trong 3 năm nay, nhất là từ tháng 9/2013 trước hoạt động rầm rộ của hải quân TC xây cất Gạc Ma thành đảo nhân tạo, chúng vẫn im lặng coi như không biết, và như vậy là che dấu các hoạt động này. Quốc tế đã phanh phui sự việc và chúng vẫn làm ngơ. Chúng vẫn tiếp tục đồng lõa tiếp tay cho kế hoạch bá quyền của Bắc Kinh.

Chúng ta đòi hỏi VC phải đưa vấn đề này ra trước toà án quốc tế để

a) Ít nhất tố cáo hành vi bá quyền của TC, và từ đó kêu gọi quốc tế hỗ trợ cho cuộc đấu tranh khó khăn này.

b) Nếu không đòi lại ngay được phần lãnh hải đã bị quân giắc cướp đoạt, thì ít nhất, về phương diện thủ tục trên bình diện pháp lý là bằng cớ để phản bác luận điểm rằng Việt Nam đã im lặng với ý nghĩa là đồng ý nhượng các phần đất liên hệ cho quân giặc trong tương lai và rằng thời hiệu tiêu diệt nếu có không bị mất.

Cần lưu ý một điều là trong cuộc viếng thăm Manila vào 21 tháng 5/14, Nguyễn tấn Dũng tuyên bố về việc sử dụng biện pháp pháp lý liên quan đến HD 981 hiện nay, và còn làm cho người ta hiểu rằng biện pháp ấy sẽ được sử dụng vào lúc thích hợp. Lý do trì hoãn này trước hoạt động xâm lăng trắng trợn của quân giặc đã và đang xảy ra từ 1 tháng 5 chỉ là mưu mô kéo dài việc chiếm đóng lãnh thổ Vietnam để có cơ may cho quân giặc tạo sự chiếm đóng trở thành “sự đã rồi”.

Tôi cần nhắc lại một sự trì hoãn tương tự đã xảy ra hàng chục năm nay kể từ khi với tư cách là chủ tịch Uỷ Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ, tôi đã nhiều lẫn đòi hỏi lãnh đạo VC là tuyên bố huỷ bỏ Công Hàm Phạm văn Đồng mà TC dựa vào đó biện minh cho chủ quyền của chúng trên Biển Đông. Chỉ riêng từ năm 1911 đến nay, đã có 4 tuyên bố về vấn đề này: 18 tháng 9/11; 1 tháng 9/12; 11 tháng 12/12 và 19 tháng 1/14. Tôi có nhấn mạnh rằng tập tục quốc tế chập thuận sự huỷ bỏ đơn phương, không cần viện đẫn lý do, không nhất thiết phải là Thủ tướng, mà chỉ cần một tuyên bố của một viên chức cấp thấp là đủ. Mãi đến 23 tháng 5/14, Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới quốc gia, Trần Duy Hải, nói tại cuộc họp báo quốc tế hôm ấy ở Hà Nội rằng Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có giá trị pháp lý về vấn đề chủ quyền với vùng biển đảo của Việt Nam, vì hai quần đảo ấy thuộc quyền sở hữu của VNCH… Đây là một hành động đáng khen.

Hiểm họa từ căn cứ quân sự trái phép TC xây trên đảo Gạc Ma

Trung Quốc đang có động thái ngày một hiếu chiến khi lên kế hoạch xây dựng đảo nhân tạo ở trung tâm Biển Đông nhằm phục vụ cho mục đích quân sự. Và VC 
Đối với Phi, cựu cố vấn an ninh quốc gia Philippines, Golez cảnh báo rằng, nếu Trung Cộng hoàn thành kế hoạch xây căn cứ quân sự ở đảo Gạc Ma, đó không còn là mối đe dọa cho riêng quốc gia nào mà còn khiến khu vực châu Á – Thái Bình Dương rơi vào tình trạng nguy hiểm. Kênh tin tức ANC (Philippines) hôm 10/6 dẫn lời cựu cố vấn an ninh quốc gia Philippines – ông Roilo Golez – nhận định rằng, an ninh toàn khu vực Đông Nam Á sẽ rơi vào tình trạng bấp bênh một khi Trung Cộng hoàn thiện cơ sở quân sự, đường băng trái phép trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Ông Golez khẳng định Trung Cộng muốn thay đổi thế cân bằng quyền lực tại Đông Nam Á qua kế hoạch xây dựng các công trình phi pháp này.

“Trung Cộng muốn củng cố quyền lực trên Biển Đông và biến nơi đây thành ao nhà. Họ thực sự muốn khẳng định tuyên bố chủ quyền trong đường lưỡi bò tự vẽ ra. Họ muốn thay đổi cán cân quyền lực ở châu Á – Thái Bình Dương vì nước Mỹ vẫn đang giữ vị trí thống trị. Trung Cộng đã bắt đầu thách thức vị trí này”.

Thiết kế căn cứ quân sự bao gồm một sân bay trên bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam do Viện Nghiên cứu và Thiết kế số 9 của Trung Cộng tiết lộ

“Căn cứ mà Trung Cộng dự tính xây bao gồm cả bến tàu để họ có thể tiếp tế và hỗ trợ cho các tàu khu trục. Ngoài ra, bạn có thể thấy đường băng có chiều dài hơn 1,6 km. Điều này thực sự nguy hiểm vì đây có thể làm căn cứ cho các máy bay chiến đấu, như chiến đấu cơ J-11 của Trung Cộng (có phạm vi hoạt động hơn 3.200 km). Đảo Gạc Ma là chấm tròn ở giữa, vòng tròn xung quanh bán kính khoảng hơn 1.600 km. Phạm vi này bao gồm rất nhiều phần lãnh thổ của các nước trong khu vực. Do vậy tất cả căn cứ của chúng ta đều bị đe dọa”, ông Golez nhấn mạnh.

Cựu đại sứ Philippines Parañaque nhận định rằng, nếu căn cứ quân sự được hoàn thành, máy bay phản lực của Trung Cộng có thể dễ dàng tiếp cận với toàn bộ Philippines, Việt Nam và một số khu vực của Malaysia trong vòng bán kính 1.000 dặm.
Trước các hoạt động công khai, dồn dập và khẩn cấp đó, lãnh đạo VC im lặng không dám lên tiếng bảo vệ chủ quyến, lại càng không dám kêu gọi đồng minh giùp đỡ đẩ bảo vệ chủ quyền, dù đã được Mỹ công khai lên tiếng giúp đỡ và bảo vệ. Thái độ và hành vi thụ động đó phản ảnh đe doạ của Dương Khiết Trì qua tuyên bố “vào mặt” Nguyễn phú Trọng, Nguyễn tấn Dũng tại Hà nội vào ngày 16 tháng 8 rằng: “VC

- Không được sử dụng các “tư liệu” mà Việt Nam tự nhận là “tư liệu lịch sử” để gây hiểu lầm cho cộng đồng quốc tế và dư luận Việt Nam về chủ quyền ở Tây Sa, Nam Sa (Hoàng Sa, Trường Sa)

- Không được lôi kéo các nước khác can thiệp vào Nam Hải

- Cuối cùng VC là đứa con hoang phải qay trở về với tổ quôc khổ đau nghĩa là không được đi xa khỏi đường lối của TC về Biển Đông.."

Hơn một tuần lễ nay, (27 tháng 11/14), báo chí quốc tế nói tới TC đang xây một phi trường khác trên đảo Chữ Thập. Dần dần nhiều đảo nhân tạo, từ mãi phía Nam của vùng Trường Sa, qua Chữ Thập lên tận Gaven, xuống Colin, rồi Gạc Ma, chiếm một diện tích về phía Nam Trường Sa từ Bắc xuống Nam dài khoảng hơn 100 hải lý, và từ Đông sang Tây độ 90 hải lý, trên đó các kiến trúc kiên cố quân sự được xây cất. Quân đội TC sẽ đồn trú trên đó. Và với đà diễn tiến này, chỉ trong vòng vài ba năm nữa lúc đó quân trú phòng của VC sẽ rút khỏỉ Trường Sa và lãnh đạo VC thế hệ này hoàn tất nhiệm vụ chuyển giao chủ quyền Biển Đông cho TC, dù một ít lính hải quân của VC sẽ “làm vật tế thần” trong vài cuôc tấn công nhỏ của hải quân TC để che mặt với quốc dân Việt và thế giới./.

Nguyễn Văn Canh

28 tháng 11 năm 2014


Platform 116 m x 96 m dùng làm dàn phóng hoà tiễn để hạ vệ tinh Mỹ, khiến Hàng Không Mẫu Hạm của Mỹ sẽ bi tê liệt. Đây là 1 trong 5 kiến trúc trong khu bãi đá Chữ Thập được xây giữa lòng biển từ đầu thập niên 2010.

Tian Jian Hao, Tàu vét khổng lồ, dài 127 m, có thể hút đất từ lòng biển được 4,500 tấn cát/giờ.

Sơ đồ Hoạt động của 3 tàu vét bùn/cát từ lòng biển để xây các đảo nhân tạo tại Nam quần đảo Trường Sa.

Bản lên tiếng của Mạng lưới Blogger Việt Nam về trường hợp ông Hồng Lê Thọ (blogger Người Lót Gạch) bị bắt giữ

30-11-2014

Ngày 29 tháng 11 năm 2014, Cơ quan An ninh điều tra (CQANĐT) Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã khám xét khẩn cấp nhà riêng và tạm giữ hình sự đối với blogger Hồng Lê Thọ (65 tuổi) tại Sài Gòn. Cơ quan này cho rằng blogger Hồng Lê Thọ đã “đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội, công dân, quy định tại điều 258 – BLHS nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”

Trước thông tin bắt giữ blogger theo “tin tố giác của quần chúng”, đăng trên website Bộ Công an, Mạng lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) tuyên bố:

1. Việc CQANĐT mượn “tin tố giác của quần chúng” để xâm phạm nhà riêng, khám xét và tạm giữ hình sự blogger Hồng Lê Thọ là vi phạm trắng trợn Hiến pháp Việt Nam, vi phạm Công ước nhân quyền của Liên hiệp quốc, chà đạp thô bạo quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của người dân.

2. Mạng lưới Blogger Việt Nam khẳng định blogger Hồng Lê Thọ chỉ thể hiện quyền tự do ngôn luận của công dân, được quy định bởi Hiến pháp Việt Nam, được công nhận bởi các điều ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết, bởi những giá trị phổ quát của nhân loại mà Việt Nam – thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc – đã cam kết tôn trọng và thực thi. Sau các blogger Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Hữu Vinh… blogger Hồng Lê Thọ là nạn nhân mới nhất của điều luật 258 mơ hồ và hành vi bắt giữ tùy tiện của công an.

3. Đối với những blogger đã từng bị bắt giữ và bị đưa ra xét xử như Blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy…, CQANĐT, Viện Kiểm Sát và Tòa án đã không thể chỉ rõ và chứng minh một cách khách quan những bài viết nào của những công dân trên có “nội dung xấu”, cũng như không thể đưa ra những tiêu chuẩn làm căn cứ cho kết luận đó. Các cơ quan tố tụng trên cũng đã không thể chứng minh uy tín của “cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội” bị giảm đi vì các bài viết được đăng tải bởi những công dân này. Càng không chứng minh được lòng tin trong nhân dân về “cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội” đã bị mất chỉ vì các bài viết được đăng tải bởi những blogger đó. Bởi vì nếu có thì chính “Cơ quan, nhà nước, tổ chức xã hội” này đã tự làm mất đi chứ không phải do các bài viết trên làm mất. Hơn nữa, những phiên tòa xét xử các công dân trên tuy đựoc loan báo là “công khai” nhưng thực tế là những phiên “tòa kín”. Do đó, đối với trường hợp blogger Hồng Lê Thọ cũng sẽ là một nạn nhân của những vi phạm nghiêm trọng nêu trên.

4. Mạng Lưới Blogger Việt Nam hết sức quan ngại trước nạn bắt giam tùy tiện vẫn tiếp diễn, bất kỳ công dân Việt Nam nào thể hiện quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam cũng có nguy cơ bị sách nhiễu, khủng bố, bắt bớ, giam cầm vì sự lạm quyền và tùy tiện của công an.

Mạng lưới Blogger Việt Nam kêu gọi các blogger:

1. Kịch liệt lên án hành vi khám xét, bắt giữ các blogger, coi đó chính là hành động tấn công vào quyền tự do ngôn luận của tất cả chúng ta; là mối đe dọa tiềm tàng đối với mỗi cá nhân blogger nhất là những blogger dũng cảm, dám thể hiên quan điểm bất đồng với chính quyền và chỉ trích những sai lầm, yếu kém của chính phủ. Mỗi blogger Việt Nam đều có thể trở thành tù nhân như blogger Hồng Lê Thọ… bất cứ lúc nào.

2. Sát cánh tranh đấu cho tự do của blogger Hồng Lê Thọ, như tranh đấu cho tự do của chính mỗi chúng ta. Không thể chấp nhận số phận của những “người tù đang chờ bị bắt” bất cứ lúc nào.

3. Cùng nhau phối hợp, huy động quần chúng tranh đấu cho tự do của các blogger thông qua những chiến dịch truyền thông lớn, vận động quốc tế, đặc biệt là Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Hãy làm tất cả để người dân Việt Nam và thế giới nhận rõ: Điều 258 là vi Hiến; công an Việt Nam đang thực thi chính sách bưng bít thông tin, trấn áp tự do ngôn luận. Tất cả blogger Việt Nam cực lực phản đối và sẽ tranh đấu đến cùng chống lại những sai trái, bất công, vi Hiến, lạm dụng tùy tiện, bẻ cong và chà đạp pháp luật.

Nguồn: BaSam

Tính mạng mục sư Nguyễn Công Chính đang bị đe dọa


VRNs (30.11.2014) – Sài Gòn – Bà Trần Thị Hồng, phu nhân Mục sư Nguyễn Công Chính lo lắng cho tính mạng của Mục sư Chính đang bị đe dọa trong trại giam An Phước, tỉnh Bình Dương. Quản giáo ‘bảo kê’ cho tù nhân lăng mạ, sỉ nhục Mục sư Chính.

Bà Hồng cho VRNs biết trong chuyến thăm nuôi của gia đình vào ngày 24.11 vừa qua: “Hiện nay, Ms Chính đang bị cô lập với mọi hình thức.

Thứ nhất về vấn đề ăn uống, ông bị bệnh huyết áp cao không thể dùng những thức ăn mặn, tuy nhiên nhà cầm quyền cũng như người quản giáo trại giam An Phước đưa những thức ăn thật là mặn cho ông dùng hằng ngày. Như vậy, những cá mặn đó ảnh hướng tới sức khỏe ông rất là nhiều. Họ không chỉ cho dùng ngày một ngày hai, nhưng họ cho dùng hết ngày này, tháng này, năm này, nói chung là 24/24.

Vấn đề thứ hai, ông đang chịu cách hành xử rất khắc nghiệt tại trại giam. Những người tù khác được cho một mảnh đất nhỏ, kèm theo công cụ để trồng trọt nhằm cải thiện đời sống. Tuy nhiên Ms Chính thì không được như vậy, ông phải dùng hai bàn tay để cào đất trồng trọt. Quyền lợi của ông đã bị tước đoạt, bị chà đạp.

Vấn đề thứ ba, những phạm nhân khác được hàng tháng gọi điện về nhà trong vòng 5 phút nhưng ông thì không được. Ông đã nhiều lần làm đơn khiếu nại nhưng họ không trả lời.

Họ khủng bố tinh thần ông rất nhiều, họ kích động tù nhân khác dùng vũ lực, chửi bới và lăng mạ ông. Ngày 7.10 vừa rồi, ông nói đã bị kề dao vào cổ, tức là tính mạng ông đang bị đe dọa.”

Vợ mục sư Chính cho biết thêm, “trước khi mục sư Chính bị bắt bỏ tù, ông đã bị đánh đập rất nhiều lần, đặc biệt mắt phải bị ảnh hưởng vì có lần một an ninh đã cầm chìa khóa đánh vào một con mắt đến phun máu ra.

Đến nay mắt ông có triệu chứng mờ đi, kèm với việc ăn mặn khiến mắt mờ đi rất nhiều. Ông nói phải tăng độ kính và phải gửi nhanh, vì nếu không có kính ông không thể thấy để ăn cơm và sinh hoạt.

Đó là điều tôi cảm thấy lo lắng ghê gớm đến tính mạng ông. Với bản án 11 năm, tôi không biết tính mạng ông có giữ đến ngày đó hay không?

Mỗi lần thăm gặp ông luôn kêu oan. Ông không biết mình phạm tội gì mà phải chịu bản án 11 năm, trong khi ông đã gửi đi rất nhiều dơn khiếu nại về bản án này.”

Trong trại giam, tính mạng của Mục sư Chính bị đe dọa từng giờ từng ngày, còn bên ngoài trại giam thì gia đình Mục sư Chính luôn sống trong cảnh bất an, lo lắng và bị cô lập. Bà Hồng tâm sự:

“Gia đình tôi luôn bị cô lập. Hôm 28.10 vừa qua, không biết vì lý do gì họ vẫn canh gác và cột cổng cửa không cho mẹ con tôi ra khỏi nhà. Hằng ngày, tôi đưa con đi học họ vẫn áp tải đi và về. Điều đó làm cho đời sống mẹ con tôi rất bất an. Những sinh hoạt hằng ngày họ đều kiểm soát hết và tính mạng mẹ con tôi cũng không được đảm bảo. Mặc dù chồng tôi đang ở tù 11 năm, nhưng không có ngày nào gia đình tôi được yên ổn”.

Bà Hồng cũng nói lời cảm tạ Thiên Chúa vì có cơ hội được trình bày hoàn cảnh của gia đình và của mực sư Chính. Bà cũng kêu gọi, “mong sự hiệp thông cầu nguyện của quí ông bà anh chị em cho gia đình tôi cũng như những gia đình tù nhân luơng tâm khác đang chịu áp bức dưới chế độ này.”

Được biết, Mục sư Nguyễn Công Chính bị kết án 11 năm tù giam với tội danh “Tội phá hoại chính sách đoàn kết” trong phiên tòa sơ thẩm vào ngày 20.03.2012 và y án trong phiên tòa phúc thẩm vào ngày 31.07.2012. Nhà cầm quyền cho rằng Mục sư chính sinh hoạt tôn giáo bất hợp pháp, phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc, thế nhưng giáo Tin Lành Lutheran do ông tiếp quản không được nhà cầm quyền công nhận.