Sáu năm bốn tháng – Em còn sống, hay em đã đi?


Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - “Chúng tôi có quyền hội họp riêng tư, có quyền lập hội, gây quỹ, có quyền đấu tranh, có quyền đình công đòi hỏi các quyền lợi chính đáng, phù hợp mức lương, tương xứng với công sức lao động...” - Đoàn Huy Chương aka Nguyễn Tấn Hoành

Khi buộc phải rời xa Cựu Kim Sơn, nhiều người đã nghêu ngao (nghe) buồn thảm thiết: I left my heart in San FranciscoTôi, may mắn, không dở hơi đến thế. 

Tôi có thể bỏ lại (vĩnh viễn) quả tim mình ở Quảng Bình, Vĩnh Bình, Ninh Bình, Hòa Bình hay Thái Bình... gì đó - những nơi tôi chưa được đặt chân đến bao giờ - nhưng Cựu Kim Sơn thì không, nhất định là không. Bụt chùa nhà không thiêng. Tôi ở ngay cạnh San Francisco nên tôi ớn nó muốn chết.

Những năm gần đây, tôi lại càng thêm ớn (chè đậu) cái thành phố mắc dịch này. Từ khi nhà nước Việt Nam mở cửa, cho người dân được phép đi ra đi vô thoải mái – hàng tháng, có khi mỗi tuần – tôi đều phải đưa vài vị đồng hương “đi San Francisco chơi cho biết”. 

Chơi cái con mẹ gì ở đó, hả Trời? 

Thế nào cũng phải ghé Chinatown. Một nơi ồn ào, đông đúc, và chật chội nhất trên hành tinh này. Vì thiếu đất nên S.F phải phát triển theo chiều cao. Cái lối kiến trúc dọc này, cùng với cái tính hay bày biện lộn xộn và hay chưng hoa kết đèn (đỏ loè đỏ loẹt) của người Trung Hoa khiến cho đôi mắt của du khách phải điều tiết thường trực tới chóng mặt luôn. 

Đã thế, trong phạm vi chỉ có hai mươi bốn lốc đường mà phố Tầu chứa lúc nhúc đến bốn chục ngàn người - mật độ cao nhất thế giới - lúc nào cũng lớn tiếng xí xa xí xồ (cứ y như là họ đang cãi nhau, và sắp sửa ẩu đả đến nơi) khiến cho ai lạc vào cái đám đông này cũng phải cảm thấy rất nhức đầu. 

Sau đó, tất nhiên, là đến mục “tham quan” Golden Gate. Bất kể điều kiện thời tiết ra sao, tôi vẫn được nhắc nhở một cách rất nhẹ nhàng nhưng vô cùng cương quyết: 

- Chụp cho vợ chồng em mấy tấm ảnh nhá. 

- Sương mù dầy đặc thế này có thấy gì đâu mà...

- Hình nhoà cũng được bác ạ, chứ chả nhẽ đã đến được tận đây mà lại không có cái hình mình đứng (xớ rớ) trên cầu Golden Gate thì nói ai tin. 

Khổ thật chứ chả bỡn đâu, Giời ạ! Nghe tôi cứ than thở hoài mấy đứa con cũng trở nên nổi cáu: 

- Bố không thích thì cứ từ chối thẳng. Nói với họ là tôi có thể đưa quý vị đến chân trời góc biển nào cũng được nhưng S.F thì miễn. Mất lòng trước được lòng sau. Như thế có phải đỡ phiền hơn không? 

Lũ trẻ sinh ra và trưởng thành ở Cali. Chúng đâu biết là khách của bố đều đến từ bên trong bức màn sắt. Họ đã bị giam hãm suốt đời nay mới vừa được sổ lòng. Ai mà lại nỡ chối từ một yêu cầu (nhỏ nhoi) như thế: được chụp một cái hình đứng trước cảnh trí nổi tiếng ở nước ngoài. 

Bởi thế, dù với ít nhiều miễn cưởng, tôi vẫn luôn luôn hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn viên (bất đắc dĩ) của mình. Đây cũng là một cách để tôi (thầm) biểu dương và biểu lộ thiện cảm của mình đối với chính sách thông thoáng, cởi mở của giới lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay. 

Mối thiện cảm (chứa chan) này, tiếc thay, mới vừa bị vuột mất - sau khi tôi tình cờ nghe được “tâm sự” của thạc sĩ Trần Kiên

“Tôi đã từng rất ngạc nhiên khi được biết quyền tự do đi lại và cư trú, đặc biệt là quyền tự do xuất nhập cảnh dành cho chính công dân Việt là điều kiện tiên quyết mà Chính phủ Việt Nam phải chấp nhận để nhận được các khoản vay từ World Bank. Luật doanh nghiệp thống nhất với việc tạo một sân chơi bình đẳng giữa nhà nước và tư nhân mà nhà nước thiết lập cũng là một điều kiện khác do tư bản áp đặt. Nên cũng không có gì ngạc nhiên khi tham gia TPP Việt Nam sẽ phải hiện thực hóa quyền lập hội cho chính dân Việt vốn chết lâm sàng từ năm 1957.” 

Về sự kiện (rất) đáng phàn nàn này blogger Nguyễn Vạn Phú cũng đã có đôi lời (mai mỉa) rằng:“...điều mỉa mai là Việt Nam phải trông chờ vào một hiệp định ký với các nước tư bản để các nước tư bản này gây sức ép buộc Việt Nam phải bảo vệ công nhân của mình, không để giới chủ bóc lột quá đáng!” 

Cái gì chớ “mỉa mai” hay “chì chiết” hoặc “đay nghiến” thì bữa nay tôi không dám đâu nha. Đúng vào hôm ăn chay nên tôi không chỉ kiêng cữ cá thịt mà còn kiêng cả những lời lẽ “đắng cay” hay “chua chát” có thể gây ra khẩu nghiệp hay bút nghiệp. 

Tôi hứa (danh dự) sẽ không nói nặng nói nhẹ gì ai mà chỉ xin nhắc lại tên tuổi cũng như những hoạt động (liên quan đến quyền lập hội) của vài ba người bạn trẻ:


Cách đây chưa lâu, vào ngày 20 tháng 10 năm 2006, một công dân Việt Nam, công nhân Đoàn Huy Chương aka Nguyễn Tấn Hoành - cùng với vài người bạn đồng nghiệp - đã gửi đến Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam “nỗi niềm khóc hận thương tâm” của họ với “8 điểm đề nghị”. Xin trích dẫn một đoạn, ngăn ngắn thôi: 

“Chúng tôi có quyền hội họp riêng tư, có quyền lập hội, gây quỹ, có quyền đấu tranh, có quyền đình công đòi hỏi các quyền lợi chính đáng, phù hợp mức lương, tương xứng với công sức lao động...” 

Kết quả, hay hậu quả, của những đề nghị “thương tâm” này có thể tìm thấy trên báo Công an Nhân dân

“Sáng 26/10/2010, TAND tỉnh Trà Vinh đã mở phiên xét xử Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh với tội danh ‘phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân’ theo Điều 89 Bộ Luật Hình sự...

Trước vành móng ngựa, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh đã thành khẩn nhìn nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình, đồng thời xin được khoan hồng. 

Cuối giờ chiều cùng ngày, tòa đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương, mỗi người 7 năm tù giam.” 

Lê Trí Tuệ
Tổng cộng là hai mươi ba năm tù. Một thời gian rất dài nhưng vẫn không đáng sợ, ít nhất thì cũng chưa đáng sợ bằng trường hợp rất khuất tất (và mờ ám) của một công dân Việt Nam khác, ông Lê Trí Tuệ

Vào ngày 20 tháng 11 năm 2006, nhân vật này đã gửi đến tất cả những cơ quan, cũng như mọi giới chức có thẩm quyển ở Việt Nam một lá đơn (Tường trình và tố cáo) dài 1438 chữ. Phần đầu - và cũng là phần chính, gồm 444 chữ xin được trích dẫn nguyên văn: 

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam 
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc 

Đơn tường trình và tố cáo 

V/v Công an TP. Hồ Chí Minh, liên tục đàn áp, thẩm vấn, tạm giữ người tại cơ quan công an Quận 4, TP. Hồ Chí Minh chỉ vì tôi thực thi những nhân quyền cơ bản của mình. 

Tôi tên là: Lê Trí Tuệ. 
Sinh ngày 26/07/1979 Tại Hải Phòng. 
Đăng ký hộ khẩu thường trú: 942 Tôn Đức Thắng – Sở Dầu – Hồng Bàng – TP. Hải Phòng. 
Điện thoại: 0982.152.619, 0912.530.615 

Chức vụ: 
Hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam 
Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Trí Tuệ 
Phó Chủ tịch Công đoàn Độc lập Việt Nam. 

Kính thưa các quý vị lãnh đạo Nhà nước CHXHCN Việt Nam và các cơ quan truyền thông, báo chí trong và ngoài nước, 

Căn cứ vào Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948; 

Căn cứ vào Tuyên ngôn Nguyên tắc Tổng Liên đoàn Lao công Thế giới [Tuyên ngôn này đã được chấp thuận chung, trong Đại hội kỳ thứ 16 của Tổng Liên đoàn Lao động Thế giới ILO (International Labor Organizations), họp tại Luxembourg, từ ngày 1 đến 04 tháng 10 năm 1968]; 

Căn cứ vào Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam năm 1992. Điều 53 và điều 69 

Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) nêu rõ: 

“Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan nhà nước, biểu quyết khi nhà nước trưng cầu dân ý.” 

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” 

Căn cứ vào những viện dẫn trên đây, làm cơ sở pháp lý dẫn tới sự ra đời và cơ sở thành lập Công đoàn Độc lập Việt Nam, tuyên bố thành lập vào ngày 20/10/2006 tại Hà Nội. 

Hiện nay chúng tôi đang làm thủ tục đăng ký, để từng bước hợp hiến và hợp pháp theo quy định. Nhưng đáng tiếc thay tôi thường xuyên phải bị triệu tập lên cơ quan công an Quận 4, TP. Hồ Chí Minh để làm việc, bị cản trở quyền tự do đi lại của công dân, cản trở hoạt động khiếu nại tố cáo, ngăn cấm hoạt động xã hội, bảo vệ quyền con người cho nhân dân Việt Nam. 

Hai ngày sau, sau khi đơn tường trình được gửi đi, Lê Trí Tuệ đã bị công an Việt Nam bắt giữ (từ 22/10/2006 đến 26/10/2006) để tra hỏi về việc ông đã tham gia Ban Vận động Thành lập Công đoàn Tự do ở Việt Nam. 

Đến ngày 07/12/2006, trong khi Lê Trí Tuệ còn đang bị lưu giữ tại trụ sở công an quận IV (Sài Gòn) nhân viên an ninh đã lục lọi đồ đạc, và kiểm tra máy vi tính của ông tại nhà trọ. 

Sau đó - vào ngày 14/03/2007 - ông Lê Trí Tuệ đã bị một số công an mặc thường phục đánh đập dã man, ngoài đường phố. 

Trong hai ngày ngày 29 và 30 tháng 03 năm 2007, ông Lê Trí Tuệ lại bị bắt giữ và ép buộc tuyên bố công khai giải tán Công đoàn Độc lập, và làm một bản cam kết sẽ từ bỏ tất cả những hoạt động bị nhà đương cuộc Việt Nam cáo buộc là phản động... 

Cuối cùng – sau nhiều lần bị giam giữ, tra vấn, hành hung và khủng bố – Lê Trí Tuệ đã trốn khỏi Việt Nam – theo như tin loan của BBC, nghe được hôm 13 tháng 4 năm 2007: “Một nhà bất đồng chính kiến Việt Nam vừa lánh nạn sang Campuchia… ông cho biết ông bị nhà chức trách tại TP HCM chuẩn bị đưa ra xét xử.” 

Cũng như hàng nhiều triệu người dân khác – trong suốt thập niên 1980 – Lê Trí Tuệ đã trốn chạy ra khỏi Việt Nam, sau khi đã bị dồn đến bước đường cùng! Vào thời điểm đó, những kẻ đi lánh nạn đều bị nhà nước CHXHCNVN tới tấp ném theo nhiều điều vu cáo (rất) hàm hồ cùng những lời rủa xả (vô cùng) tàn tệ. Trường hợp của Lê Trí Tuệ, tất nhiên, cũng không thể khác. 

Báo Công an Nhân dân – số ra ngày 16 tháng 5 năm 2007 – mô tả Lê Trí Tuệ là “kẻ đang bị truy nã “ vì “có hành vi lừa đảo,” và “làm tay sai cho một số đối tượng chống đối Nhà nước.” Cùng lúc, gần như tất cả những cơ quan truyền thông khác ở Việt Nam cũng đều có những bài viết với nội dung (đáng tởm) tương tự. 

Câu chuyện của Lê Trí Tuệ, nếu chấm dứt ở đây, cũng đã đủ não lòng. Sự việc, tiếc thay, đã tiếp tục diễn ra một cách tồi tệ hơn như thế. Chỉ vài tháng sau, ông đột nhiên biến mất. Bản tin củaVOA, phát đi ngày ngày 17 tháng 5 năm 2007, có đoạn: ”Một giới chức của Cơ quan Tị nạn Liên Hiệp Quốc cho biết một nhân vật bất đồng chính kiến Việt Nam đang được Liên Hiệp Quốc bảo trợ ở Campuchia, ông Lê Trí Tuệ, đã bị mất tích... Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn đã đề nghị chính phủ Campuchia tìm kiếm ông Tuệ và họ vô cùng quan tâm đến vấn đề này. Người phát ngôn Bộ Nội vụ Campuchia, Thượng tướng Khieu Sopheak nói rằng ông có biết về vụ việc nhưng ông không thể cung cấp thêm thông tin về vụ mất tích hay liệu Bộ Nội vụ có tiến hành điều tra hay không. Đại sứ Việt Nam tại Campuchia, ông Trịnh Bá Cầm, cũng nói rằng ông không có thông tin gì về ông Lê Trí Tuệ.” 

Theo bản tin của HRW, gửi đi vào ngày 4 tháng 5 năm 2009: “Người ta nghĩ rằng công an Việt Nam đã bắt cóc ông Lê Trí Tuệ, một trong những sáng lập viên của Công đoàn Độc Lập Việt Nam. Ông Lê Trí Tuệ mất tích vào tháng Năm năm 2007 sau khi đào thoát sang Căm-Bốt để xin tị nạn. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã long trọng ghi nhận trong bản báo cáo 2008 về tình trạng nhân quyền Việt Nam rằng: ‘ông Lê Trí Tuệ hiện vẫn biệt tích... và theo một số lời đồn mật vụ của chính quyền Việt Nam đã giết ông ta.” 
Báo An ninh Thế giới, số ra ngày 16 tháng 5 năm 2007, đã có bài viết tựa là “Lê Trí Tuệ đã lừa đảo người lao động như thế nào?” Hôm nay, nhân chuyện “Việt Nam sẽ phải hiện thực hóa quyền lập hội nếu muốn tham gia TPT” tôi xin được ghi lại câu hỏi này để rộng đường dư luận.


CXN_092713_3101_Lời kêu gọi của CXN gửi tới 90 triệu dân VN: ‘Gỡ khó cho bất động sản bằng 400 tấn vàng’


Icon_chauxuannguyen1
Châu Xuân Nguyễn
Kính thưa đồng bào,
Lời kêu gọi ngắn gọn của tôi ngày hôm nay là xin đồng bào không cho ĐCS có thêm một cơ hội nào nữa, hãy dứt điểm chúng nó và lật đổ bọn bất tài này.
-
Tình hình KT như tôi viết trong 4 năm nay chúng xử dụng khoảng 3 triệu tỉ tức là 150 tỉ usd (GDP 2012 là 141 tỉ) và tình hình là kiệt quệ từ 15 năm đến 50 năm nữa. BĐS chết tiệt, nợ xấu 1 triệu tỉ ko giải quyết nổi gây nghẽn tín dụng cho cả nước, DNNVV đóng cửa 600.000/700.000 DN, thất nghiệp tran lan, tồn kho thành phẩm hàng núi, DN ko thể sản xuất để chất thêm núi nửa, bội chi thuế, chi nhiều hơn thu là 200 ngàn tỉ và cuối năm 2013 bọn cộng nô sẽ thiếu tiền trả lương cho QĐND và côn an (bọn này sẽ quay súng với ĐCS) (hiện giờ chúng hết tiền trả lương hưu rồi).
Tình hình sẽ khủng hoảng từ 15 đến 50 năm (nếu CS tồn tại lâu đến thế) và vì quá nhiều lãnh vực khũng hoảng như mớ bòng bong từ BĐS, nợ xấu, DNNVV đóng cửa, bội chi ngân sách, ĐCS đang rất kệt quệ.
Gần đây nhất gói cứu trợ 30 ngàn tỉ chúng để cho tham nhũng đực khoét bởi những cty sân sau của Bộ Xây Dựng và 3 Dũng, gói cứu nguy này thất bại hoàn toàn, ko ai mua nhà nữa, BĐS giảm thêm giá hồi tháng 6.13 là 50% nữa.
Đọc bai báo dưới đây là chùng dùng Hùng võ kêu gọi người dân bán vàng cho họ lấy giấy lộn là tiền hổ dưới danh nghĩa 1 lần nữa là cứu BĐS, nhưng nếu đồng bào ko mua BĐS vì 400 tấn vàng này sẽ mất hút vào tay bọn chúng.
Hãy để chúng sập, đừng giúp chúng, cp mới của tôi sẽ tịch thu hết 200.000 căn hộ và bán đấu giá rẻ lại cho đồng bào.
Lời kêu gọi của tôi với đồng bào là ngay bây giờ, không hợp tác gì với chúng, đóng cửa DNNVV nếu đồng bào là chủ DNNVV, chây ì đóng thuế, rút tiền khỏi nhà băng và mua vàng hay usd dự trử phòng khi ĐCS sụp. Hiện giờ 3 Dũng và Tư Sang đi khắp thế giới ăn mày nhưng không còn ai giúp chúng nữa. Mỹ ko giúp 1 đồng, Pháp cũng không.
Đồng bào hãy theo dõi trang này và tôi sẽ kêu gọi phải làm gì theo từng trường hợp.
Trân trọng kính chào đồng bào,
Melbourne
27.09.2013
——————————
—-
http://m.vnexpress.net/kinhdoanh/kinhdoanh/-go-kho-cho-bat-dong-san-bang-400-tan-vang-/2885972/p0
‘Gỡ khó cho bất động sản bằng 400 tấn vàng’
19:05 | 26/09/2013
|
Theo Giáo sư Đặng Hùng Võ, muốn cứu bất động sản, nên có chính sách khôn ngoan để kêu gọi lượng vốn khoảng 400 tấn vàng trong dân.Tham luận tại Diễn đàn Kinh tế Mùa thu, Giáo sư Đặng Hùng Võ – nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường đã cho rằng, quá trình sốt giá đất đã tạo nên 6 nghịch lý trên thị trường bất động sản hiện nay.
Trong đó, ông Võ nhấn mạnh nghịch lý giá nhà ở trung bình cao gấp 25 lần thu nhập trung bình năm của người lao động, trong khi ở các nước khác tỷ lệ này là 2 – 4 lần. Nếu người lao động tiết kiệm được 25% thu nhập thì cũng phải 100 năm sau mới mua được nhà. Đến nay, tỷ lệ này đã giảm nhưng loại nhà thương mại giá thấp hoặc nhà xã hội vẫn gấp 10 lần thu nhập trung bình.
dang-hung-vo-2530-1380188457.jpg
Giáo sư Đặng Hùng Võ cho rằng, giá nhà xã hội vẫn cao gấp 10 lần thu nhập trung bình của người dân
Cũng liên quan đến sản phẩm căn hộ giá rẻ, ông Võ cho rằng, hiện thị trường còn tồn tại một nghịch lý là giá nhà ở xã hội với nhiều ưu đãi của Chính phủ cao hơn nhà ở thương mại giá thấp cùng loại. Nguyên nhân của tình trạng này là do nhiều nhà ở xã hội đang được quản lý theo cơ chế thuần túy bao cấp trong khi giá nhà ở thương mại được hình thành từ cạnh tranh trên thị trường.
Theo Giáo sư Võ, nghịch lý tiếp theo trên thị trường là bất động sản tồn  nhiều nhưng giá chỉ hạ đến mức nhất định không có hiện tượng phá giá. Ông lý giải vì số tồn đọng chủ yếu từ vốn góp của người tiêu dùng trong phương thức “mua nhà trên giấy”, vốn tín dụng từ ngân hàng chiếm tỷ lệ không cao. Ngoài ra, còn có có một lượng vốn khá lớn từ các ngân hàng thương mại đầu tư trực tiếp cho bất động sản chứ không thông qua cơ chế vay tín dụng.
Nhận định về những biến động giá bất động sản trong thời gian tới, ông Đặng Đức Thành, Ủy viên Ban chấp hành Thương mại và Công nghiệp cho rằng mặt bằng giá cả nhà đất Việt Nam khó có thể giảm hơn nữa.
Thừa nhận những khó khăn trên thị trường trong thời gian qua, tuy nhiên, ông Võ cho rằng không nên dùng từ “giải cứu” mà chỉ nên dùng từ “tháo gỡ khó khăn cho thị trường”. Theo tác giả, chỉ nên ra tay giải cứu khi thị trường bất động sản gây nên khủng hoảng tài chính hoặc kinh tế trên tầm quốc gia, khu vực hoặc toàn cầu. Ở Việt Nam hiện mới chỉ có thị trường địa ốc chịu khó khăn về vốn do Nhà nước kiềm chế lạm phát chứ chưa nhìn thấy khả năng gây ra khủng hoảng tài chính quốc gia.
“Thị trường là một ‘cuộc chơi’ và khi vào đó các bên phải chấp nhận ‘luật chơi’, thắng có tiền bỏ túi, thua phải đành chấp nhận mất tiền. Hơn nữa, bao nhiêu tiền có thể cứu được thị trường bất động sản và liệu có thể giải cứu được không?”, ông Võ bình luận.
Nhằm giúp thị trường phục hồi, giải quyết hàng tồn kho, ông Võ cho rằng, nên kêu gọi lượng vốn khoảng 400 tấn vàng trong dân. Tuy nhiên, để động viên vàng tham gia vào thị trường cũng cần tới một sự khôn ngoan về chính sách.
Tại tham luận, chuyên gia Đặng Đức Thành cũng đi sâu vào việc giải quyết một số bất cập trong lĩnh vực bất động sản. Trong đó, ông nhấn mạnh việc sử dụng đất dự án không hiệu quả. Tình trạng đất đai bị “xí phần” dưới hình thức các dự án nhưng vẫn trong tình trạng xây dựng dở dang hoặc bị bỏ hoang không còn là chuyện mới.
“Chắc chắn rằng các dự án này sẽ “trùm mền” một thời gian dài với biết bao lãng phí, thất thoát cho nguồn thu ngân sách nhà nước”, tác giả này nhấn mạnh.
Để hạn chế tình trạng trên, ông Thành cho rằng trong thời gian tới không nên xét cấp đất cho một dự án trên 100 ha. Bên cạnh đó, chuyên gia này cho rằng cần phải quy định việc ký quỹ trong việc thực hiện dự án nhằm chứng minh năng lực tài chính của chủ đầu tư và đồng thời quy định rõ trách nhiệm của họ. Khoản phí này sẽ không hoàn lại khi nhà đầu tư vi phạm những cam kết trong việc triển khai dự án.
Đánh giá về những khó khăn của bất động sản trong thời gian qua, ông Võ cho rằng, nên xem cuộc khủng hoảng thị trường hiện nay như đang trong cơn đau sinh nở, một mầm non mới khỏe mạnh sắp xuất hiện.
Ngọc Tuyên

Mrs. Nguyen Thi Nhung told how police attacked and escorted Nguyen Phuong Uyen with force


VRNs (Sept. 26, 2013) - Translated by Như Ngọc (Danlambao) - Binh Thuan - Mrs. Nguyen Thi Nhung said the suspended sentence imposed on the patriotic student Nguyen Phuong Uyen became effective on Sept. 25, 2013. Phuong Uyen and her planned to return to Binh Thuan on the evening of Sept. 25, 2013, so they absolutely did not violate the law.

As we have reported, last night police illegally raided blogger Nguyen Tuong Thuy’s house to arrest him, blogger Pham Ba Hai, Mrs. Duong Thi Tan, Mrs. Nguyen Thi Nhung and her daughter Nguyen Phuong Uyen, Le Quoc Quyet and a few other people.

Nhung told VRNs: "Uyen and I were taken to a faraway place on the way to the Hung Temple. They took us to a police station called Dai Ang, Thanh Tri. I told them my flight schedule and asked them to let us take the flight on time, if not, they must take full responsibility."

Nhung said, later they took her and her daughter to Noi Bai airport and forced them to board a plane while all of her belongings and money were illegally seized by police and they didn’t get dinner yet. Police told Nhung and her daughter to take the flight to Saigon then return to Binh Thuan with their own mean. Nhung told them: "We cannot go like that." She then got a call from her relative and decided not to leave Hanoi without taking back her belongings.

Immediately police and plainclothes security rushed in to beat both of them. Phuong Uyen was badly beaten (someone could take pictures of Phuong Uyen in the attack and we are trying to obtain them for publishing.) Nhung said the airport staffs took the order from police to attack them too, but they were not as brutal as the police, who mercilessly beat them and acted like thugs.

Red bruise marks on Phuong Uyen’s arms inflicted by the police attack at Noi Bai Airport

Uyen was also beaten on the neck, back, legs and feet. Her redden left ankle and a bleeding toe.

An injured and bleeding toe on her right foot.


(We also have a few pictures of Uyen’s bruised back. However, it’s not appropriate to publish them.)
Uyen could only rest after a day of struggle

Mrs. Nguyen was beaten on her head

Nhung told VRNs that when returned to their hometown they were surrounded by a force of hundreds of police, officials and security agents. Such mobilization of manpower was only to serve the enforcement of the suspended sentence of Phuong Uyen, which became effective on Sept. 25, 2013. Nhung explained: “We returned yesterday, Sept. 25, 2013, as planned. Thus we didn’t violate anything. Why did the police make such an escort with a show of force?"

After working on the matter of Uyen Phuong, police returned the handbag that they seized at Noi Bai Airport yesterday night to Nhung. They asked her to take it back but refused to open it for her to check its contents; therefore, she refused to take it. She told police: "You should open it for me to check and take back my belongings. I do not open the bag and claim it my bag while I don’t know what else could be put inside. You would put the drug inside then arrest me, wouldn’t you?"

She left the bag behind at the office of the Commune People’s Committee and walked home with her daughter.

A posting on a Facebook page of Luat Su Nhan Quyen wrote: "For more than a week Phuong Uyen had visited the North with the help of blogger Pham Ba Hai. Uyen visited Hai Phong, Halong Bay, Hung Temple, and a landmark in Hanoi. While in Hanoi, Phuong Uyen had received greetings from international diplomats such as representative from the embassies of the U.K., the U.S., Sweden, Germany, Switzerland, New Zealand, and Canada. They expressed their admiration for the courageous actions and statements of Phuong Uyen in court. A diplomatic mission promised to find a school and scholarship for Phuong Uyen to study abroad.”


VRNs Reporter



Translated by Nhu Ngoc

Trước phiên tòa xét xử Ls Lê Quốc Quân


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Chúng ta chú ý và chờ xem khi một vụ án trốn thuế (tương đương tội trộm cắp) có giá trị lên tới 11 tỷ đồng khi điều tra phát hiện chỉ ra đối tượng mang tiền trả lại thì “huề” cả làng, tòa xử tù treo - thì tòa án sẽ xét xử LS Lê Quốc Quân như thế nào để gọi là chí công vô tư!? Khi mà cơ quan thuế tại địa phương báo số thuế phải nộp, văn phòng LS Quân đã nộp đầy đủ và không có bất cứ dữ liệu nào hợp pháp để chứng minh công ty LS Quân có liên quan đến bất cứ một công ty nào khác!...

*

“Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không bị kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi sự kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi kích động dẫn đến kỳ thị như vậy”- (Điều 7 Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền).

Trước phiên xét xử LS Lê Quốc Quân vào ngày 02.10.2013, tại Trụ sở Tòa án Nhân dân Tp. Hà Nội, vì tội (cơ quan CA gọi là “trốn thuế”) - chúng ta, mọi công dân, theo Hiến Pháp qui định có quyền tham gia ý kiến và giám sát việc điều hành xã hội của nhà nước, cũng có nghĩa chúng ta có quyền kiến nghị việc xét xử phải dựa trên nguyên tắc “quang minh chính đại” chí công vô tư bởi Hiến Pháp và Pháp Luật đã viện dẫn: Mọi công dân đều bình đẳng về quyền và nghĩa vụ như nhau, có nghĩa là bình đẳng về thụ hưởng quyền của mình sau khi đã hoàn thành các nghĩa vụ trước Nhà nước và xã hội, quyền và nghĩa vụ liên quan không thể tách rời nhau.

Từ văn phòng và cá nhân LS Lê Quốc Quân qua chứng minh bằng hồ sơ biên lai hóa đơn đã hoàn thành đầy đủ nghĩa vụ nộp thuế cho nhà nước từ trước đến nay thì tất yếu và đương nhiên phải được xem xét hay xét xử công khai công bằng như mọi công dân khác mà không thể bị kỳ thị vì bất cứ lý do gì.

Nhân đây chúng ta thử chiêm nghiệm một vụ án rất mới (20/7/2013) liên quan đến tội “trốn thuế” có bản chất tương đồng với vụ việc của LS Lê Quốc Quân (Tòa án Nhân dân Hà Nội nêu lên qua bản cáo trạng) để chúng ta theo dõi việc xét xử LS Lê Quốc Quân và nữ nhân viên kế toán của công ty ông có chí công và vô tư? Hay núp dưới tội danh chụp mũ với bản án áp đặt hầu đưa vào tù để cô lập, bịt miệng những tiếng nói phản biện vì chân lý như bản án “trốn thuế” dành cho Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải trước đây!.

“Đại gia trốn thuế” chục tỷ: 36 tháng tù treo!?

Sáng 20/7/2013 TAND tỉnh Bắc Ninh đã mở phiên xét xử “đại gia Kinh Bắc” Nguyễn Thạc Thanh về hành vi trốn thuế. 

Trước đó, theo lịch xét xử, vụ việc sẽ được xử vào ngày 14/9/2012. Tuy nhiên, bị cáo đã có đơn xin hoãn lại vì lý do cá nhân, thời gian gần 1 năm - mà cơ quan tố tụng vẫn chấp thuận, bởi không có ai bị bắt tạm giam!?

Vụ việc điều tra liên quan ông Nguyễn Thạc Thanh - Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty CP tập đoàn đầu tư và thương mại Thanh Tùng (Bắc Ninh) đã được Cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh Bắc Ninh đã hoàn tất bản kết luận điều tra vụ án trốn thuế xảy ra tại Cty Phú Thái liên quan tới đại gia Kinh Bắc, bị can Nguyễn Thạc Thanh vào đầu năm 2012.

Theo đó, căn cứ vào nội dung đơn tố cáo của ông Nguyễn Văn Tiến, thành viên sáng lập Công ty TNHH Thành Công (trụ sở đường Ngô Gia Tự, phường Suối Hoa – TP. Bắc Ninh) tố cáo ông Nguyễn Thạc Thanh (Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty CP tập đoàn đầu tư và thương mại Thanh Tùng (Bắc Ninh) có hành vi trốn thuế nhiều tỷ đồng, lưu hành giấy tờ có giá giả và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản... gửi các cơ quan có thẩm quyền tỉnh Bắc Ninh ngày 28/2/2011.

Ngày 5/4/2011, Công an tỉnh Bắc Ninh đã ban hành Quyết định khởi tố vụ án hình sự đối với Nguyễn Thạc Thanh về hành vi phạm tội “Lưu hành giấy tờ có giá giả” và “Trốn thuế”; các bị can khác liên quan gồm có Nguyễn Cảnh Hứa, Nguyễn Thị Xuân, Đặng Quỳnh Châu, Bùi Thị Thu Hương.

Ngày 28/3/2012, Cơ quan An ninh Điều tra (Công an tỉnh Bắc Ninh) ra quyết định tách vụ án hình sự về hành vi tội phạm “Lưu hành giấy tờ có giá giả” xảy ra tại công ty Thanh Tùng của các bị can Nguyễn Thạc Thanh, Bùi Thị Thu Hương, Đặng Quỳnh Châu để điều tra làm rõ sau. 

“Đại gia trốn thuế” hơn 11 tỷ Nguyễn Thạc Thanh được tuyên án 36 tháng tù treo. (!??)

Sau khi hoàn thành việc điều tra vụ án “Trốn thuế” xảy ra tại Cty CP Vật liệu Công nghiệp Phú Thái (không phải Tập đoàn Phú Thái có trụ sở tại Hà Nội) do Nguyễn Thạc Thanh làm chủ tịch HĐQT, cơ quan điều tra Công an tỉnh Bắc Ninh đã có kết luận vụ việc.

Theo bản kết luận điều tra vụ án, bị can Nguyễn Thạc Thanh đã phạm tội “Trốn thuế” theo quy định tại điều 161 Bộ Luật hình sự, cần thiết phải truy cứu trách nhiệm hình sự.

Bị cáo Nguyễn Cảnh Hứa với tư cách giám đốc cty CP Vật liệu Công nghiệp Phú Thái đã không chỉ đạo công ty xuất hóa đơn GTGT cho khách hàng mua hàng của cty, tiếp tục sử dụng hai loại sổ sách đã có từ trước để theo dõi. Tổng lượng tiền hàng không xuất hóa đơn là trên 4 tỷ đồng, dẫn tới trốn thuế hơn 400 triệu đồng.

Bị can Lê Thị Thúy Huyền, kế toán trưởng của Cty CP Vật liệu Công nghiệp Phú Thái có hành vi biết rõ việc vi phạm pháp luật của Cty Phú Thái nhưng đã không tố cáo, ngăn chặn mà để cho sự việc xảy ra. Thời gian Huyền làm kế toán trưởng, Cty CP Vật liệu Công nghiệp Phú Thái đã bán hàng không xuất hóa đơn GTGT, không kê khai thuế, trốn thuế với khối lượng hơn 2, 6 tỷ đồng tiền thuế GTGT và hơn 7, 6 tỷ đồng tiền thuế thu nhập doanh nghiệp; tổng là hơn 10, 3 tỷ đồng.

Hành vi nói trên của Huyền đã phạm tội “trốn thuế” với vai trò đồng phạm.

Tương tự, bị can Nguyễn Thị Xuân có vai trò đồng phạm trong việc giúp Nguyễn Thạc Thanh, Nguyễn Cảnh Hứa sử dụng hai loại sổ sách nói trên để che giấu, không đưa số liệu hóa đơn GTGT đã xuất ra, đã được kê khai thuế vào doanh thu nội bộ; tính thuế thu nhập không đúng dẫn tới hành vi trốn thuế với số lượng tiền hơn 1, 3 tỷ đồng tiền thuế GTGT.

Đối với các đối tượng là thành viên của HĐQT, Ban kiểm soát của Cty Cổ phần Vật liệu Công nghiệp Phú Thái, đến thời điểm hiện tại, cơ quan điều tra chưa có căn cứ xác định đồng phạm với Nguyễn Thạc Thanh, Nguyễn Cảnh Hứa trong việc bán hàng không xuất hóa đơn, trốn thuế của Cty.

Kết luận điều tra của Cơ quan điều tra Công an tỉnh Bắc Ninh, Cáo trạng của VKSND tỉnh Bắc Ninh, Nguyễn Thạc Thanh đã chỉ đạo Lê Thị Thúy Huyền và Nguyễn Thị Xuân lập hai hồ sơ song song để trốn thuế.

Trong thời gian từ năm 2007 đến 2010, Nguyễn Thạc Thanh đã trốn thuế hơn 11 tỷ đồng, trong đó thuế DN là hơn 7 tỷ; còn lại là thuế GTGT. Thẩm phán Vũ Công Đồng, chủ tọa phiên tòa cho biết, đây là hành vi vi phạm pháp luật cực kỳ nghiêm trọng, ảnh hưởng lớn đối với đời sống xã hội.

Theo HĐXX, trong quá trình điều tra vụ án, Nguyễn Thạc Thanh đã tự động hoàn lại toàn bộ số tiền hơn 11 tỷ đồng trốn thuế cho Cục thuế tỉnh Bắc Ninh.

HĐXX cho biết, đó là một trong những tình tiết giảm nhẹ, kết hợp với nhân thân của ba bị cáo (chưa có tiền án tiền sự), bản thân Nguyễn Thạc Thanh là một trong những doanh nhân có nhiều đóng góp và thành tích trong quá trình điều hành doanh nghiệp ở Bắc Ninh, HĐXX đã tuyên Nguyễn Thạc Thanh 36 tháng tù treo, 5 năm thử thách tại địa phương.

Bị cáo Lê Thị Thúy Huyền là đồng phạm góp sức giúp Nguyễn Thạc Thanh trốn thuế hơn 10 tỷ đồng – 30 tháng tù treo; bị cáo Nguyễn Thị Xuân là đồng phạm giúp Nguyễn Thạc Thanh trốn thuế hơn 1 tỷ đồng - 24 tháng tù treo với lý do hai bị cáo này là những người làm công ăn lương, làm theo chỉ đạo của Nguyễn Thạc Thanh nên được coi là tình tiết giảm nhẹ. (Theo Vietnamnet).

Chúng ta nên lưu ý vụ việc “trốn thuế” cộm cán này được phát hiện là do đơn tố cáo của công dân Nguyễn Văn Tiến, thành viên sáng lập Công ty TNHH Thành Công (trụ sở đường Ngô Gia Tự, phường Suối Hoa - TP. Bắc Ninh).

Còn LS Lê Quốc Quân bị CA “chìm” ngang nhiên bắt ngoài đường phố mang về cơ quan “biệt giam” từ ngày 27.12.2012 hơn một tháng sau mới tuyên bố là có tội “trốn thuế”. Trong thời gian giam giữ luật sư của LS Quân không được gặp ông đã đành, đến vợ con ông cũng bị ngăn cản thăm nuôi và gặp gỡ chồng từ nhiều tháng. Đây là điều bất thường đối với một phạm nhân can tội “trốn thuế” khi bản chất việc trốn thuế hoàn toàn không phương hại gì tới an ninh quốc gia (vi phạm nghiêm trọng trình tự luật tố tụng bắt và giam giữ công dân).

Chúng ta chú ý và chờ xem khi một vụ án trốn thuế (tương đương tội trộm cắp) có giá trị lên tới 11 tỷ đồng khi điều tra phát hiện chỉ ra đối tượng mang tiền trả lại thì “huề” cả làng, tòa xử tù treo - thì tòa án sẽ xét xử LS Lê Quốc Quân như thế nào để gọi là chí công vô tư!? Khi mà cơ quan thuế tại địa phương báo số thuế phải nộp, văn phòng LS Quân đã nộp đầy đủ và không có bất cứ dữ liệu nào hợp pháp để chứng minh công ty LS Quân có liên quan đến bất cứ một công ty nào khác!

Chúng ta cũng cần nhớ lại: Trước đây LS Lê Quốc Quân từng bị Bộ Công an bắt bỏ tù 3 tháng, phải trả tự do khi không có lý do nào để đưa ra tòa và bị công luận trong nước quốc tế phản đối quyết liệt. Anh cũng đã bị nhiều “kẻ lạ” không quen biết phục kích hành hung vô cớ nhiều lần. Ls Lê Quốc Quân là anh trai trưởng có: Mẹ già ốm đau, em trai bị bắt tạm giam, em gái đang mang thai cũng bị giam ở “hỏa lò”... Anh là chồng của vợ, bố của 3 con thơ, mà đưa đi học kẻ gian theo vào đến tận trường mẫu giáo... Anh cũng là giám đốc công ty mà nhân viên bị khám nhà, bị đe dọa, áp lực, ép buộc làm chứng gian...

Ngần đó những bất hạnh mà vị luật sư trẻ này đã nhận lấy và từng viết trên trang blog của mình, thề nguyện “chấp nhận quỳ chết dưới chân chúa nếu cái chết ấy mang đến tự do dân chủ và nhân quyền” cho dân tộc thì liệu tiêu chí phổ quát: “Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không bị kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi sự kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi kích động dẫn đến kỳ thị như vậy”. (Điều 7 Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền) - mà CS/XHCN/VN là thành viên đã ký kết trong công ước đó có nghiêm túc tuân thủ Điều 56: “Các Quốc Gia Hội Viên LHQ cam kết, bằng những hành động riêng rẽ hay phối hợp, sẽ cộng tác với Liên Hiệp Quốc trong việc thực hiện những mục tiêu nói trên.”? 

Chúng ta hãy chờ xem CSVN “văn minh” ở mức độ nào so với thế giới?



Nguyễn Phương Uyên bị công an Hà Nội hành hung thô bạo