J.B Nguyễn Hữu Vinh - Người dân Vũng Áng, Hà Tĩnh biểu tình phản đối cưỡng chế đất đai



Bắt đầu từ 4h sáng cho đến giờ này (21h30, ngày 29/3/2014), người dân đã đoàn kết đồng loạt biểu tình chống lại việc cưỡng chế và làm tắc nghẽn đường từ Quốc lộ 1A đi xuống Vũng Áng. Giao thông bi ngừng trệ các phương tiện giao thông không thể đi qua khu vực bà con đã căng biểu ngữ, dựng lều quyết tâm giữ đất. Mọi phương tiện giao thông, kể cả taxi đều không thể qua được để vào cảng.
Theo thông tin mới nhận được từ Hà Tĩnh, nhà cầm quyền Hà Tĩnh có kế hoạch cưỡng chế 180 Kiốt của người dân ở Hải Phong, thuộc xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, Tỉnh Hà Tĩnh. Tuy nhiên, theo người dân, việc cưỡng chế này trái với các quy định pháp luật và bị phản ứng dữ dội của người dân. Dù nhà cầm quyền đã chuẩn bị thuyết phục và vận động từ hai tuần qua, nhưng người dân đã không đồng thuận vì quy trình cưỡng chế đã vi phạm pháp luật hiện hành và quyền lợi của người dân bị coi nhẹ. Từ những uất ức khi nhà cầm quyền lại quen thói sử dụng bạo lực và sức mạnh, người dân đã phản ứng tập thể.
Nhà cầm quyền đã tập trung các loại cán bộ, công an, cảnh sát cơ động và chuẩn bị đầy đủ cho một cuộc cưỡng chế như cứu thương, các bộ phận liên quan… Nhưng người dân đã nhất loạt phản ứng.
Bắt đầu từ 4h sáng cho đến giờ này (21h30, ngày 29/3/2014), người dân đã đoàn kết đồng loạt biểu tình chống lại việc cưỡng chế và làm tắc nghẽn đường từ Quốc lộ 1A đi xuống Vũng Áng. Giao thông bi ngừng trệ các phương tiện giao thông không thể đi qua khu vực bà con đã căng biểu ngữ, dựng lều quyết tâm giữ đất. Mọi phương tiện giao thông, kể cả taxi đều không thể qua được để vào cảng.
Theo người dân tại đây cho biết, lượng dân khoảng ba bốn ngàn người đã đồng loạt hỗ trợ nhau phản đối việc cưỡng chế này, họ đã đồng tâm nhất trí phản đối, kể cả những người không nằm trong diện bị cưỡng chế. Chính vì sự đoàn kết này mà người dân đã rất vững vàng chống trả lại việc cưỡng chế hôm nay.
Người dân Kỳ Anh cũng cho biết tin rằng chiều nay 29/3/2014, Chủ tịch UBND Huyện Kỳ Anh, ông Ông Nguyễn Văn Bổng đi xe đến khu vực hiện trường và đã có cảnh hỗn độn xảy ra làm ông Bổng cùng với hai Cảnh sát cơ động, một nhân viên điện lực bị thương chảy máu phải đi cấp cứu. (Chúng tôi đang tiếp tục kiểm chứng tin này).
Nên nhớ rằng, ông Nguyễn Văn Bổng chính là người đã bật đèn xanh cho việc khai thác khoáng sản lậu và đã “được” UBND Tỉnh Hà Tĩnh vừa ra quyết định kỷ luật “nghiêm khắc phê bình UBND huyện Kỳ Anh vì đã buông lỏng quản lý nhà nước, thiếu trách nhiệm trong việc phối hợp với các cơ quan chức năng liên quan xử lý tình trạng khai thác khoáng sản trái phép trên địa bàn”.
Riêng với người dân quê hương Kỳ Anh của ông thì cũng liên quan đến Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh, người ta còn nhớ: Ngày 20/1/2013 tại làng quê nghèo gần Đèo Ngang, chính quyền huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh cho nhiều xe cơ giới có hàng trăm cảnh sát hộ tống, đập phá 73 nhà dân theo lệnh của Chủ tịch UBND huyện mà ở đó không có dự án, nếu có chỉ là “dự án treo”. Chừng đó đủ để nói lên những hoạt động, những sự lộng quyền và chà đạp lên pháp luật của cán bộ công quyền nơi đây.
Nhiều đoàn xe, người và luồng giao thông Bắc – Nam trên Quốc lộ 1A đi qua vùng này đã nhìn thấy khí thế của bà con người dân ở khu vực này.
Một chi tiết cần nói nữa là vùng Kỳ Anh, nơi đây là vùng đất eo hẹp mà dãy Trường Sơn ra sát biển, tạo nên Đèo Ngang. Vũng Áng là khu vực nằm phía Bắc Đèo Ngang, là nơi huyết mạch nối hai miền Nam – Bắc đất nước. Tại vị trí này, chỉ cần bị một lực lượng chiếm đóng, thì đất nước bị chia cắt làm đôi.
Có lẽ vì vị trí đắc địa đó mà người Trung Quốc đã đổ tiền của vào để… thuê một diện tích rộng lớn cho dự án Formosa tại đây với thời gian có… 70 năm.
Trở lại tình hình ở đây, một vùng đất rộng lớn đã bị đảo lộn cuộc sống, người dân bị đưa đi đến những vùng đất chó ăn đá, gà ăn sỏi và đã nhiều người không thể tồn tại được những nơi nhà nước đưa họ đến. Lượng người bỏ quê đi ăn xin ngày càng tăng. Đặc biệt, lượng công nhân, người Trung Quốc đang tràn ngập khu vực này bằng nhiều hình thức. Ngày nay, ai đi qua đó nhìn các hàng quán, biển hiệu, sẽ không hiểu đây là vùng đất thuộc Trung Quốc hay Việt Nam qua các biển hiệu dọc đường.
Cũng cần nói là người dân ở đây đã kiên cường đấu tranh bao nhiêu năm nay với nạn cướp đất, di dời phá vỡ đời sốngcủa họ. Nhiều vụ kiện với hơn 3500 hộ dân đã xảy ra, nhưng với nền pháp lý hiện tại, người dân đã phải thúc thủ.
Cũng tại xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, ở đây có Giáo xứ Đông Yên là nơi giáo dân nổi tiếng về việc kiên trì, đoàn kết đấu tranh cho cuộc sống của mình và tôn giáo của mình. Mấy chục năm qua, công cuộc đấu tranh của họ đã nhiều khi ngăn chặn được nhiều kế hoạch của nhà cầm quyền đối với họ và giáo hội. Tuy nhiên, vì nhiều lý do, gần đây giáo dân ở đây một số đã phải chấp nhận đi tái định cư lên vùng đất Đèo Con, Hà Tĩnh mà chưa biết số phận của họ sẽ ra sao.
Câu chuyện giữ đất hôm nay, lại tại một vùng mà hoàn toàn không có giáo dân thuộc xã Kỳ Lợi, đây là nét mới trong cuộc đấu tranh của người dân ở Kỳ Anh. Bởi trước đây, người ta thường chỉ có nghe tin và trông thấy giáo dân mới đoàn kết, giữ vững đất đai và nhà cửa, tài sản của mình hữu hiệu. Nhưng, thời thế đã thay đổi theo đúng nghĩa cha ông đã đúc kết “Con giun xéo lắm cũng quằn”. Những người không có tôn giáo ở đây đã biết đoaàn kết lại để đấu tranh cho quyền lợi của mình.
Cho đến giờ này, 12h 15, những người dân vẫn kiên trì giữ đất tại đây và từ chiều đến nay, trước khí thế của người dân đoàn kết và phẫn uất, các lực lượng công quyền đã đang phải lui quân tìm kế.
Chúng tôi sẽ cập nhật các tin tiếp theo khi có thông tin mới.
Ngày 29/3/214
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Video: Người dân Ninh Thuận đụng độ với cảnh sát chống biểu tình ngày 27-28/3/2014





https://www.youtube.com/watch?v=ygHguaF3U2M

Chiều 28 tháng 3-2014, quốc lộ 1, đoạn chạy qua ngã năm Phú Hà bị nghẽn vì biểu tình. Hai thiếu úy của lực lượng Cảnh sát Cơ động Ninh Thuận bị trọng thương khi đàn áp biểu tình.

Hai viên thiếu úy công an tham gia giải tán biểu tình bị dân chúng đánh trả nên “chấn thương đầu”, đang được cấp cứu tai Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận. (Hình: Tuổi Trẻ)
Báo chí ở Việt Nam tường thuật rằng, hai viên thiếu úy này thuộc lực lượng Cảnh sát Cơ động được điều động đến ngã năm Phú Hà, giải tán biểu tình, vãn hồi trật tự giao thông và bị dân chúng “chống trả nên chấn thương ở đầu”, hiện đang được cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận.
Như vậy là chỉ trong vòng hai ngày, có đến sáu sĩ quan công an bị dân đánh trọng thương. Hai ngày trước tức hôm 26 tháng 3-2014, khi giải tán biểu tình, đã từng có bốn sĩ quan công an khác bị dân đánh trả và bị trọng thương. Vụ biểu tình tại Ninh Thuận bùng phát ở xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam, sau khi nhà cầm quyền xã Phước Dinh loan báo, tỉnh Ninh Thuận đã cho phép Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận hoạt động trở lại.
Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận được phép khai thác titan tại xã Phước Dinh từ năm 2012. Việc khai thác titan của công ty này khiến mực nước ngầm trong vùng tụt giảm tới mức dân chúng thiếu nước sinh hoạt, trồng trọt. Chưa kể việc khai thác titan còn gây ô nhiễm trầm trọng cho môi trường và xâm phạm mồ mả. Giữa năm ngoái, do dân chúng xã Phước Dinh phản đối kịch liệt, nhà cầm quyền tỉnh Ninh Thuận phải yêu cầu Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận tạm ngưng khai thác titan.
Chưa rõ vì sao, nhà cầm quyền tỉnh Ninh Thuận cho phép Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận khai thác titan trở lại. Theo dân chúng tố cáo, chủ thực sự của Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận là một người Trung Quốc và một số viên chức lãnh đạo tỉnh Ninh Thuận có cổ phần trong công ty này.
Điều khiến nhà cầm quyền tỉnh Ninh Thuận không ngờ là quyết định cho phép Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận khai thác titan trở lại đã khiến dân chúng xã Sơn Hải nổi giận. Từ 20 tháng 3-2014, hàng ngàn người đã kéo đến trụ sở xã Sơn Hải phản đối nhưng hệ thống chính quyền các cấp phớt lờ.
Cũng vì vậy, từ 26 tháng 3-2014, khoảng 700 người đổ về trụ sở tỉnh Ninh Thuận, đòi chấm dứt khai thác titan. Báo chí Việt Nam tường thuật, trong ngày này, còn có một nhóm trong đoàn biểu tình đổ đến trụ sở Công ty Quang Thuận - Ninh Thuận ở thành phố Phan Rang “đập phá, đốt tài sản”, đánh trả lực lượng công an đàn áp họ. Người biểu tình cũng được cho là đã vây xưởng khai thác titan ở xã Phước Dinh rồi “đập phá, đốt thiết bị khai thác titan”.
Đáp lại, Công an huyện Thuận Nam khởi tố sáu người trong số những người biểu tình với cáo buộc “chống người thi hành công vụ”. Hai trong số sáu người này bị tạm giam ngay lập tức, bốn người còn lại được tại ngoại trong quá trình điều tra nhưng cấm đi khỏi nơi cư trú.
Ngày 27 tháng 3, dân xã Phước Dinh tiếp tục đổ về trụ sở tỉnh Ninh Thuận biểu tình. Lần này, ngoài yêu cầu chấm dứt khai thác titan, người biểu tình còn đòi thả hai người bị công an bắt và hủy các quyết định khởi tố mà họ cho là vô lý. Đến lúc này, Tỉnh ủy Ninh Thuận mới chỉ đạo cho nhà cầm quyền tỉnh Ninh Thuận xem xét yêu cầu của dân chúng. Cuối ngày 27 tháng 3-2014, nhà cầm quyền tỉnh phát hành một thông báo, ra lệnh đình chỉ việc khai thác titan của Công ty Quang Thuận-Ninh Thuận.
Quyết định vừa kể vẫn không thể giảm sự phẫn nộ của dân chúng. Bất kể các động thái dọa dẫm và đàn áp, ngày 28 tháng 3, dân xã Phước Dinh vẫn đổ về trụ sở tỉnh Ninh Thuận, lặp lậi yêu cầu trả tự do cho hai người bị bắt và hủy các quyết định khởi tố mà họ cho là vô lý. (G.Đ)
* * *

Vụ gây rối tại DN ở Ninh Thuận: Báo cáo vụ việc lên T.Ư Hội Nông dân Việt Nam

Liên quan đến vụ gây rối doanh nghiệp khai thác titan, Công an huyện Thuận Nam (Ninh Thuận) đã chính thức khởi tố và bắt giam một số người dân ở thôn Sơn Hải, xã Phước Dinh vì có hành vi đốt lán trại và đuổi đánh nhân viên của Công ty TNHH Quang Thuận.
Về vụ việc này, ông Nguyễn Văn Ngọt - Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh Ninh Thuận cho biết, đã có văn bản báo cáo lên Trung ương Hội Nông dân Việt Nam để nắm tình hình. Theo ông Ngọt, việc người dân phản ứng Công ty Quang Thuận khai thác titan không liên quan đến thu hồi đất mà chủ yếu là vấn đề môi trường.
Cụ thể, người dân tại đây chưa có nước sinh hoạt, chủ yếu sử dụng nguồn nước ngầm, nhưng thời gian gần đây Công ty Quang Thuận đã san lấp mặt bằng, bít dòng chảy gây ô nhiễm và ảnh hưởng đến nguồn nước sinh hoạt của người dân. Bên cạnh đó, tại khu vực khai thác titan của công ty trên còn gây bụi bẩn, ảnh hưởng đến sinh hoạt của người dân.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, bức xúc vấn đề trên, vào ngày 20.3, khi nhân viên Công ty Quang Thuận đang tiến hành đổ vật tư, dựng hàng rào để khai thác titan thì nhiều người dân đã kéo đến ngăn cản và xảy ra xô xát với các công nhân. Sau đó, một số người dân đã có hành động phá hoại tài sản, gây thiệt hại cho Công ty Quang Thuận. Tiếp đó, từ các ngày 22 - 25.3, nhiều người dân tiếp tục có những hành động ngăn cản việc thi công của công ty trên, đồng thời gây hư hại cho nhiều tài sản của công ty.
Chưa dừng lại đó, vào 2 ngày 26, 27.3, người dân lại kéo đến khu vực khai thác khoáng sản của Công ty Quang Thuận, không cho công nhân thi công. Ngoài ra, hàng trăm người cũng kéo đến trước trụ sở UBND tỉnh Ninh Thuận yêu cầu tỉnh ra văn bản chấm dứt việc khai thác titan của Công ty Quang Thuận.
Trước tình hình trên, Hội Nông dân tỉnh Ninh Thuận đã cử 2 tổ công tác xuống địa bàn nắm tình hình. Hội Nông dân Ninh Thuận cũng tổ chức tuyên truyền, vận động người dân không kích động, trở về nhà và tuân thủ các quy định pháp luật.
Được biết, Công ty Quang Thuận đã được UBND tỉnh Ninh Thuận cấp giấy phép cho tận thu titan trên diện tích 19ha tại thôn Sơn Hải.

‘Nội chính tỉnh chỉ đạo xử nhẹ bản án?’


Các bị cáo trong vụ ông Ngô Thanh Kiều
Các bị cáo trong vụ ông Ngô Thanh Kiều bị đánh chết ở cơ quan điều tra Công an Thành phố Tuy Hòa.
Luật sư Võ An Đôn cho rằng trong vụ Tòa án nhân dân thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên xét xử các bị cáo là sỹ quan công an đã đánh chết ông Ngô Thanh Kiều ở cơ quan công an điều tra TP Tuy Hòa, đã có sự dàn xếp của các cơ quan lãnh đạo chính quyền và đảng ở tỉnh này, với việc Trưởng ban Nội chính Tỉnh ủy Phú Yên đã tới dự phiên tòa tuần này.
Trong phiên xử sơ thẩm, bốn trong năm sỹ quan công an tham gia ‘đánh chết’ ông Kiều, một nghi can hình sự, với khoảng 70 viết thương trên toàn thể cơ thể từ đầu tới tinh hoàn, đã được Viện Kiểm sát cho hưởng án treo.
Sỹ quan có cấp bậc thấp nhất theo luật sư cho hay có thể đã phải ‘gánh tội’ cho những sỹ quan cao cấp hơn, kể cả một số nhân vật là chỉ huy, lãnh đạo công an thành phố.
Trao đổi với BBC hôm 29/3/2014, luật sư Đôn, người bảo vệ quyền lợi cho bị hại, nói:
“Theo quan điểm của tôi, vấn đề này có sự họp các ngành, nội chính, cũng như các cơ quan tiến hành tố tụng, để áp đặt mức hình phạt đó.”
Luật sư cho rằng cả lãnh đạo công an thành phố Tuy Hòa lẫn tỉnh Phú Yên đều có liên đới trách nhiệm về cái chết của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, người đã bị công an hành hung đến tử vong hôm 13/5/2012 ở trụ sở cảnh sát thành phố.

Tin nóng Công An Cộng Sản Đàn áp PHẬT GIÁO HOÀ HẢO


Vualambao QLB - Cụ Lê Quang Liêm vừa thông tin ngày hôm nay 21-3-2014 công an đặc nhiệm đã tràn vào nhà của ông Nguyễn Văn Vinh một tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo, năm nay 82 tuổi, ở ấp Long Hoà , xã Long Giang, Chợ Mới, An Giang bắt tất cả những người đang hiện diện tại đây. 
Cả ba căn nhà của ông đều đã bị công an phá tan tành, đồ đạc trong nhà đều bị tịch thu. Cụ Liêm được bà con địa phương báo tin bọn công an đặc nhiệm rất ác ôn, mất cả tính người.
Được biết gia đình ông Nguyễn Văn Vinh hiện đang sửa sọan tổ chức đại lễ Tưởng nhớ Ngày Đức Huỳnh Phú Sổ Thọ Nạn ngày 16-4-1947, nhằm ngày 25-2 Âm Lịch.
Quay lại lịch sửa năm 1945 khi Việt Nam vừa giành lại độc lập, đảng Cộng Sản thay vì xây dựng tình đòan kết dân tộc lại chủ trương tiêu diệt những lực lượng quốc gia để từng bước độc quyền lãnh đạo. Lần lượt nhiều lãnh đạo lực lượng quốc gia đã bị Việt Minh Cộng sản thủ tiêu hay ám hại: Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Lý Đông A, Trương Tử Anh, nhóm Tự Lực Văn Đoàn, và rất nhiều những chiến sỹ quốc gia.
Trong khi ấy lực lượng Dân Xã do Đức Hùynh Phú Sổ sáng lập lại chủ trương tòan dân chánh trị và chống độc tài bất cứ hình thức nào. Cũng vì hai chủ trương khác biệt một theo dân chủ xã hội một theo độc tài cộng sản đã xẩy ra nhiều xung đột vũ trang giữ lực lượng dân xã và Việt Minh Cộng Sản.
Ngày 16-4-1947, theo lời mời của Việt Minh Cộng sản Đức Hùynh Phú Sổ đã đến làng Tân Phú (tức Đốc Vàng Hạ) thuộc tỉnh Long Xuyên để họp bàn về việc hòa

giải hai lực lượng thì bị mất tích từ đó đến nay.

Trước năm 1975 ngày 25-2 Âm Lịch hằng năm đều được tổ chức long trọng để tưởng nhớ đến vị Giáo Chủ một tôn giáo lấy Tứ Ân đề cao ân đất nước làm căn bản.
Nhưng từ sau 1975 cộng sản đã cấm hòan tòan việc các tín đồ Hòa Hảo tửơng niệm Ngày Đức Thầy Thọ Nạn. Việc cấm đóan này nằm trong chủ trương tiêu diệt Phật Giáo Hòa Hảo. Nhưng càng ngăn cấm thì tín đồ Hòa Hảo càng nêu cao tinh thần theo Thầy giữ Đạo giữ Nước.
Cụ Lê Quang Liêm cho biết cuộc đấu tranh của đồng bào Hòa Hảo sẽ tiếp tục cho đến ngày Việt Nam có tự do dân chủ. Xin kính chuyển quý vị lá thư Tuyệt Mệnh của ông Nguyễn Văn Vinh.
Nguyễn Quang Duy
21-3-2014
Melbourne Úc Đại Lợi.

PHẬT GIÁO HOÀ HẢO
NIÊN ĐẠO 75
TUYỆT MẠNG THƯ

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Kính thưa chư quý đồng đạo,đồng bào trong nước và ở hải ngoại.
Kính thưa các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam.
Kính thưa các tổ chức bao vệ tự do dân chủ, nhân quyền trên thế giới.
Kính thưa quý đài truyền thông
Kính thưa các tôn giáo bạn.
Kính thưa toàn thể quý vị.

Tôi tên Nguyễn Văn Vinh là tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo,năm nay 82 tuổi, hiện cư ngụ ỏ ấp Long Hoà , xã Long Giang, Chợ Mới, An Giang.
Xin viết lại đôi dòng tâm sự qua tuyệt mệnh thư dể quý vị hiểu và ủng hộ việc làm của chúng tôi.
Chính quyền Cộng sản Việt Nam thường rêu rao trên Báo chí, đaì phát thanh truyền hình từ trước đến nay là đã thực thi dân chủ nhân quyền, tư do tôn giáo. Đó là những quảng bá ở cửa miệng, nầm trên giấy của bọn sâu dân mọt nước, lừa đảo , xảo ngôn, mưu đồ dôc tâm làm nô bộc cho Tàu cộng.
Thưa quý vị: đã gần 40 năm kể từ sau ngày CS cưỡng chiếm Miền NamViệt Nam . Tất cả những người có lý tưởng vì sự tự do dân chủ ,nhân quyền và tự do tôn giáo; Đều bị sách nhiễu,đàn áp, tù đày thậm chí hy sinh cả tánh mạng, nhiều không thể kể hết. Đối với PGHH , nhiều gia đình phải ly tán,con xa cha, vợ xa chồng lang thang đói rách cũng vì chế độ độc tài CS mà ra.
Xin cho phép tôi được đặt ra vài ví dụ: sau gần 40 năm CSVN độc tài lãnh đạo đất nước ta như thế nào? Nước ta là nước nằm trong tốp nghèo nhất thế giới, sự nhận thứccủa người dân về một vấn dề có xác thực không? Tình hình dân trí có đồng đều mở mang không ? V…v…( thật là tồi tệ). Trong khi tất cả nguồn tài trợ cuả những nước giàu có trên thế giới dổ vào dể giúp đỡ Việt Nam trên nhiều lĩnh vực. Thân nhân kiều bào ta, người đi làm viêc nước ngoài,thậm chí cô dâu Việt Nam gã đi các nước cũng gởi tiền về. Vậy thì số tiền đó đi về đâu? Trong nước, các công ty xí nghiệp lớn nhỏ, doanh nghiệp tư nhân, người làm nông nghiệp, thuỷ hải sản,những thương hồ lớn bé,, có người nghèo khổ bán hang rong…cũng đều bị đánh thuế và lấy thuế.Vậy số tiền này đi về đâu? Có phải đi vô túi những trùm maphia tập đoàn CS độc tài tham nhũng, dể nuôi bọ côn đồ (Công an CSVN), chuyên đi hà hiếp đánh đập người vô tội, những người bất đồng chánh kiến; đòi hỏi quyền con người, yêu cầu tôn trọng nhân quyền dân chủ …ở VN mà nhà cầm quyền CSVN đã hứa với Quóc tế nhưng không thực hiện( thật là ghê tởm).
Đó là thành tích nổi trội của của Đảng CSVN. Trong khi Miền Nam VN trước bi CS
cưỡng chiếm, được ví như con Rồng Đông Nam Á, tức là những nước đứng đầu trrong khu vực, còn bây giờ thì sao? Là những nước đứng sau khu vực. Nạn nghèo đói vẫn còn khắp nước, tệ nạn xã hội thì vẫn lan tràn, không có biện pháp ngăn chặn,đạo đức suy đồi, tâm linh tín ngưỡng văn hoá lần lần mai một,cơ sở chùa chiền nhà thờ bị cưởng chiếm không trả lại… Tóm lại chế độ độc tài CSVNchỉ biết củng cố quyền lực và xây dựng ĐCSVN thành một bức tường thép để chỉ đạochế độvơ vét mồ hôi nước mắt ủa toàn dân. Không cần thiết suy nghỉ phải đưa đất nước đi lên sánh vai cùng thế giới .
Thưa quý vị: Không sao kể hết những gì mà nhà độc tài CSVN đã làm và đối xử tồi tệ đói với người dân và những người bất đòng chánh kiến trong nước. trên đây tôi chỉ dẫn chứng một ít sự việc mà tập đoàn tham nhũng CSVN đã làm đối với dân tộc Việt Nam.
Riêng đói với tôn giáo PGHH, CSVN luôn lúc nào thời gian nào cũng có dã tâm tiêu diệt bốn chữ PGHH,phá huỷ hết những di tích PGHH, sang bằng chùa chiền ,độc giảng đường,tu viện, hội quán…Lừa bịp xảo trá dư luận cho in ấn những tác phẩm nhầm bôi nhọ Đức Huỳnh Giáo Chủ , nhục mạ tín đồ PGHH như Quyển Sư Thúc Hoà Hảo của Nguyên Hùng,Dòng Sông Thơ Áu, Đất lửa của tên văn nô NGuyễn Quang Sáng, Gần đây là quyển luận văn tốt nghiệp Thực chất Đạo Hoà Hảo của tăng sinh Nguyễn Văn Huệ (một người mượn đạo tạo đời, do bàn tay CS dựng lên để nhầm tiêu diệt PGHH.
Trước 1975, PGHH có 3 ngày lễ trọng đại 18/5,25/11,25/02 . còn bây giờ ngày lễ 25/02 bị cấm đoán một cách nghiệt ngã.
Cho nên đến ngày Lễ 25/02 ngươi tín đồ PGHH luôn luôn trăn trở và lo toan, không biết phải làm sao để đến điểm lễ, ngày lễ nam nay có tổ chức được trọn ven không…làm cách nào người tín đồ làm tròn bổn phận với Thầy với Đạo.
Vì bởi nhiều lý do: Trước ngày lễ CS dều phát giáy mời để trấn áp không cho dự lễ, tiếp đến là bao nhà chặn đường. Rồi thì đánh đập. Tức là họ không chừa bất cứ thủ đoạn nào miễn sao không cho người tín đồ PGHH về dự lễ 25/02 .( Năm nào cũng vậy)
Năm nay Giáp Ngọ 2014 cũng vậy.
Ngày 18/02 al, một phái đoàn gồm hơn 20 người gồm Công an tinh An Giang, công an an Huyện Chợ Mới, cán bộ Xã Long Giang…đến nhà tôi (nơi dự định tổ chức ngày lễ 25/02 năm nay),hăm doạ, cấm không cho chức ngày lễ 25/02. Và hôm nay19/02al khoảng 200 công an bao nhà tôi, đóng chốt hai đầu đường.
Chúng tôi quyết tâm tổ chức ngày đại lễ này. Nếu như CSVN có dã tâm đàn áp không cho tổ chức tôi sẽ nguyện đem thân này thấp lên ngọn lửa hồng để cho chế độ CSVN thức tỉnh hồi đầu. cho chế độ CSVN biết rằng; không phải dàn áp dánh đập , lừa bịp dư luận, xảo trá điêu ngoa là mạnh là anh hùng. Những chuyện làm này tất phải trả một giá rất đắc.
Tôi tin rằng một ngày không xa với nổ lực của những người dân, của những nhà bất đồng chánh kiến ,các tổ chức dân chủ, những tôn giáo… trong nước cũng như ở hải ngoại. buộc Dảng CS độc tài phải trả lại những gì mà họ đã cưỡng chiếm dân tộc Việt Nam ta mấy mươi năm qua.
Cuối cùng rất mong quý vị ủng hô việc làm của chúng tôi. Kính chúc quý vị đươc nhiều sức khoẻ, đoàn kết, cùng chung đấu tranh, để dân tộc ta thoát khỏi ách độc tài toàn trị của đảng CS và chế độ tham nhũng cường hào CSVN.
An Giang, ngày 19 tháng 02 năm Giáp Ngọ (2014)
Người viết tuyệt mạng thư
( Đã Ký)

Land-grabbing victims protest in Saigon


Như Ngọc (Danlambao) - On the morning of March 26, 2014, dozens of land-grabbing victims stage a protest at the former Presidential Palace in Saigon to request settlement for their lands which have been taken by Communist authorities without offering adequate compensation.

Most of the protesters came from southern provinces of the country, where farmers, although in war time, enjoyed land ownership, bountiful harvests, and a comfortable life before the Communist takeover of South Vietnam in 1975.

Most Communist officials have enriched their fortunes by pocketing from juicy development projects at the hard to bear expense of poor farmers. While millions of Vietnamese are living under $1.50 a day, a bowl of “Pho” (Vietnamese beef noodle) served as breakfast at a high-end restaurant in Hanoi, which, often, exclusively serves the elite and their families, is said to cost $50.

Instead of sending officials to meet protesters, the city always dispatches its notorious police force and regime-hired thugs to harass, beat, disperse and or arrest them.

Trying to get the attention from foreign tourists, the protesters marched to Saigon Notre-Dame Basilica flocking to the statue of the Virgin Mary to pray and call out for justice in anguish.

“This morning we walked by the Notre Dame, they sent dozens of police to repress us; they grabbed, they pulled and dragged old women away. They arrested people for taking them back to their provinces. Ms. Oanh from Binh Duong, Ms. Ngoc Anh and three old women have been detained since this morning. The women from Tien Giang province are still locked up at Ben Nghe Ward in District 1. They arrested me for taking back to An Giang, Tien Giang,” a protester told Mac Lam of RFA.

“After arresting more than 40 people and shoving us into a vehicle, they started to beat Ms. Pham Thi Hue from Binh Duong. They used batons to beat her while calling us ‘the dogs’,” Ms. Tran Ngoc Anh told RFA how protesters were treated by police.

“We have three requests. First, the government of Vietnam must immediately stop the oppression against petitioners and stop beating female petitioners. Second, the government must not cover up corruption in order to rob lands and properties of people; confiscated lands must be returned to people. Third, we ask the U.S. Consulate to request the U.N. for intervention on human rights issues for the people of Vietnam today. The government of Vietnam has not changed, but escalated the repression and physical assault on our female petitioners in a brutal manner,” Ms. Tran added when answering a question about the purpose of today protest.

LỦ CƯỚP CẠN ĐƯỢC NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN NÀY HỢP THỨC HÓA

Tai nạn nghiêm trọng vì cú đạp xe của CSGT


Hiện trường anh Lý Hùng nằm bất động trên đường (Ảnh người dân cung cấp)

(Kênh 13) – Nhiều người dân bức xúc cho rằng nguyên nhân vụ tai nạn là do CSGT quận 8 đạp xe máy của thanh niên gây ra.

Chiều 28-3, một thanh niên chạy xe máy đâm vào xe tải đang dừng bên đường nên bị thương tích nặng phải nhập viện quận 6 cấp cứu. Vụ tai nạn này khiến nhiều người dân bức xúc, họ rằng là nguyên nhân là do CSGT quận 8 đạp xe máy của thanh niên và gây ra tai nạn giao thông trên.

Chúng tôi có mặt trên đường Phú Định, phường 16, quận 8, TP.HCM (tại đoạn gần cổng công ty cổ phần nhựa Sài Gòn) vào chiều cùng ngày. Tại đây, hàng trăm người cho biết, vào lúc 15h15’ một thanh niên điều khiển xe máy hiệu Exciter màu xanh lưu thông trên đường Phú Định, hướng từ đại lộ Võ Văn Kiệt đi cầu Rạch Cát. Khi xe máy của thanh niên vừa qua khỏi cổng công ty cổ phần nhựa Sài Gòn được khoảng 50m thì bị một trong hai CSGT thuộc lực lượng CSGT quận 8 đang làm nhiệm vụ dùng gậy chỉ vào xe.

Lúc này, nam thanh niên đánh lái qua phía trái để né tránh tông trực diện vào CSGT đang lao ra cản trước đầu xe của mình. Lập tức, CSGT dùng chân đạp nam thanh niên đi xe máy. Cú đạp mạnh khiến của CSGT khiến xe máy chao đảo. Bất ngờ mất lái, chiếc xe máy lao thẳng vào chiếc xe tải bên đường, nam thanh niên bị va chấn mạnh, văng xuống đường bất tỉnh.

Chứng kiến sự việc trên, hàng trăm người dân trong khu vực đã chạy lại hiện trường để yêu cầu hai CSGT đang làm nhiệm vụ trên ở lại hiện trường để giải quyết vụ việc. Điều đáng nói, theo người dân, khi người dân yêu cầu 2 chiến sĩ CSGT ở lại hiện trường để chờ lực lượng chức năng đến xử lý thì một trong hai CSGT gây tai nạn cho thanh niên đã lái xe đặc chủng rời khỏi hiện trường.

Quá bức xúc, người dân đã dùng điện thoại quay lại cảnh hiện trường và chụp ảnh thanh niên bị tai nạn trước khi đưa nạn nhân đi cấp cứu tại bệnh viện.
Sau khi sự việc xảy ra, lực lượng chức năng quận 8 đã có mặt để ghi nhận vụ việc, làm rõ nguyên nhân. Các phương tiện được tạm giữ đưa về trụ sở để điều tra làm rõ.

Khoảng 17h (cùng ngày), chúng tôi tìm đến khoa ngoại, phòng 205 thuộc bệnh viện quận 6. Anh Lý Hùng (21 tuổi, ngụ đường Bình Tiên, quận 6) cho biết anh chính là nạn nhân của vụ CSGT quận 8 đạp xe gây tai nạn cho anh.

Anh Lý Hùng với nhiều vết thương đang nằm điều trị tại bệnh viện quận 6
Anh Hùng cho biết, chiều nay anh chạy xe máy sang thăm một người bạn ở quận 6. “Lúc đó tôi chạy xe khoảng 30km/giờ, từ đường bình Tiên qua đường Phú Định thăm bạn. Khi đến khu vực đó, một anh CSGT đứng ở bên đường dùng gậy chỉ vào xe tôi nhưng không có tín hiệu còi. Do lúc đó khá gần, sợ tông vào anh CSGT trên nên tôi đánh lái qua tránh và định sẽ dừng lại khi tránh được. Nhưng không ngờ đang tránh thì bị CSGT đưa chân lên đạp vào xe khiến tôi mất lái đâm vào đuôi xe tải và bất tỉnh luôn”.

Anh Hùng cho biết thêm, sau khi bị đạp xe và khiến xe máy đâm vào xe tải khiến anh bất tỉnh, anh không biết chuyện gì xảy ra sau đó nữa. “Lúc tôi tỉnh dậy thì mới biết mình đang nằm cấp cứu tại bệnh viện. Sau khi được các bác sĩ khâu vết thương lại thì tôi được chuyển lên đây nằm chờ phòng mổ. Thời gian này, một số công an đã xin điện thoại của ba tôi và tôi, họ còn chụp lại hình vết thương của tôi nữa. Họ nói thêm, thứ 3 nếu tôi khỏe thì đi cùng ba tôi lên trụ sở công an trên đường Phạm Thế Hiển để làm việc…”

Anh Hùng cho biết thêm, hiện tại anh rất đau rát vùng mặt và nhức đầu. “Tôi sẽ làm khiếu nại lên các cơ quan chức năng về việc anh bị đạp ngã xe gây thương tích nặng như trên”.

Hiện vụ việc đang được lực lượng chức năng tiếp tục làm rõ. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật vụ việc đến bạn đọc.

Cồn Dầu tiếp tục bị cưỡng chế



1403280006VRNs (28.03.2014) – Hà Nội -  Hôm qua ngày 27.3, một số hộ giáo dân giáo xứ Cồn Dầu – Đà Nẵng bị lực lượng nhà quyền quận Cẩm Lệ cưỡng chế phá nhà.
Theo tin được biết, những hộ gia đình này nhận được giấy cưỡng chế khoảng một tuần trước. Ngày cưỡng chế đầu tiên là ngày 25.3, nhưng vì gần trùng với ngày kỉ niệm thành lập đoàn nên dời qua ngày 27.3.
Trên facebook “Cồn Dầu Quê Tôi” đưa tin, khoảng 7 giờ sáng, lực lượng công an bao vây chặn hết các lối đi vào khu vực bị cưỡng chế. Rất đông công an, an ninh, cơ động, cảnh sát giao thông… và đủ các loại xe, máy múc, máy ủi, xe cứu thương… biển xanh, biển đỏ.
Trước ngày cưỡng chế, vào đêm 26.3 tất cả những hộ gia đình có trong danh sách cưỡng chế đều bị cắt hết điện nước, cả một vùng tối đen. Lực lượng công an bắt đầu lượn vào trong làng đi kiểm tra. Khoảng nửa đêm, họ vào từng nhà đọc lệnh cưỡng chế.
Gia đình bà Ngô Thị Liên, từng là nạn nhân của hai lần bị cưỡng chế, không còn nhà cửa gia đình phải đi thuê một căn nhà khác sống tạm bợ qua ngày, nhưng lần này cũng không tránh khỏi. Bà Liên uất nghẹn: “Khổ thân anh Tâm [người chồng quá cố của bà] sống đã phải lăn lộn giữ nhà, rồi chạy đôn chạy đáo khi bị cưỡng chế, giờ nằm xuống rồi vẫn còn không được yên nữa.” Theo như bà Liên nói, nguyên nhân dẫn đến cái chết đột ngột của chồng bà là do chuyện đất đai nhà cửa, khiến ông phải suy nghĩ quá nhiều rồi bị đột quỵ. Và đến nay, ngay cả một nơi đặt bàn thờ cho chồng bà cũng không có.
Cách đây hơn một tuần, một số giáo dân giáo xứ Cồn Dầu đã ra Hà Nội để kêu oan nhưng đến nay vẫn chưa thấy về. Một nguồn tin trên facebooker Ngủ Chưa Say viết: “Vừa có một bạn trẻ báo tin, tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, giáo dân Cồn Dầu đang căng băng rôn, lực lượng an ninh đông mà không có ai ngoài đó giúp họ cả, mong anh chị ra xác nhận tin tức, xem giúp họ với.”
1403280007Một vài giáo dân khác ở lại giáo xứ trông giữ đất cho biết, bây giờ những người đi ra ngoài Hà Nội chờ Thủ tướng giải quyết, chứ chính quyền trung ương giải quyết [giải quyết đơn khiếu nại] nhưng chính quyền Đà Nẵng không chấp nhận.
Cũng xin được nhắc lại, giáo xứ Cồn Dầu là một giáo xứ thuộc giáo Phận Đà Nẵng, nằm ven bờ sông Cẩm Lệ. Giáo xứ Cồn Dầu có lịch sử với bề dày hơn 135 năm. Nhưng vào tháng 5.2007, nhà cầm quyền Tp.Đà Nẵng đã công bố kế hoạch bán 430ha đất tại khu vực phường Hòa Xuân, bao gồm toàn bộ làng Cồn Dầu (110 ha), cho các nhà đầu tư quốc tế xây dựng một khu biệt thự cao cấp và khu “Du lịch sinh thái.”
Được biết, việc mua bán giữa nhà cầm quyền Tp Đà Nẵng và các nhà đầu tư không được người dân đồng ý với lý do, đất của cha ông họ dày công gầy dựng lên cho đến hôm nay không phải là một điều dễ; giáo dân muốn được ở gần nhà thờ để dễ dàng tham gia các hoạt động của giáo xứ. Việc đền bù giải tỏa của chính quyền cho người dân không công bằng dẫn đến nhiều cuộc xung đột giữa người dân với nhà cầm quyền.
Hiện nay, nhà cầm quyền Tp. Đà Nẵng đã di dời toàn bộ khu nghĩa trang của giáo xứ lên một nơi gần miền núi, cách xa giáo xứ mấy chục km. Họ ép hơn một nửa giáo dân trong giáo xứ kí biên bản, nhận tiền và di chuyển đi nơi khác. Một số hộ còn lại vẫn chống cự và nhất quyết không bỏ đất, bỏ giáo xứ.
Quá trình cưỡng chế đất của nhà cầm quyền Tp Đà Nẵng
Tháng 5.2007: Nhà cầm quyền Tp. Đà Nẵng đã công bố một kế hoạch bán 430 héc ta đất tại khu vực phường Hòa Xuân, bao gồm toàn bộ làng Cồn Dầu (110 ha), để các nhà đầu tư quốc tế xây dựng một khu biệt thự cao cấp và khu “Du lịch sinh thái.”
Chính phủ tuyên bố sẽ bồi thường đất đai và di dời tất cả 10.000 người dân ở vùng bị ảnh hưởng đến các khu vực khác chưa được biết. Không có một người dân nào được phép ở lại trong khu vực bị ảnh hưởng.
Tiền bồi thường cho đất trưng thu ít hơn giá trị thị trường rất nhiều: 250.000 đồng Việt Nam ($13 đô Mỹ) cho mỗi mét vuông cho đất có nhà ở, và 50.000 đồng Việt Nam ($2,5 USD) đối với đất ruộng. Mọi người dân phường Hòa Xuân rất bấn mãn về việc này. Họ cho rằng giá đền bù là quá thấp so với giá của chính phủ đang nhận được từ các nhà đầu tư (hơn 1 tỉ đô la Mỹ, với giá $ 230 USD . mét vuông), hoặc giá thị trường hiện hành tại địa phương (khoảng 2.000.000 đồng Việt Nam hoặc $ 100 USD . mét vuông). Chính phủ đã từ chối việc gia tăng tiền bồi thường và nói rằng quyền sở hửu đất đai thuộc về chính phủ và người dân chỉ được phép sử dụng.
Tháng 3.2008: Nhà cầm quyền bắt đầu tổ chức các cuộc họp với các cư dân Hòa Xuân, bắt đầu với các làng Trung Lương, Cẩm Chánh, Lổ Giáng, và Tùng Lâm gần Cồn Dầu. Họ giải thích lý do và lợi ích của dự án này và cuối cùng đã thuyết phục người dân để ký hợp đồng bán đất và di dân đi chỗ khác.
Lúc đầu người dân tạicác làng này kháng cự mãnh liệt chống lại việc di dời. Tuy nhiên có một số dân làng vốn là viên chức chính quyền hoặc là đảng viên cộng sản, và nhiều người khác hiện là công nhân viên nhà nước và . hoặc các doanh nghiệp thuộc sở hữu của nhà nước. Nếu chống lại việc di dời, sẽ bị mất việc và cũng là biện pháp chế tài để khống chế họ trong việc ký giấy đồng ý quy hoạch.
Nhưng tại Cồn Dầu thì bà con kháng cự quyết liệt vì có rất ít ngừoi dân làm việc liên quan tới nhà nước như các thôn làng khác. Đối với họ, đất đai nầy đã trở nên linh thiêng gắn liền với Đức tin tôn giáo của họ. Nghĩa trang và tất cả ruộng đất của Cồn Dầu là tài sản của giáo xứ Công giáo, như đã nói ở trên, khu vực này được định cư và xây dựng bởi các giáo sĩ Công giáo và giáo đoàn của họ trong thời gian dài trên 135 năm. Nhiều thế hệ người Công giáo được chôn cất tại nghĩa trang, và nhà nguyện được dùng như là nơi thờ phượng chính cho khoảng 50 0- 600 giáo dân.
Nhà cầm quyền đã ra lệnh di chuyển nghĩa trang đến một khu vực miền núi, rất xa nơi có thể ở đựơc. Nhà cầm quyền cũng ra lệnh cho người dân Cồn Dầu phải chuyển đi ở một nơi khác, cách xa vị trí mới được chỉ định cho nghĩa trang. Người dân Cồn Dầu đề nghị cho phép họ di chuyển đến ở gần khu nhà thờ,và đồng ý để đất ruộng vườn chung quanh xây dựng thành khu du lịch, nhưng nhà cầm quyền đã thẳng thừng bác bỏ đề nghị đó. Nhà cầm quyền đã nhiều lần tuyên bố rằng giải pháp duy nhất là “giải tỏa trắng”. Người dân Cồn Dầu từ chối không ký bất cứ điều gì và do đó sự căng thẳng giữa người dân và nhà cầm quyền tăng lên. Bí thư đảng Cộng sản thành phố Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh, đã rất giận dữ. Là một thành viên của Trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam, ông đã đích thân tham gia vào dự án này và đã tổ chức 10 cuộc họp với người dân Cồn Dầu để thuyết phục hoặc đe dọa họ.
Ngày 25.1.2010: Bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh dẫn 100 cảnh sát và cán bộ địa phương đến Cồn Dầu và bao vây suốt một tuần lễ trong nỗ lực ép buộc các giáo dân ký hợp đồng bán đất của họ và di chuyển ra ngoài. Công an vũ trang và cán bộ địa phương đã đi từ nhà này sang nhà để ép buộc các gia đình ký giấy kiểm định. Nhiều giáo dân trốn khỏi nhà để tránh phải đối mặt với áp lực của chính quyền. Một số người phải trốn đi cả tuần lễ. Trong số 400 hộ gia đình ở Cồn Dầu, ông Thanh chỉ có thể thuyết phục và ép buộc được 10 hộ gia đình ký tên.
Ngày 26.1.2010: Người dân Cồn Dầu đã gởi một kháng thư cho chính quyền trung ương tại Hà Nội để khiếu nại việc chính quyền thành phố Đà Nẵng sử dụng các mối đe dọa và bạo lực. Bức thư được ký bởi 400 chủ hộ gia đình. Họ yêu cầu được tái định cư chung quanh nhà thờ để họ có thể tiếp tục giữ đạo. Họ cũng khiếu nại về kế hoạch đền bù bất công đối với đất đai của họ. Là những nông dân, họ không biết làm thế nào để kiếm sống nếu chuyển tới một khu vực không có công ăn việc làm. Là giáo dân, họ muốn ở được sống gần khu nghĩa trang, nơi tổ tiên của họ được chôn cất. Nhưng không có một sự phúc đáp nào từ chính quyền trung ương.
Nhà chức trách bắt đầu để sách nhiễu và đe dọa Hội đồng Gáo xứ, triệu tập các thành viên đến đồn công an để thẩm vấn mỗi ngày. Điều này đã gây rối loạn trong sinh hoạt của các thành viên và làm tê liệt sinh họat của Hội đồng giáo xứ. Chẳng bao lâu hội đồng giáo xứ không còn có thể hoạt động.
Ngày 4.03.2010: Ông Thanh một lần nữa đã dẫn hàng trăm công an vũ trang và cán bộ địa phương đến Cồn Dầu buộc các gia đình ký hợp đồng để ông có thể giao đất cho các nhà đầu tư. Nhưng không có ai ký tên.
Ngày 09.3.2010: Ông Thanh đã gặp Cha Nguyễn Tấn Lục, linh mục quản xứ, để yêu cầu ngài giảng cho giáo dân phải tuân theo lệnh của chính quyền. Cha Lục từ chối làm như vậy và nói đây là một vấn đề giữa chính phủ và nhân dân, không thích hợp cho ngài hoặc giáo hội bảo mọi người bán đất đai của họ.
Hoàng Phi

CƯỠNG CHẾ.
Cưỡng chế! Cưỡng chế! Lại cưỡng chế!
Nghe như xét đánh vào giữa đêm khuya
Nghe như tiếng bom đạn phá tan cả làng
Nghe như tiếng đê hèn của bọn quan tham.

Cưỡng chế! Cưỡng chế! Lại cưỡng chế!
Đất như muốn nổ tung, trời muốn sập
Hai từ “cưỡng chế” phá nát nhà tôi
Hai từ “cưỡng chế” phá nát làng quê.

Cưỡng chế! Cưỡng chế! Lại cưỡng chế!
Nửa đêm gà gáy đọc lệnh “cưỡng chế”
Tại mắt lờ đờ tai không nghe rõ
Hay tại chúng(1) làm lúc người chìm sâu giấc ngủ.

Cưỡng chế! Cưỡng chế! Lại cưỡng chế!
Tôi nghe đến nổi hết gân cốt
Tôi nghe trong tuyệt vọng bi ai
Tôi nghe lòng oán hận hơn ai.
Hoàng Phi, Tp Đà Nẵng 27.03.2014

Cán bộ trại giam khủng bố tinh thần Blogger Tạ Phong Tần


Hình vợ và con gái (áo vàng) của anh Ngô Thanh Kiều, với đôi bắp đùi bị 5 thằng Công An thay phiên nhau đánh tét đùi, "Ngô Thanh Kiều chết do chấn thương sọ não. Đồng thời, cơ quan nội tạng như tim, phổi, gan, thận, dạ dày, lách…của nạn nhân đều bị tổn thương. Anh Kiều còn bị sưng huyết và phù não cấp, một số nội tạng còn lại đã hoại tử sau khi chết."phải may lại nhưng vẫn tử vong
Hình vợ và con gái (áo vàng) của anh Ngô Thanh Kiều, với đôi bắp đùi bị 5 thằng Công An thay phiên nhau đánh tét đùi, “Ngô Thanh Kiều chết do chấn thương sọ não. Đồng thời, cơ quan nội tạng như tim, phổi, gan, thận, dạ dày, lách…của nạn nhân đều bị tổn thương. Anh Kiều còn bị sưng huyết và phù não cấp, một số nội tạng còn lại đã hoại tử sau khi chết.”phải may lại nhưng vẫn tử vong

VRNs (28.03.2014) – Thanh Hóa - “Chị Tần bị nhốt chung phòng với hai người nghiện ma túy và bị nhiễm HIV. Cán bộ trại giam thường xuyên hạch sách chị Tần bằng tiếng ồn để khủng bố tinh thần, lúc thì mở tivi cho kêu inh ỏi, lúc thì mở máy bơm nước kêu ầm ầm…”. Cô Tạ Minh Tú, em gái Blogger Tạ Phong Tần cho biết trong chuyến thăm nuôi, hồi ngày 25.03, tại trại giam số 5, Yên Định, Thanh Hóa, thuộc Bộ công an.
Cô Tú cho biết thêm: “Người phụ nữ tên Thơm ở cùng phòng với chị Tần đã chửi chị là con đĩ. Chị Tần làm đơn yêu cầu cán bộ không cho bà Thơm ở chung. Một người khác tên Nguyễn Thu Hương có lời lẽ xúc phạm, miệt thị người qua đời, là bà Đặng Thị Kim Liêng [mẹ Blogger Tạ Phong Tần và cô Tạ Minh Tú]. Chị Tần làm đơn yêu cầu bà Hương này phải xin lỗi chị Tần nhưng cán bộ trại giam vẫn không giải quyết.”
Cô Tạ Minh Tú nói tiếp: “Chị Tần cho biết, chị Hồ Thị Bích Khương đang bị biệt giam và thông báo đến gia đình.” Cô Tú bực bội: “Chị Tần mới nói đến đó là cán bộ trại giam không cho nói nữa.”
Cô Tú nói tiếp: “Ngày 06.03, tui có gửi bưu điện thuốc đau khớp, thuốc nhức đầu, thuốc bổ… và thực phẩm khô cho chị Tần qua trại giam bằng đường bưu điện, nhưng chị Tần khẳng định cho đến ngày hôm nay vẫn không nhận được gì.” Cô Tú phẫn nộ: “Đây là cách họ muốn chị tôi chết rũ trong tù vì bệnh, đói.”
1403280001
Cô Tú cho hay: “nhà nước này nói là không phân biệt tôn giáo, nhưng lại ngăn cấm quyền tự do tín ngưỡng của công dân, không cho tui gửi sách kinh và Kinh Thánh vào cho chị Tần.”
Nhà cầm quyền trả thù gia đình blogger Tạ Phong Tần bằng cách gây khó dễ việc làm giấy tờ của gia đình. Cô Tú kể: “Tôi yêu cầu UBND T.p Bạc Liêu giải quyết việc tranh chấp đất đai do mẹ tôi đã kiện [trước khi bà mất]. Họ nói là cần có giấy ủy quyền của chị Tần, giấy xác nhận của trại giam là chị Tần đang thi hành án. Tôi từ Bạc Liêu ra Thanh Hóa mấy ngàn cây số, cán bộ trại giam không xác nhận, còn đòi phải có văn bản của cơ quan địa phương… Dưới quê nói một đường, Thanh Hóa nói một nẻo. Họ buộc tôi phải trở về cơ quan hành chính. Rõ ràng là cơ quan hành chính.”
Bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu của Blogger Tạ Phong Tần và cô Tạ Minh Tú đã uất ức tự thiêu ngay tại trụ sở Tỉnh ủy Bạc Liêu ngày 30.07.2012. Cái chết của bà tạo chấn động cho nhà cầm quyền cũng như công luận trong và ngoài nước. Blogger Tạ Phong Tần không được về chịu tang mẹ. Lúc đó, Cô đang bị tạm giam tại số 4 Phan Đăng Lưu, Bình Thạnh, Sài Gòn.
Blogger Tạ Phong Tần bị nhà cầm quyền cộng sản kết án 10 năm tù giam với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” theo khoản 2 điều 88 BLHS trong phiên tòa sơ thẩm hồi ngày 24.09.2012, và y án trong phiên tòa phúc thẩm ngày 28.12.2012. Blogger Tạ Phong Tần đã phản đối bản án bất công này.
Pv.VRNs

Có gì “đồng thanh tương ứng” giữa người tù đang cận kề bên cái chết và trang Bauxite Việt Nam?


 
Nguyễn Huệ Chi
Đọc bài viết “Ba ngàn chữ ký” của Facebooker Lưu Gia Lạc ngày 27-3-2014 khiến tôi sững sờ. Mỗi dòng chữ xúc động của tác giả phơi trải một sự thật phũ phàng làm cho trái tim bất kỳ ai cũng phải đau thắt. Huống nữa là tôi, một trong ba sáng lập viên và là người chủ trì trang Bauxite Việt Nam trong gần suốt 5 năm. Hôm nay, vào lại đường link bài viết đó thì người viết đã rút bài xuống. Ngạc nhiên, không hiểu vì lý do gì, tôi đành đi tìm những thông tin xung quanh thầy giáo Đinh Đăng Định, người ký tên vào bản Kiến nghị Bauxite đợt 4 với số thứ tự 679, lật giở lại một số bài viết cáo buộc ông trên các loại báo chính thống, mới hay tội danh đích thực bao trùm nhất người ta quy cho ông chung quy vẫn là việc ông phản đối Dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Còn những tội khác như “móc nối với các phần tử, tổ chức phản động trong và ngoài nước để xuyên tạc chủ trương, đường lối chính sách pháp luật của Đảng và Nhà nước” (Người lao động 21/2/2012), “đòi đa nguyên đa đảng, phi chính trị hóa lực lượng CA, quân đội và đòi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam” (Công an Đà Nẵng, 21/2/2012), v.v. thì cứ đọc vào bản cáo trạng dành cho bất kỳ người dân Việt nào có ý thức ít nhiều về quyền tự do dân chủ của công dân, từng bị cơ quan chức năng khởi tố và kết án tù, cũng đều thấy câu chữ na ná tuồng như cóp lại của nhau kể cả về câu chữ, cho đến cái chấm phẩy, hay cách dùng những trạng ngữ “chặt chém”. Thế thì, dẫu có rút xuống khỏi trang facebook, trước sau cái giá trị thông báo trong bài viết của người ký tên Lưu Gia Lạc vẫn cứ còn nguyên. Giá trị thông báo ấy không phải là ở sự định lượng – một con số ba ngàn chữ ký đã chính xác hay chưa, thậm chí không có nghìn nào cả cũng vẫn không sao hết – bởi tinh thần cốt lõi mà tác giả tóm bắt được trên gương mặt Đinh Đăng Định là cái thái độ quyết liệt không đồng tình với một kế hoạch đào bới quặng mỏ tại một vùng đất mà kéo theo nó là hàng chục thứ hệ lụy tày đình, do chính người Tàu bày đặt ra và mớm ép, bắt Việt Nam thi hành.
Thì ra, vào tháng Tư năm 2009, khi ba anh em chúng tôi, Phạm Toàn, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Thế Hùng đang căng đầu phấp phỏng tính toán với nhau về một hình thức đấu tranh sao cho hiệu quả – để không đến nỗi không được ai nghe, trở thành vô duyên, cũng không đến nỗi rước lấy tai họa “sứt đầu bươu trán” – nhằm phản bác lại Dự án Bauxite Tây Nguyên mà viên Tổng bí thư của đảng cộng sản thuở ấy mang từ nước Tàu về như một quả bom hẹn giờ thẩy vào “sân” Nhà nước – mà Nhà nước thì cố nhiên ngồi trên đầu hơn 85 triệu dân chúng Việt Nam – và được cả một bộ máy đảng răm rắp tuân theo, lại được ông Chủ tịch Quốc hội bấy giờ đặc biệt “ưu ái” cho lách luật bằng cách băm chặt thành nhiều khúc để ngân sách từng hạng mục nằm dưới mức phải đưa ra thông qua ở Quốc hội, trong khi đó thì ông Phó thủ tướng (mà nay đã “đổi ngôi” giữ chức Chủ tịch Quốc hội) đứng giữa diễn đàn Quốc hội bặm miệng giơ tay chém chém vào không khí mà nói: “Bô xít không thể không làm!”, đến nỗi những lá thư phản đối kiên trì của Võ Đại tướng cũng như nhiều bản thỉnh nguyện của các bậc trí thức công thần liên tiếp gửi lên các vị cầm chịch tối cao đều chẳng ăn nhằm gì; đúng giữa cái lúc tình hình oi ngột như thế thì rải rác khắp nơi trên đất nước từ Nam chí Bắc, ít nhất cũng có hàng chục, chưa nói có thể hàng trăm, tấm lòng thao thức vì sự mất còn của dân tộc trước đại họa tiềm tàng này, cũng đang ngày đêm trăn trở, giằng xé không nguôi, trong đó có thầy giáo Đinh Đăng Định.
Và rồi các kiến nghị dừng Dự án bauxite Tây Nguyên 1, 2, 3, 4, 5... đã lần lượt tung ra, như những tiếng chuông mạnh gióng lên trong dư luận, khởi sự từ đầu tháng Năm, liên tục kéo dài cho đến cuối năm 2009 (và cả năm 2010), cùng lúc với sự xuất hiện trang blog, kế đấy là trang mạng Bauxite Việt Nam, được người Việt khắp trong và ngoài nước nhiệt liệt hưởng ứng, tạo nên một không khí phấn động lạ thường. Việc ký tên vào Kiến nghị, từ chỗ là một việc còn lạ lẫm ngỡ ngàng, xét về mặt tâm lý tiếp nhận, kể cả một chút sợ hãi vô hình phảng phất đâu đó như một ám ảnh, đã nhanh chóng chuyển thành thói quen, một việc làm đàng hoàng chính đáng, làm người ta trở nên bạo dạn. Người ký tên mỗi đợt có lúc lên đến con số nghìn. Các trang mạng bè bạn vì thế cũng bạo hẳn lên với những lời lẽ châm biếm sát sườn, chua cay, chỉ trích thẳng thắn bất kỳ hành vi nào của những kẻ cứ khăng khăng bám víu vào hàng loạt con số tính toán trên giấy để bênh che cho cái Dự án mà ai có lương tri cũng biết là việc đùa với lửa vô cùng dại dột. Thậm chí khi một nhân vật như Lê Dương Quang đại điện cho TKV ra giữa Quốc hội lớn tiếng nhục mạ những người trí thức ký tên vào Kiến nghị, rằng họ đã “ăn phải bả của thế lực thù địch” thì ông ta chỉ chuốc lấy những tai tiếng tày đình vì chính hành vi “ăn có nói không” của mình. Có thể nói một phong trào dân sự bắt đầu dấy lên từ đây, trên một đất nước suốt hàng bao nhiêu năm vốn chỉ biết cúi đầu vâng lệnh “đảng quang vinh”.
Về phía những người xướng xuất Kiến nghị, phải nói cũng đã trải qua nhiều chặng biến thái tâm trạng khác nhau. Nỗi lo lắng buổi đầu tiên đón đợi phản hồi của dư luận là một hồi hộp khôn tả. Tôi còn nhớ đã phải canh giờ chờ đợi VTDH từ Paris gọi điện về báo tin chị đã liên lạc được với GS Trần Văn Khê để cho tôi nói chuyện trực tiếp với ông, trong bụng đang không thật tự tin bỗng thở phào sung sướng khi đầu dây bên kia vị GS già cất tiếng nhận lời ký tên. Và khi con số người ký mỗi ngày một tăng, mỗi đợt lại có thêm hàng trăm người mới xin ghi danh, và hàng ngày cả ba sáng lập viên đều nhận rất nhiều thư điện tử phản hồi cổ vũ, thì chúng tôi bỗng trở nên vững bụng hơn, có khi chuyển từ trạng thái căng thẳng ban đầu sang cái thái cực gọi là lạc quan tếu nữa, vì nghĩ rằng thế nào thì ông đảng và ông nhà nước cũng sẽ phải thột tỉnh trước “cánh chim báo bão”, sẽ lắng nghe và chấp nhận tiếng nói của “lòng dân”. Trong vòng 4 tháng tính từ đầu tháng Năm 2009, Kiến nghị bauxite đúng là “diều gặp gió” cứ thế mà bay lên.
Chúng tôi lạc quan đến mức vào cuối thu 2009, cả một dải miền Trung đất nước gặp “bão dồn lũ dập”, anh em đã hăng hái bàn nhau cho phát ngay lên mạng lời kêu gọi quyên góp tiền bạc nhằm tổ chức cứu trợ lụt bão. Và sau khi nhận được một khoản kinh phí khá lớn trong một thời gian tương đối ngắn, trong đó người đóng góp lớn nhất và tích cực nhất là TS. Phùng Liên Đoàn – ông đóng dôi ra cho chúng tôi đủ tiền đi lại – chúng tôi liền lập hai đoàn cứu trợ xuất hành cách nhau chưa đầy một tháng, với sự giúp đỡ tận tình của anh em trí thức Đà Nẵng, lần thứ nhất vào đến Phú Yên, ra cả đảo Lý Sơn và lần thứ hai lên đến tận Tumơrông Tây Nguyên.
Ở bất kỳ nơi nào chúng tôi tìm đến, người dân cũng bộc lộ những tình cảm đôn hậu, chân thành. Tôi không thể nào quên được cái ngày chạy xe một mạch từ Đà Nẵng vào Phú Yên, phát được cho 12 gia đình thì trời tối phải quay ra. Nhưng khi xe vừa ngang qua cổng Ủy ban xã thì một người chạy bổ từ trong sân ra chắn ngay trước xe. Mở cửa bước xuống là một bộ mặt đen thủi, gầy tọp, râu ria tua tủa, đứng đối diện với tôi. “Em là Chủ tịch xã đây. Chỉ có một yêu cầu. Mai các anh chị thế nào cũng quay lại. Vì chỉ mới được có bằng nấy gia đình. Bao nhiêu người sập hết nhà và chết người nữa, chưa có gì ngoài mấy ký mì và chai nước mắm của một đoàn đến trước. Không quay lại thì dân họ xé thịt em ra”. Nghe lời nói thẳng tuột của anh, chúng tôi không thể không thay đổi chương trình, nhận lời thêm vào lịch trợ cứu cho Phú Yên một ngày nữa. Nhưng trước khi ra nhà trọ còn được nghe thêm anh Chủ tịch xã phơi bày gan ruột – nghe mà không hết ngạc nhiên, cảm động: “Em trông già sụm thế này nhưng mới xấp xỉ 30 thôi đấy. Thức trắng từ hôm nước tràn về đến nay. Mới tốt nghiệp Đại học Kinh tế tại Sài Gòn được mấy năm. Đại học chính quy hẳn hoi”. Hôm sau y hẹn, chúng tôi quay lại phát khắp lượt bà con trong xã của anh, trong đó có một gia đình phải đến tận nơi theo lời yêu cầu của anh Chủ tịch – để hiểu được người ta đang phải chịu đựng mất mát như thế nào. Gia đình này có hai vợ chồng trẻ mà chồng còn mếu máo được vài câu, còn vợ thì cứ ngồi ngây ra không nói không rằng, nhìn chúng tôi trừng trừng. Hỏi ra mới biết vì đập thủy điện xả van nên nước ập về nhanh quá, gia đình có hai con một trai một gái vội đẩy con lên bàn còn vợ chồng đứng dưới đất, nào ngờ dòng nước quái ác xoáy đúng vào cái bàn, và sau khi nước rút nơi đấy chỉ còn là một lỗ trũng sâu hoắm. Cách nhau gang tấc mà bố mẹ sống trong khi con mất dạng. Tôi cũng không thể nào quên được cặp mắt một bé gái ở Lý Sơn, cặp mắt mở to đứng ở cửa nhìn hút theo chúng tôi, khi cả đoàn từ trong nhà em đi ra: đấy là một mẹ và 5 con còn bé choắt, đầu đứa nào cũng chít vành khăn trắng, mẹ chỉ biết khóc vùi, vì bố vừa rơi từ mái nhà xuống chết đúng trong cơn bão. Tôi càng găm vào trí mình ấn tượng một ngày nhịn đói nhịn khát ròng rã lội suối trèo đèo, vượt qua vô số đoạn đường sạt lở thành sông, để mang niềm vui, dẫu rằng chỉ gói trong mấy xe tải chở tôn và một số tiền không nhiều nhặn gì cho lắm, đến với bà con Xơ Đăng ở Tumơrông vốn đang bị sập hết những ngôi nhà sàn vì lũ cuốn. Tuy ngay trong đêm ấy, đứng ở giữa mảnh sân Ủy ban xã đón cơn gió lạnh cao nguyên thổi lộng óc, nhìn sang thân thể liêu xiêu vì đói của anh Phạm Toàn đứng kế bên, tôi đã linh cảm một điều gì đó chẳng lành, nước mắt bỗng ràn rụa chảy ra khiến Toàn và TN phải nắm chặt lấy tay, vỗ về: “Bình tâm đi!”. Nhưng cũng chỉ là một linh cảm thoáng qua rồi tắt nhanh, bởi trong lòng vẫn tràn trề hy vọng, tin vào chính đại quang minh của những việc mình làm.
Chúng tôi đã bé cái nhầm. Người ta đâu có cần mình nói lời nói thẳng. Những lời nói thẳng vì lợi ích đất nước nhưng lại xóc vào gan ruột những ai ai đấy. Chúng tôi quên mất rằng lợi ích dân tộctừ lâu rồi đã bị lợi ích nhóm giày đạp và xé cho tơi tả. Cho đến vài ngày cuối năm 2009, khi trang Bauxite Việt Nam bất ngờ bị đánh sập, và những lá thư nặc danh bôi nhọ giữa Phạm Toàn và tôi được ném lên mạng thì chúng tôi mới vỡ lẽ về sự thơ ngây nông nổi của mình. Và rồi một cuộc khám nhà, khám máy tính, và 22 ngày thẩm vấn liên tục tiếp theo đã mở mắt cho tôi. Mọi hy vọng mơ hồ cứ thế tắt lịm đi. Cho đến hôm nay, khi thực tế sờ sờ về tai họa nhãn tiền của dự án Bauxite Tây Nguyên – chỉ mới tính riêng về mặt kinh tế – đã hiển hiện và được báo chí phơi bày, cả Phạm Toàn và tôi cũng không còn lạc quan mấy nỗi. Sự đời là thế, dẫu biết chết mười mươi đi nữa, những kẻ “theo lao” đâu có chịu dừng lại. Những con bạc khát nước ấy sẽ đâm đầu vào Cái Chết cho đến khi trắng mắt. Nhưng đó là nói lẽ đời, chứ cụ thể ở đây thì chết là chết Dân, chết Nước chứ “đương sự” có chết đâu. Họ vẫn sống khỏe, còn khỏe hơn khi chưa “đâm đầu” là khác. Và trên con đường của những con thiêu thân thần kỳ nọ, người ta sẽ không nể nang gì mà không chà đạp, nếu chà đạp được, lên thân phận của cái thằng mình.
Bài học rõ ràng nhất chính là trường hợp thầy giáo Đinh Đăng Định. Đọc bài viết về Đinh Đăng Định của Lưu Gia Lạc mà không khỏi bàng hoàng biết ông là một nạn nhân tồi tệ của chuyện ký tên vào Kiến nghị Bauxite. Không, bài của Lưu Gia Lạc đã rút xuống nên chuyện ấy thì án từ của ông rồi đây sẽ soi tỏ cho chúng ta. Tôi muốn nói đến một phía khác của con người này kia: ông đúng là một người “đồng thanh tương ứng” với bản Kiến nghị của chúng tôi đến tận trong tâm khảm, và vì thấm sâu lời cảnh báo gớm ghê của nó nên không chỉ tham gia ký tên mà ông còn đã thầm lặng, một mình một xe, đi vào các xóm làng để lấy bằng được thật nhiều chữ ký đáp ứng lời kêu gọi dừng dự án khai thác bauxite ở Tân Rai và nhất là Đắc Nông. Cũng là dễ hiểu và chẳng có tội lỗi gì ở đây, bởi nếu không có những sự thầm lặng góp sức của những người như thế, chúng tôi làm sao thực hiện nổi 5 bản Kiến nghị đầy ắp chữ ký trên trang Bauxite Việt Nam được. Hoặc giả tuy không hề biết đến những Kiến nghị lan truyền rất rộng vào thời điểm ấy (giả định này là phi thực tế), song do “chí lớn gặp nhau”, là người tận mắt chứng kiến việc ồ ạt phá rừng để triển khai dự án Bauxite tại địa điểm Đắc Nông nơi mình cư ngụ, thầy giáo Đinh Đăng Định đã tự phát lên tiếng cự tuyệt và vì thế rước họa vào mình. Đằng nào thì cũng thế thôi.
Thử hỏi, những việc ông làm, dù tự phát hay từ Kiến nghị của chúng tôi, giá thử có lặn lội đi lấy chữ ký của ba nghìn người dân cho bản Kiến nghị đi nữa, liệu chưa đủ để giúp người cầm chịch nhận ra ở người thầy giáo họ Đinh không phải là một việc làm “sách động” mà là một mục tiêu chí cốt cao xa hơn nhiều: giác ngộ và quy tụ lòng căm phẫn của đồng bào vào một kẻ thù chung hết sức nguy hiểm là lũ bành trướng Đại Hán mà chính ông đã nhìn thấu tim đen, ẩn trong một Dự án chứa nhiều bất cập như dự án Bauxite triển khai ngay trên “mái nhà” trung tâm – tử huyệt của đất nước? Từ đó, thử hỏi, giữa một Đinh Đăng Định và những kẻ đã tra vấn, hành tội ông, đẩy ông đến những ngày cuối của căn bệnh ung thư, ai là người yêu nước, thật tâm muốn ngăn chặn những nguy cơ tày trời cho dân tộc, và ai là phường phản dân hại nước? Viết đến đây tôi lại cứ như nghe trong tai mình đang ong ong những lời xỉ vả đám trí thức của ông Lê Dương Quang năm nào giữa diễn đàn Quốc hội. Bỗng chốc, một thứ triết lý sống ngạo ngược của cuộc sống hôm nay cứ hiện rõ ra dần: Ai chết cứ chết, ai giành được một miếng cứ việc ngoạm, và ngoạm xong đâu đấy – như kiểu gã trung tá KGB gian giảo vừa ngoạm xong Crimé của Ukraine – thì tự nhiên tất cả mọi thứ, lợi lộc, chính danh, chính nghĩa cũng khắc tuôn hết vào tay. “Mười lăm thằng trên hòm người chết / Be rượu rom say tít cung thang  Quinze hommes sur la poitrine du mortyo-ho-ho et une bouteille derhum!” (Châu đảo – L’ île au trésor – của Stevenson).
N.H.C.

------------------------------------
Phụ lục: BA NGÀN CHỮ KÝ … (Bài do BVN lưu được)
Lưu Gia Lạc
clip_image002
Ngồi lặng lẽ bên người thầy giáo gầy guộc nhỏ bé không muốn rời mặc dù đêm trước chỉ ngủ được khoảng 3 tiếng đồng hồ, đôi mắt cay xè nhưng cơn buồn ngủ vẫn không thể đến. Tôi không dám hỏi han nhiều vì sợ anh mất sức nếu phải trả lời, hình như cứ mỗi lần tôi ngồi bên xoa nhè nhẹ cho anh là đôi mắt anh lại khép lại như muốn ngủ, tôi rất mong anh ngủ được vì biết rằng giấc ngủ 5, 10 phút đồng hồ đối với anh thật hiếm hoi trong một ngày liên tục phải chống đỡ với những cơn đau, với những lúc lộn ruột gan ra, gồng mình lên để ói ra mật xanh mật vàng …
Được một lúc anh đưa tay cho tôi, cầm tay anh bóp nhẹ như muốn hỏi, anh cố một nụ cười mà có vẻ như không có sức, tôi ghé sát nhìn vào mắt anh, đâu rồi đôi mắt tinh anh thuở nào, còn phảng phất đâu đây cái nét ngạo nghễ ngước nhìn lên trên như thách đố, như đón chờ những điều không hay đang đến… trong đầu tôi lướt qua hình ảnh cậu học trò môi đỏ như son, hai má lúc nào cũng hồng lên như má của thiếu nữ, và mọi thứ đỏ hơn khi cậu học trò đó ngang nhiên tranh luận gay gắt với thầy giáo của mình về một cách giải mới về một bài toán khó mà cậu mới tìm ra chưa được thầy công nhận.
Tôi biết con người ấy không dễ gì khuất phục, tôi chợt nhớ rồi hỏi nhỏ:
- Khu vực này có bao nhiêu người dân ký vào bản kiến nghị phản đối dự án Bauxit giết người kia?
- Ba ngàn… dân quanh vùng.
- Một mình một xe máy phải không? Thời gian bao lâu?
- Từ khi có lời kêu gọi trên trang Bauxite đến khi tôi bị bắt, chỉ mình tôi với nó…
Anh đưa mắt tìm tòi, tôi hiểu anh muốn chỉ cho tôi cái xe máy đã bao lần thay áo (sơn) mà tôi đã nhìn thấy khi đến đây.
Lặng đi không nói, tôi quay đi, mắt tôi cay xè, không thể, tôi đâu có thể chảy nước mắt một cách dễ dàng như thế, tôi đâu có là một thằng đàn ông yếu mềm cơ chứ. Tôi nắm chặt tay anh thêm và rồi đứng lên ra phía sau nhà rửa mặt, tôi không thể để anh thấy tôi ủy mị, càng không muốn sự ủy mị ấy lan qua anh… không, tôi không hề muốn điều đó.
Xả nước ra xối vào mặt, làn nước lạnh làm tôi tỉnh người, một cảm giác khang khác lạ lẫm chợt đến trong tôi, tôi ngỡ ngàng nhìn cái bể nước mới.
- Một chú đến thăm bố rồi tranh thủ làm cho mẹ con cái bồn nước mới đó chú.
Thảo nói và xả thêm nước rồi đưa tôi chiếc khăn lau mặt, tôi lắc đầu cứ để dòng nước chảy dài xuống cổ, tôi thích thế, thích sự tươi mát của dòng nước khi mà mọi thứ vẫn còn oi nồng, và mỉm cười với ý nghĩ: Sống bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày không quan trọng, nhưng sống mà để đến những phút cuối bỗng dưng có bao nhiêu con người xa lạ mà anh chưa từng biết, chưa từng nghe, chưa từng gặp đến với anh như những người ruột thịt, sẵn sàng gánh vác san sẻ cùng anh thì quả là sống một ngày, một tháng hay một năm cũng đã là sướng cả một đời người. Sống được như thế mới thực sự gọi là sống! Và như thế thì sống bao lâu cũng chẳng còn quan trọng gì nữa. Nghĩ thế tôi phấn chấn bước vào với anh, trong đầu cứ hiện lên một con số 3000, ba ngàn người, ba ngàn chữ ký của những người nông dân quanh vùng, con số ấy nói lên tất cả, con số ấy là phần thưởng cao quý nhất mà anh đã giành được ở đời, nó hơn mọi huân huy chương cao quý nào khác, nó hơn mọi sự vinh danh của người đời.
Ba ngàn, con số của sự thầm lặng, khiêm nhường nhưng của một con người không hề biết khuất phục, để có con số ấy anh đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Tôi muốn thét lên, gầm lên vì con số 3000 ấy!
L.G.L.
Nguồn: https://www.facebook.com/gialac.luu (Hiện không còn lưu hành)
clip_image004
clip_image006
clip_image008