Toàn bộ Lãnh thổ Việt nam đã an bài trong tay TQ


Phan Châu Thành (Danlambao) - Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn: 

“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!” 

Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!” 

“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?” 

“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”

Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?” 

“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!” 

Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.

Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà: 

“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…” 

“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?” 

“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!” 

Thế họ có ăn chung với các cháu không?” 

“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.” 

“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?” 

“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…” 

“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta… 

Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên.

Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ. Xin kể câu chuyện thứ ba. Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến).

Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Câu chuyện thứ tư. Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…

Câu chuyên thứ năm. Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi, lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:

- “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”

- Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật, nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…

Tôi phán tiếp: 

“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!” 

Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…). 

Và câu chuyện cuối cùng. Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường Hồ Chí Minh mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và không chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”

Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!”

Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi. Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!

Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?

Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không?


CÓ BA ÔNG GIÁO SƯ CHIẾM SÓNG TRUYỀN HÌNH TRỰC TIẾP QUỐC TANG




Lễ Quốc tang đã qua đi, nhưng hình ảnh của ba ông Giáo sư chiếm sóng truyền hình trực tiếp Quốc tang thì vẫn còn để lại bao day dứt cho khán giả truyền hình cả nước. Đó là các giáo sư: Phan Huy Lê - Vũ Minh Giang - Hoàng Quang Thuận.
 
Truyền hình trực tiếp:
BÌNH LUẬN VIÊN QUỐC TANG VÀ NỤ CƯỜI CỦA VỊ GIÁO SƯ SỬ HỌC !

Sáng nay Chủ nhật, 13/10/2013, mình không đi cà phê ở quán như mọi khi. Định bụng sẽ “dự” lễ tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua màn hình Ti-vi.

Cứ tưởng sẽ được dõi theo đoàn xe tang qua các tuyến phố cho đến sân bay Nội Bài; sẽ được thấy cuộc DIỄU BINH LÒNG DÂN một lần cuối. Thế mà, lễ tang tại Nhà tang lễ, VTV chỉ chiếu có một vài đoạn, hai điểm khi đoàn xe tang qua các phố đến Quảng trường Ba Đình. Không có cả cảnh dừng thắp hương tại 30 Hoàng Diệu. 

Nhà đài họ mãi dành thời gian cho một vị giáo sư sử học (Phan Huy Lê) và một ông lạ hoắc nào đó có ngôn ngữ rất khó chấp nhận khi “bình luận” về Đại tướng…

Mình đã theo dõi CNN truyền trực tiếp tang lễ của Nữ hoàng Anh Elizabeth II và Giáo hoàng (Pope) John Paul II. Ống kính của CNN theo sát đoàn tang suốt hành trình trong cả buổi mấy giờ liền. 

Ai đó sợ bà con trong và ngoài nước thấy cảnh long dân diễu hành chăng? Một facebooker thốt lên: “khốn nạn thật tổ chức bình luận đám tang anh hùng của nhân dân như bình luận một trận bóng đá!”.

Với mình, cái đáng chú ý nhất sự xuất hiện “bình luận viên quốc tang” của vị giáo sư sử học đầu ngành, ông Phan Huy Lê. Mình đã từng đọc, nghe ông Phan Huy Lê viết và nói nhiều lần. Nhưng đây là lần gây phản cảm và thất vọng nhất đối với mình. Vì không chỉ mình xem mà còn có hàng triệu khán thính giả đang dõi theo đám tang của Đại tướng. 

Ông Phan Huy Lê là con nhà dòng dõi khoa bảng và quan lại nhiều đời. Thời nay, ông cũng được báo chí tôn là “tứ trụ sử học” Việt Nam đương đại. Nhiều năm nay ông cũng làm chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử (HKHLS).

Hôm nay quốc tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Cụ không chỉ là một người con vĩ đại của dân tộc mà còn là vị Chủ tịch Danh dự của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam. Cái Hội mà ông được nhà đài giới thiệu là chủ tịch đương nhiệm. 

Trong khi nhân dân đang đội nắng mưa đứng chờ tiễn biệt Đại tướng. Có những bà mẹ trên 90 tuổi lặn lội từ Huế ra Quảng Bình; có thương binh cựu chiến binh cụt chân già yếu vẫn đạp xe lặn lội hàng chục cây số đến đứng chờ bên đường chỉ để được bái vọng linh cửu Đại tướng đi qua,… 

Thế mà, ông giáo sư Chủ tịch Hội Lịch sử lại nhận lời ngồi phòng thu máy lạnh chém gió nói nói cười cười trước hằng triệu đôi mắt dõi theo… Thiệt là hết biết! 

Ông cười gì hở ông? Ông cười thế được sao ?

Mình không tin là ông giáo sử học bị buộc phải thực hiện chỉ đạo của ai đó. Mình cũng không nghĩ là ông bị dẫn dắt bỡi một biên tập viên trẻ tuổi. Mình cũng không tin ông thích lên sóng lên hình vào dịp quốc tang đãm tình dân với người anh hung của nhân dân. 

Một trí thức ở dòng dõi như ông phải là một người thâm trầm và sáng suốt. Đám tang của chủ tịch danh dự cái hội mà ông đang là chủ tịch thì ông phải tham gia như một thành viên trong gia đình chứ?  

Với nụ cười của ông trên TV trong ngày quốc tang, ông giáo sư sử học bổng trở thành đứa trẻ thơ trong con mắt của mình. Từ nay, mình chẳng tin những gì ông giáo sư này viết và nói nữa !

Xin hương hồn của Cụ Võ Nguyên Giáp tha thứ cho con và tha thứ cho ông ấy nữa ! 

Ngày tiễn đưa Đại tướng về đất Mẹ
Sao Hồng

cụ bà Công Tôn Nữ Trí Huệ và cháu rể Garcia Jean đang thắp hương viếng Đại tướng.
Cụ bà Công Tôn Nữ Trí Huệ và cháu rể Garcia Jean đang thắp hương viếng Đại tướng.

Cụ bà Công Tôn Nữ Trí Huệ (92 tuổi, ngụ tại Thừa Thiên-Huế, là chắt nội của vua Minh Mạng, là cháu nội của Hoàng tử Miên Lâm), người may chiếc gối dựa tặng Đại tướng đến viếng Đại tướng tại Lệ Thủy (báo Thanh Niên)
Cụ bà Công Tôn Nữ Trí Huệ (92 tuổi, ngụ tại Thừa Thiên-Huế, là chắt nội của vua Minh Mạng, là cháu nội của Hoàng tử Miên Lâm), người may chiếc gối dựa tặng Đại tướng đến viếng Đại tướng tại Lệ Thủy (báo Thanh Niên)

12-13_10-2013_Vo-Nguyen-Giap_Muneral_Press 019Hai bình luận viên đám tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Nguồn: Sao Hồng Blog. 
 
ÂM BINH NƠI HUYỆT MỘ ĐẠI TƯỚNG? 
Ngô Minh 
 
Bạn đọc thân mến. Lúc sắp sửa buổi tường thuật trực tiếp Lễ an táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Vũng Chùa VTV1, tôi đã kẹt xe ở ngã ba Ba Đồn. Vợ tôi từ nhà ở Huế điện cho biết:" Sắp lễ an táng rồi. Có ông  tên là Hoàng Quang Thuận đang đọc thơ". Cả đoàn nhà văn xôn xao . Nhà thơ Hoàng Vũ Thuật bức xúc điện thoại khắp nơi để hỏi kỹ sự việc.
 
Hoàng Quang Thuận thì giới văn chương ai còn lạ gì nữa. Năm ngoái "nhà thơ thần Yên Tử" lừa Phật này đã bị bao nhiêu học giả vạch trần . Nhà văn Tô Nhuận Vỹ điện cho nhà văn Y Ban. Y Ban bảo:" Ôi, em đang lộn tiết lên đây. Khốn nạn. Em cứ vái cụ Giáp, cụ ơi đừng tin thằng này...". Nghe chuyện nhà thơ Võ Quê cười bảo :" Trong quan niệm của người Huế, trong các đám tang bao giờ cũng có âm binh. Đó là bọn lợi dụng đám tang để kiếm chác. Tay Thuận ấy là âm binh trước huyệt mộ cụ Giáp đấy. Nếu  vía cụ Giáp lớn thì âm binh chẳng làm gì được đâu, yên tâm...". Rồi bây giờ đọc trang Nguyên Hùng, thấy được cả ảnh, đọc được cả thơ  hắn rồi. Quechoa viết :"Tay Hoàng Quang Thuận đã kịp mò ra Vũng Chủa nhảy lên ti vi đọc thơ rồi.Thật tởm! Người Quảng Bình vẫn còn những kẻ tởm lợm như thế này đây".
 
Đúng là âm binh rồi. Xim mời bạn đọc cùng bàn luận.
 
Chiều nay trong chương trình VTV truyền hình trực tiếp Lễ An táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, bất ngờ mình nhìn thấy một gương mặt vốn rất quen với nhiều bạn đọc vnweblogs.com. Nhưng điều bất ngờ và đáng nói hơn chính là người này đã được VTV chọn mời đọc thơ về Đại tướng, một nhân cách sáng ngời khiến hàng triệu con tim nức nở, ngay trước giờ phút Lễ An táng Người được bắt đầu. Và không chỉ thế, hàng triệu khán giả truyền hình còn có thể nhìn thấy "gương mặt quen" đứng ở hàng đầu, bên cạnh các nhà lãnh đạo cao nhất trong giờ phút tưởng niệm người Anh hùng Dân tộc.
Các bạn xem hình và thử nhớ xem "gương mặt quen" này là ai nhé:
 
"Một người con của Quảng Bình đọc thơ kính viếng Đại tướng"
 
"Người con QB" đứng giữa các ông Tô Huy Rứa và Uông Chung Lưu.

Dù đang đau buồn trước sự ra đi của Đại tướng, nhưng cũng không thể không đưa ra một câu hỏi dành cho VTV: sao lại thế?
 

Nguyên nhân công an bị dân bắt trói trái phép


Mạnh Hưng (Kienthuc.net.vn) - “Chúng tôi nghi ngờ họ đến để giải vây cho mấy chiếc máy xúc..., rồi mọi người gõ kẻng, bắt và trói tay 5 người kia lại”, một người dân cho biết.

Không có thẻ ngành, dân nghi ngờ Công an đến giải vây cho máy xúc. 

Liên quan tới vụ việc cư dân mạng xôn xao hình ảnh Công an bị dân trói tay ở Hòa Bình (?), phóng viên Kiến Thức tìm về nơi xảy ra sự việc tại thôn Bôi Câu (huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình) để làm rõ.

Đúng 9h sáng, phóng viêntìm được đến trước sân Nhà văn hóa thôn Bôi Câu. Lúc này, đang có hàng trăm người dân đứng tập trung vây kín tất cả các lối ra, vào Nhà văn hóa thôn Bôi Câu với sự tức giận thể hiện rõ trên khuôn mặt. 

Anh Bùi Văn Hiệp (28 tuổi, người dân) kể lại: Sự việc bà con trong thôn trói tay một số chiến sĩ công an rồi giam giữ vào Nhà văn hóa là có thật. Việc xảy ra chiều ngày 7/10, khi tất cả bà con trong thôn chúng tôi đang tập trung nhau vây bắt 3 chiếc máy xúc, cùng một số chiếc máy bơm nước, máy đãi vàng của một số cá nhân tự ý vào bãi Giữa, sông Bôi (thuộc địa phận quản lý của thôn Bôi Câu) khai thác khoáng sản trái phép (vàng - PV), gây ồn ào, ô nhiêm môi trường nước và khiến nhiều hoa màu của người dân bị hủy hoại… Trước đó, chính quyền thôn nói với chúng tôi rằng, máy xúc vào chỉ để xúc cát”. 

“Khoảng 17h (7/10), khi chúng tôi đang tập trung vây bắt máy xúc, có 5 người mặc quần áo công an, đi chiếc xe ôtô mang biển cá nhân tới, sau đó tự giới thiệu là công an trên huyện về để giải quyết vụ hỗn loạn và đề nghị bà con giải tán cho máy xúc đi ra khỏi nơi đây. Tuy nhiên, khi bà con chúng tôi yêu cầu xuất trình thẻ công an ra mới chịu hợp tác, 5 người này bảo không có. Chúng tôi nghi ngờ họ đến để giải vây cho mấy chiếc máy xúc..., rồi mọi người gõ kẻng, bắt và trói tay 5 người kia lại, sau đó đưa vào trong Nhà văn hóa. 


Đến khoảng 21h30, Đại tá Đoàn Văn Minh (Trưởng Công an huyện Kim Bôi), đã đến để bảo lãnh cho 5 người kia. Trước khi đi ông Minh có để lại một tờ giấy có dấu đỏ, trên đó cam kết sẽ mở cuộc họp nhân dân thôn Bôi Câu trước cửa Nhà văn hóa, nhằm giải quyết vụ việc đãi vàng trái phép đang diễn ra tại đây”. 

Tờ giấy cam kết có dấu đỏ của Đại tá Đoàn Văn Minh (Trưởng Công an huyện Kim Bôi), 
để lại trước khi bảo lãnh các chiến sĩ công an bị người dân bắt trói tay. 

Chính quyền thôn không rõ việc người dân náo loạn 
Bên cạnh ý kiến trên, khi phóng viên Kiến Thức đến đây, bà con trong thôn Bôi Câu còn gửi tới phóng viên một tờ đơn “kêu cứu”. Nội dung trong đơn rất bức xúc về việc Chủ tịch xã “thông đồng" với lãnh đạo trong thôn để biến đất chung, thành đất sử dụng với mục đích riêng. Nội dung trong đơn được viết như sau:
“Xã viên chúng tôi, chuyển lời tới các nhà báo, lên tiếng giúp thôn Bôi Câu. Xã viên chúng tôi vô cùng bức xúc, với việc làm của một số cán bộ xã như: ông Chủ tịch Bùi Xuân Đợi làm vàng hai đợt tại sông Bôi Câu. Dân khiếu nại không cho làm, ông Bùi Xuân Đợi về họp một số ban ngành và một số ít cử tri. Ông Bùi Văn Đợi đã chửi xã viên chúng tôi ít học thức, không sáng tạo ra công ăn, việc làm cứ nghe người khác làm ra cái gì là ghen tức. Muốn ăn mà không chịu làm, sông là của nhà nước, sông là của xã, xã viên Bôi Câu không có quyền gì để ngăn cấm đượcMai kia xã viên chúng tôi cũng không có quyền gì ở trong thôn này, mà phải mang thuế lên xã nộp, để xã thu. Ông Đợi nói như vậy, nên dân chúng tôi bức xúc lắm và còn bán cả đất xã viên chúng tôi để làm lò gạch. 

Mỗi năm ông chỉ xả nước trong 2 ngày. Chúng tôi vô cùng bức xúc với việc làm của Chủ tịch Bùi Xuân Đợi và một số cán bộ trong thôn, là không xứng đáng". 

Tờ đơn "kêu cứu" của người dân thôn Bôi Câu tới PV. 

Sáng cùng ngày, sau khi nhận được ý kiến từ phía người người dân, phóng viên đi vào nhà Văn hóa thôn Bôi Câu để gặp trực tiếp ông Bùi Văn Dùng (Trưởng thôn) nhằm trao đổi thêm một số thông tin. Tuy nhiên, trong Nhà văn hóa chỉ có Bí thư chi bộ thôn, còn Trưởng thôn vắng mặt.
Ông Bùi Văn Châu (Bí thư) cho hay: “Hôm xảy ra sự việc, dân bắt trói công an, rồi giam giữ bên trong Nhà văn hóa tôi cũng không rõ lắm, vì hôm đó tôi đi thăm quan, thực địa. Còn việc khai thác vàng là có thật, còn trưởng thôn đi đâu tôi cũng không biết nữa”.
Được biết, nguyên nhân ban đầu khiến người dân thôn Bôi Câu bức xúc vì các cán bộ trong thôn làm việc chưa tròn trách nhiệm, đã để người ngoài tự ý vào khai thác khoáng sản trái phép mà không hề có bất cứ hành động nào can ngăn.

Clip người dân thôn Bôi Câu (Kim Bôi, Hòa Bình) vây bắt 
máy xúc khai thác khoáng sản trái phép và bắt trói Công an.

Trong khi đó, Cổng Thông tin điện tử Bộ Công an thông tin cụ thể như sau: 

Ngày 7/10/2013, nhiều người dân trong xóm Bôi Câu, xã Kim Bôi đã vây bắt, ngăn chặn sốđối tượng đang đào đãi vàng trái phép (bắt trói trưởng xóm Bôi Câu, nhưng sau đó ông này đã trốn được về nhà, các đối tượng đào đãi vàng cũng đã chạy trốn), quần chúng đã thu giữ tại bãi đào đãi vàng 02 sàng, 03 máy xúc, 01 ô tô tải. Nhân dân xóm Bôi Câu đề nghị Công an tỉnh Hòa Bình, chính quyền các cấp chỉ đạo các đơn vị chức năng tiếp nhận số tang vật trên, có biện pháp giải quyết dứt điểm tình trạng đào đãi vàng trái phép gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến đời sống nhân dân.
Ngay sau khi nhận được tin báo, Giám đốc Công an tỉnh Hòa Bình đã chỉ đạo Phòng Cảnh sát Môi trường cử cán bộ phối hợp với Công an huyện Kim Bôi đến địa bàn để giải quyết.
Sau khi làm việc với lãnh đạo và các cơ quan chức năng thuộc huyện và xã Kim Bôi, khoảng 19h30’ cùng ngày, đoàn công tác đến hiện trường (xóm Bôi Câu).
Khi đến hiện trường, một số đối tượng quá khích đã đánh kẻng, hô hoán quần chúng nhân dân kéo đến bao vây, bắt trói (khoảng 15 phút), giữ trái phép tại nhà Văn hóa xóm Bôi Câu 05 đồng chí Cảnh sát thuộc Phòng Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường và Công an huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình và 01 lái xe là ông Đào Hồng Phong, sinh năm 1963, trú tại tổ 30 phường Phương Lâm, thành phố Hòa Bình, gây áp lực yêu cầu cơ quan chức năng phải giải quyết ngay những vấn đề phức tạp xảy ra tại xóm Bôi Câu, xã Kim Bôi thì mới thả người. 

Sau khi vụ việc xảy ra, lãnh đạo Công an tỉnh Hòa Bình đã trực tiếp đến hiện trường, chỉ đạo các đơn vị chức năng tuyên truyền, vận động, giải thích cho quần chúng nhân dân. Đến 22h00’ ngày 08/10/2013, số người bị bắt giữ trái phép đã được thả. 

Lãnh đạo Công an tỉnh đã chủ trì, phối hợp chính quyền huyện Kim Bôi đánh giá, làm rõ nguyên nhân, chỉ đạo tổ chức cuộc họp giữa các cấp chính quyền đối thoại với quần chúng nhân dân xóm Bôi Câu vào hồi 8h00’ ngày 09/10/2013 để xem xét giải quyết các yêu cầu của quần chúng nhân dân; chỉ đạo điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của các đối tượng cầm đầu liên quan đến việc bắt, giữ người trái pháp luật; đồng thời làm rõ hành vi vi phạm của doanh nghiệp trong quá trình nạo vét suối, đào đãi vàng và sai phạm của một số cán bộ xóm, xã; phối hợp các ngành chức năng của huyện Kim Bôi tuyên truyền, giải thích để quần chúng nhân dân hiểu và chấp hành đúng các quy định của pháp luật, không gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự trên địa bàn. Tình hình an ninh trật tự trên địa bàn đã cơ bản ổn định.

Hai dân oan khiếu kiện Nguyễn Thị Ánh Nguyệt và Nguyễn Thị Tuyền vẫn đang biệt âm vô tín


Nguyễn Thu Trâm, 8406 (Danlambao) - Đến hôm nay ngày 10 tháng 10 là vừa tròn một tháng kể từ ngày hai người dân oan, khiếu kiện vì ruộng đất bị trấn cướp, Nguyễn Thị Ánh Nguyệt và Nguyễn Thị Tuyền bị an ninh cộng sản huyện Cờ Máu, Cần Thơ bắt giam biệt tích, gia đình vẫn tiếp tục đi tìm kiếm trong và vẫn hoàn toàn vô vọng vì chẳng biết hai người vợ, hai người mẹ của đàn con trẻ dại hiện đang bị giam giữ ở đâu, sống chết ra sao.

Chị Nguyệt và các Dân oan Cần Thơ tại Hà Nội
Không riêng hai anh Phạm Văn Cờ - Điện thoại: (+84)12345 08563 và Trương Văn Thạnh - Điện thoại: (+84)1202 871342 là chồng các chị Nguyễn Thị Ánh Nguyệt và Nguyễn Thị Tuyền cùng các con hàng ngày phải tất tả ngược xuôi đến các trại tạm giam, các cơ quan điều tra xét hỏi khắp các huyện thị của Cần Thơ để tìm kiếm, mà những người nông dân trong số 3.000 hộ nông dân bị cướp mất đất ở hai nông trường Cờ Đỏ và Sông Hậu cũng đều giúp sức đi tìm kiếm hai chị. Lý do là trong suốt quá trình đấu tranh để đòi lại ruộng đất đã bị cường quyền tham nhũng cộng sản ở địa phương trấn cướp của họ suốt 37 năm qua, tức là từ năm 1976 cho đến nay, thì hai chị không những chỉ là những người bạn đồng hành của những người nông mất đất ruộng, mà hai chị luôn là đại diện của những người thấp cổ bé họng này trong suốt hành trình đi tìm công lý từ huyện, tỉnh đến trung ương. Chính vì lý do đó mà cơ quan an ninh đã bắt giam hai chị, vì họ thừa hiểu rằng bịt được miệng của chị Nguyệt, chị Tuyền có nghĩa là dập tắt được phong trào dân oan Cờ Đỏ, Sông Hậu đi khiếu kiện vì cái đầu tàu đã bị đánh sập, thì đoàn tàu không thể hoạt động được, và điều đó cũng có nghĩa là ruộng đất của những người nông dân chân lấm tay bùn nghiễm nhiên được sang tên đổi chủ cho bè lũ cường quyền theo chính sách “cải cách ruộng đất” lần thứ hai của đảng và nhà nước.

Chị Tuyền (giữa, nón vàng) và chị Nguyệt (phải, ngoài cùng)
Tiên liệu được rằng sớm muộn rồi cơ quan an ninh cũng sẽ bắt giam, thậm chí sẽ thủ tiêu, để bịt miệng hai chị và dập tắt phong trào đòi công lý, đòi lại tài sản, ruộng đất bị cướp cạn của dân oan, nên vào ngày 24 tháng 8 năm 2013 vừa qua, chị Nguyễn Thị Ánh Nguyệt đã viết một bức tâm thư gởi đến các cơ quan truyền thông đại chúng, các nhân sỹ trí thức để tố cáo hành vi cướp cạn ruộng đất của cường quyền cộng sản ở địa phương Cần Thơ đối với nông dân thuộc khu vực Cờ Đỏ và Sông Hậu từ 37 năm qua đồng thời chị Nguyệt cũng khẩn báo về mối đe dọa đến an ninh tính mạng của hai chị, từ phía cơ quan an ninh và nhà cộng sản Việt Nam. Dưới đây, chúng tôi xin được trích đăng lại tâm thư của chị Nguyễn Thị Ánh Nguyệt đã gởi đi trước khi hai chị bị bắt giam biệt tích:




Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã vu cáo hai chị Nguyệt và Tuyền tội gây rối trật tự cộng cộng để bắt giam, mặc dù trong suốt hành trình đi tìm công lý cho ba con nông dân và cho gia đình họ luôn ôn hòa và tôn trọng mọi quy định về an ninh trật tự ở những nơi công cộng.

Chúng tôi xin được tóm lược cuộc trường chinh tranh đấu vì đất đai bị cướp cạn như sau:

- Vào tháng 3 và tháng 4 năm 2013, chị Nguyệt cùng nhiều dân oan ở tỉnh Cần Thơ đến Văn Phòng Công Lý và Hòa Bình ở Quận 3 Sài gòn để nhờ tư vấn quy trình đòi lại đất ruộng của họ đã bị cường quyền tham nhũng trấn cướp từ 37 năm qua, thì chị Nguyệt và bà con dân oan đã bị một lực lượng an ninh ngăn cản và sách nhiễu, không cho họ tiếp cận với Văn Phòng, vì theo các nhân viên an ninh thì Văn Phòng Hòa Bình và Công Lý là một tổ chức “phản động của các phần tử xấu”

- Vào ngày 05 tháng 5 năm 2013 cùng với đoàn dân oan khiếu kiện đến từ Tiền Giang và từ Bà Rịa – Vũng Tàu, chị Nguyễn Thị Ánh Nguyệt cùng 6 dân oan Cần Thơ, tập trung trước Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn để cầu nguyện cho công lý được thực thi và cũng biểu tình một cách ôn hòa với băng rôn, biểu ngữ phản đối hành động cướp đất ruộng phi pháp của bọn cường quyền khiến cho những người nông dân trở thành tay trắng, không cửa không nhà, gia đình tan nát, họ đã bị lực lượng an ninh cướp bang rôn, biểu ngữ và đánh đập, rất dã man đến nỗi một dân oan ở Vũng Tàu Bà Rịa phải quyết định tự thiêu để đánh động lương tri của nhân loại đối với chế độ cộng sản toàn trị Việt Nam đã cướp mất ruộng đất, cửa nhà và cướp luôn cả các quyền làm người căn bản của họ.

- Ngày 13 tháng 6 năm 2013 và tiếp đến ngày 18 tháng 6 năm 2013 là hai lần các chị Nguyệt, Tuyền cùng dân oan khiếu kiện Cần Thơ, cùng nhiều dân oan khiếu kiện của nhiều tỉnh thành miền Nam và tây Nguyên đã tập trung trước Đại Sứ Quán của Hoa Kỳ tại số 7 Láng Hạ, Hà Nội để tố cáo hành vi cướp đất ruộng của nông dân mà các thế lực cường quyền tham nhũng cộng sản Việt Nam liên tục thực hiện trên phạm vi cả nước từ sau ngày 30 tháng tư năm 1975 cho đến nay, đồng thời yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ đưa ra những biện pháp chế tài về viện trợ nhân đạo cũng như về giao thương hầu tạo áp lực, buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tôn trong các quyền tự do dân chủ căn bản của người dân Việt Nam cũng như chấm dứt mọi hành vi trấn cướp đất đai của nông dân một cách phi pháp, rồi lại đàn áp những người dân khiếu kiện vì bị mất đất quá thô bạo. Trong lần tiếp cận Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Hà Nội lần này để xin được giúp đỡ, những người dân oan khiếu kiện đã bị đàn áp thô bạo, bị cưỡng bức trở về các địa phương mà không lâu sau đó họ bị phạt hành chánh vì can tội tụ tập đông người và khiếu kiện vượt cấp.

- Ngày 31 tháng 7 năm 2013 một lần nữa chị Nguyệt, chị Tuyền và các nông dân khiếu kiện của Cần Thơ đã cùng hàng chục nông dân khiếu kiện của các tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, Vĩnh Long, Tiền Giang lại tập trung cầu nguyện trước tượng đài Đức Mẹ tại Nhà Thờ Đức Bà, Sài Gòn thì một lần nữa các chị cùng những người dân oan khiếu kiện đã bị lực lượng công an chống bạo động 113 cùng các lực lượng dân phòng đàn áp và đánh đập vô cùng dã man gây thương tích cho rất nhiều người.



- Trong các ngày 20, 21 và 22 tháng 8 năm 2013, được tin có đoàn công tác của trung ương do ông Trương Hòa Bình, chánh án Tòa Án Tối Cao tại Hà Nội, về huyện cờ đỏ để giải quyết việc khiếu kiện của 3,000 hộ nông dân bị mất đất do cường quyền tham nhũng tại địa phương trấn cướp, chị Nguyệt và chị Tuyền cùng với hàng trăm nông dân đã tập trung trước Văn Phòng Ủy Ban Huyện Cớ Đỏ, nơi đoàn công tác của trung ương đang làm việc, để khiếu kiện với các biểu ngữ tố cáo hành vi cướp ruộng đất tại địa phương của các quan quyền, và yêu cầu trả lại đất ruộng cho nông dân. Những tưởng là người cầm cân nẩy mực tối cao củ ngành tư pháp đến từ trung ương sẽ công minh xem xét để cho công lý được thực thi, cho nông dân được lấy lại đất ruộng, nào ngờ vẫn chỉ là lề thói xưa nay của chế độ bạo quyền, tức là “phủ lại bênh phủ, huyện lại bệnh huyện” và cộng sản lại bênh Việt cộng nên chẳng những yêu cầu đòi lại ruộng đất của dân oan không được đáp ứng, mà những người có chút chữ nghĩa, thường đại diện cho dân oan thấp cổ bé họng lại lụy vòng lao lý, mà cho đến giờ đây, sau một tháng bị bắt giam, vẫn không ai biết được tin tức gì về tình trạng an ninh cũng như sức khỏe của các chị, mặc dù chồng con cùng nhiều nông dân trong vùng đã cùng hợp sức tìm kiếm khắp nơi – Không biết các chị vẫn còn sống hay đã chết, bởi mục tiêu của nhà cầm quyền là không chỉ bịt miệng các chị, mà dập tắt hoàn toàn phong trào dân oan khiếu kiện, bởi chế độ cộng sản vẫn cương quyết không chấp nhận bất cứ hình thức nào của dân chủ, của tự do, dù là tự do giữ lấy tài sản, của cải của mình.

Chế độ cộng sản vốn độc tài toàn trị, vốn tự cho mình cái quyền được đè đầu kẻ cổ người khác, với một tuyên bố rất sắt máu của HỒ CHÍ MINH khi vừa cướp được chính quyền, rằng “Kẻ nào đi ngược lại với lịch sử, sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát”. Đây là lời đe dọa của thủ lĩnh của đảng cướp cộng sản đối với những người thuộc các tổ chức, đảng phái không công sản, hay những người muốn đối kháng với cộng sản. Tất nhiên những lãnh tụ của cộng sản và những kẻ nô lệ cộng là những chính là những kẻ đang đi ngược lại lịch sử của thế giới loài người. Cần nhớ rằng: ​

Nghị quyết 1481 của Hội Đồng Châu Âu thông qua ngày 25 tháng 01 năm 2006 đã lên án chủ nghĩa cộng sản và đồng nhất chủ nghĩa này với tội ác chống lại loài người, với điều khoản thứ 9 khẳng định rằng: "Các chế độ độc tài toàn trị còn lại trên thế giới vẫn tiếp tục gây tội ác. Không thể dùng quan điểm quyền lợi quốc gia để biện hộ, lấp liếm sự lên án của cộng đồng nhân loại với các tội ác của các chế độ toàn trị này. Quốc hội Cộng đồng chung châu Âu cực lực lên án tất cả mọi vi phạm quyền con người trong các chế độ cộng sản, coi nó như là tội ác chống nhân loại..."

Các lãnh tụ cộng sản Việt Nam đã gây quá nhiều tội ác với đồng bào mình từ khi cướp được chính quyền từ chính phủ Quốc Gia vào năm 1945, và để duy trì và củng cố quyền lực của mình, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang tiếp tục vấy máu đồng bào bởi những cuộc đàn áp dã man, bắt bớ và thủ tiêu những tiếng nói đối lập, những tiếng nói đòi hỏi công lý của những người dân thấp cổ bé họng – Điều này khiến chúng tôi quan ngại về sự an nguy đ​ế​n tính mạng của hai chị Nguyễn Thị Ánh Nguyệt và Nguyễn Thị Tuyền – Kính mong các cơ quan thông tấn báo chí, các tổ chức Quốc Tế Nhân Quyền tiếp tay phổ biến thông tin này cũng như lên tiếng để bảo vệ sinh mạng của hai người dân oan Việt Nam trước khi quá muộn.

Ngày 10 tháng 10 năm 2013



Hai Tấm Hình, Hai Cách Ứng Xử, Một Con Người

FB- Trên mạng và báo chí nhà nước đang phát sốt với hình ảnh người lính dân tộc Mông, Phàng Sao Vàng đi hàng trăm km để xuống viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bức ảnh được hàng trăm tờ báo, hàng nghìn trang mạng lan truyền làm cho biết bao nhiêu người rơi nước mắt về tình cảm của ông.

Vâng, cũng con người ấy ở một góc chụp khác trong một hoàn cảnh khác thì KHÔNG một tờ báo nào của nhà nước đưa lên cho bạn đọc biết. Nó chỉ được lan truyền trên những trang blog cá nhân của những blogger “dở hơi” chuyên lo “chuyện bao đồng” và được chính quyền coi là “những kẻ phản động”.

Xin được hỏi 2 câu hỏi, một dành cho giới truyền thông nhà nước, một dành cho các cấp cầm quyền Việt Nam:

1) Dành cho giới truyền thông: Khi người lính già ấy giương khẩu hiệu kêu oan ở Vườn hoa Dân Oan (tức vườn hoa Lý Tự Trọng) ngay bên Hồ Tây lộng gió thì các bạn ở đâu, sao không đưa tin và ảnh lên?

2) Dành cho giới chức cầm quyền Việt Nam: Thế lực nào đã đẩy ông ra nông nỗi như vậy: Người Pháp, người Mỹ hay bọn “phản động”?

Nào các bạn đọc, các bạn đã rơi nước mắt khi thấy hình ảnh cảm động của người lính già đi viếng vị tướng, xin các bạn một lời bình cho bức ảnh thứ hai. Có tiếc gì nước mắt mà hà tiện chứ, phải không các bạn. Còn tôi, nước mắt đã khô, đởn giản vì tôi đã khóc cho những người dân oan như thế này đã quá nhiều rồi.



Nguồn: Fb Anh Chí


Chị Lê Thị Phương Anh Bị Bắt Cóc

CTV Danlambao - 8.10.2013: Anh Lê Anh Hùng vừa thông báo chị Lê Thị Phương Anh, vợ anh mới bị bắt cóc. Số điện thoại gọi vẫn đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Còn số máy 01628221344 vừa nhắn tin cho anh Hùng: “Mày muốn gặp vợ mày sao?”, “Vợ mày đang ở trong tay tao. Chuẩn bị ăn sống nó.”

Số máy này mấy hôm nay đã nhắn tin đe doạ:



https://www.facebook.com/phuonganh.lethi.16/media_set?set=a.175813415958168.1073741835.100005885319550&type=1

Anh Lê Anh Hùng kêu gọi cộng đồng lên tiếng bảo vệ vợ chồng anh trong lúc nguy nan này.

Số điện thoại của Phương Anh: 01248241919

Điện thoại của Lê Anh Hùng: 01243210177 


Vào lúc 4 giờ chiều nay, qua điện thoại, Lê Anh Hùng cho biết số máy của Phương Anh không liên lạc được nữa. Anh cho biết thêm: Bọn này rất tàn ác. Chúng từng bắt cóc, hãm hiếp, tiêm thuốc độc Phương Anh nhiều lần.

Hình trên là mẹ Lê Thị Phương Anh và con gái đầu lòng - cháu Lê Thanh Mai. Cháu Mai sinh năm 2006, năm nay vào lớp 1. Bên cạnh đó vợ chồng của Hùng-Anh còn có 2 con nhỏ - Lê Quảng Hà: mới 4 tuổi và cháu Lê Thiên Nga mới được 2 tuổi.

Tình trạng của các cháu hiện tại rất thương tâm, không biết mẹ như thế nào và cháu út Nga không có mẹ săn sóc.


Các cháu làm sao có thể đọc và biết được những giòng chữ mà côn an chế độ đã dành cho người mẹ qua máy nhắn như hình chụp lại ở trên. Và bố Hùng cũng không thể nói với các con nhỏ là mẹ đã bị côn an bắt cóc. Trong nhà chỉ còn có một câu hỏi được lập đi lập lại: Mẹ đâu rồi hở bố!!!





BÌNH LUẬN VỀ CUỘC ĐẤT ĐẠI TƯỚNG CHỌN LÀM NƠI AN GIẤC NGÀN THU Con gái Tướng Giáp: ‘Ba tôi chọn Vũng Chùa - Đảo Yến từ năm 2006’



TPO -‘Sau nhiều lần về thăm quê, ba tôi đã có ý định chọn vùng Vũng Chùa - Đảo Yến thuộc huyện Quảng Trạch làm nơi an nghỉ khi ông qua đời. Và đến năm 2006 thì ông chính thức lựa chọn nơi này’

Bà Võ Hạnh Phúc - Con gái Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Bà Võ Hạnh Phúc - Con gái Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ảnh: Như Ý

Bà Võ Hạnh Phúc, con gái Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói về quyết định cuối cùng chọn nơi an nghỉ mà sinh thời Tướng Giáp có nguyện vọng.

Theo bà Phúc, Tướng Giáp đã có ý định tìm kiếm một số nơi để ông an nghỉ khi ‘trăm tuổi’. Ban đầu, ông có ý định về căn cứ địa Việt Bắc (ở Thái Nguyên) hoặc ở đâu đó vùng Sơn Tây cho gần Bác Hồ. Tuy nhiên, cuối những năm 1990, sau nhiều lần về thăm quê hương Quảng Bình, ông nghĩ mình sẽ về với quê hương. Khi đó, gia đình cũng đã đi xem xét nhiều nơi trong tỉnh nhưng cuối cùng ông chọn vùng Vũng Chùa - Đảo Yến thuộc huyện Quảng Trạch. Ông đã có bút tích từ năm 2006 về việc này.

‘Quyết định về Vũng Chùa - Đảo Yến có từ năm 2006. Ông có bút tích để lại về việc này’, bà Phúc chia sẻ

Cũng theo bà Phúc, đưa ông về Quảng Bình nhưng không nhất thiết là ở quê nhà làng An Xá (nơi ông sinh ra – PV) và nơi an nghỉ của ông nằm ở khu vực đất liền, chứ không phải ngoài đảo, để người dân thuận tiện đến thăm viếng.

Bà Phúc cũng cho biết thêm, ông muốn về với miền Trung, miền đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống anh hùng. 

Nén nỗi đau buồn trong lòng, bà Phúc rất cảm động về tình cảm của nhân dân trước sự ra đi của ông. Qua báoTiền Phong, bà muốn thay mặt gia đình gửi lời cảm ơn sâu sắc tới toàn thể nhân nhân, tới đồng đội của ông, đặc biệt là các bác tuy tuổi cao sức yếu vẫn dành thời gian quý báu tới thăm viếng, dành sự thành kính đối với Đại tướng. 

Sau cuộc họp ngày 7/10 giữa T.Ư, tỉnh Quảng Bình và gia đình Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thể theo nguyện vọng của Đại tướng lúc còn sống và của gia đình, Vũng Chùa - Đảo Yến được chọn là nơi an táng Đại tướng. 
Theo thông cáo đặc biệt về việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần của Ban chấp hành T.Ư Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban T.Ư MTTQ VN và Quân ủy T.Ư thì quốc tang của Đại tướng sẽ được tổ chức từ 12 giờ ngày 11/10 đến 12 giờ ngày 13/10. Lễ an táng diễn ra vào ngày 13/10 tại quê nhà Quảng Bình.

Bảo Đăng - Hà Thành (ghi)
________________________

Vài nét phong thủy nơi Đại tướng an giấc ngàn thu:
VÌ SAO TƯỚNG GIÁP CHỌN MŨI RỒNG -VŨNG CHÙA LÀM NƠI AN GIẤC NGÀN THU?

Lê Quốc Châu 

Đại tướng Võ Nguyên Giáp không những là một bậc vĩ nhân khi còn sống mà còn là một bậc thánh nhân khi đã qua đời. Việc đánh bại quân đội tối tân của các cường quốc năm châu như Nhật, Pháp và Mỹ, góp phần chia lại trật tự thế giới đã minh chứng hùng hồn ông là một bậc vĩ nhân khi còn sống. Việc chọn Mũi Rồng-Vũng Chùa nằm trung tâm của Trường Sơn Bắc, nơi có dãy Hoành Sơn hướng ra biển Đông và Thái Bình Dương rộng lớn làm nơi an giấc ngàn thu cho thấy, ông là một bậc thánh nhân khi đã qua đời.

Việc chọn Mũi Rồng-Vũng Chùa làm nơi an nghỉ vĩnh hằng thể hiện nhân sinh quan hơn người, cái tầm rộng lớn, cái tâm bao la của Đại tướng.

1. Về mặt phong thủy

Xưa nay các bậc đế vương, hiền nhân quân tử đều rất coi trọng thuật phong thủy trong xây nhà, chọn đất đóng đô, xây dựng đền đài, lăng tẩm, chọn đất an nghỉ vĩnh hằng. Theo thuật phong thủy phương Đông, một thủ đô bền vững, một ngôi nhà thịnh vượng, một khu lăng mộ phát lộc cho con cháu đều phải hội đủ 3 yếu tố: bối sơn, diệp thủy, hướng dương. Bối sơn = dựa lưng vào núi, diệp thủy = trước mặt là nước, hướng dương = hướng ra phía mặt trời, hướng ra biển lớn…

- Bối sơn: Việc Đại tướng chọn Mũi Rồng – Vũng Chùa, vùng đất ngọa hổ tàng long, voi chầu hổ phục, đầu dựa vào núi Hoành Sơn, một nhánh đâm ngang của dãy Trường Sơn Bắc hùng vĩ. Phía bắc là dãy nũi cao Tây Nghệ An, ở giữa là các dãy đá vôi Quảng Bình và vùng đồi thấp Quảng Trị, phía Nam là vùng núi Tây TT-Huế.

- Diệp thủy: Trước mặt lăng Đại tướng gần nhất là Vũng Chùa, xa chút nữa là biển Đông rộng 3,477 triệu km2, xa khơi là Thái Bình Dương rộng lớn, là APEC, là năm châu bốn biển. Mộ ông gối đầu vào dãy Trường Sơn Bắc ( đoạn sau sẽ lý giải vì sao ông không chọn Trường Sơn Nam). Chân của Đại tướng đạp lên 3 hòn đảo vững thế kiềng 3 chân: Hòn Yến, Hòn Gió, Hòn La; xa hơn là hai chân ông gác lên 2 quần đảo lớn Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu của Tổ quốc.

- Hướng dương: Mũi Rồng-Vũng Chùa theo các sách dư địa chí có hướng đông nam, hướng xuống các nước Đông Nam Á biển đảo.

Việc chọn đất đóng đô của Quang Trung-Nguyễn Huệ, của các vua chúa nhà Nguyễn tại Phú Xuân thuận theo thuật phong thủy này.

Như vậy, việc chọn Mũi Rồng-Vũng Chùa là một lựa chọn tuyệt vời xét về mặt phong thủy.

Mặt khác, cũng theo phong thủy, người người Việt thương quan niệm rằng “tụ thủy tụ nhân”. Vũng Chùa là một vùng biển tụ thủy hiếm có. Việc các vua Hùng chọn đất Phong Châu-Phú Thọ, (ngã ba sông) để đóng đô  hay gần đây nhất, tỉnh Hà Tĩnh cũng chọn ngã ba bến Tam Soa để xây khu lăng mộ Trần Phú-TBT đầu tiên của đảng cũng theo thuật phong thủy “ tụ thủy tụ nhân”.

Xét về mặt phong thủy thì việc Đại tướng chọn Mũi Rồng-Vũng Chùa là việc không phải bàn cãi nữa. Nó quá đẹp, quá chuẩn. Bây giờ, chúng thử bàn đến yếu tố thứ hai, bên cạnh phong thủy, yếu tố quân sự.

2.  Về mặt quân sự

Vì sao Đại tướng chọn nơi an nghỉ là dãy Bắc Trường Sơn, chính giữa đất nước mà không phải là Nam Trường Sơn, nơi Trung Quốc đang giúp ta khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên? Vì sao Đại tướng lại chọn ngọn núi Hoành Sơn, một nhánh đâm ngang của dãy Bắc Trường Sơn để an giấc, nơi có hàng vạn người Đài Loan-Trung Quốc (Tập đoàn Fomosa) đang làm việc trong KKT Vũng Áng? Nên nhớ tướng Giáp là một thiên tài quân sự, việc người chọn Mũi Rồng-Vũng Chùa không thể tách rời nhãn quan chính trị, quân sự lỗi lạc của ông. Có nhà văn Việt Nam cho rằng, vùng Đèo Ngang (Vũng Áng- Hòn La) là một tử huyệt về quân sự mà bao lâu nay Trung Quốc đã dòm ngó. Nếu chúng xâm lăng Việt Nam thì đây là vị trí bị tấn công đầu tiên để cắt đôi nước Việt Nam. Điều này không phải là không có lý. Có khi, Đại tướng ngầm chỉ con cháu lo về canh giữ vùng đất yết hầu này. Bởi vì, phía Bắc, chúng ta có 1400km đường biên giới giáp với Trung Quốc, từ Móng Cái đến A-pa-chải. Phía Nam, hàng vạn người Trung Quốc đang làm việc trong các mỏ Bô-xít Nhân Cơ, Tân Rai (Tây Nguyên). Ở chính giữa Tổ quốc, hàng triệu người Đài Loan-Trung Quốc thuê đất làm việc ở Vũng Áng ( Hà Tĩnh) nghe đâu lên đến thời gian 70 năm.

Tướng Giáp rất hiểu được việc đổi bạn thành thù năm 1979 ở biên giới phía Bắc. Tướng Giáp đã từng can gián chính phủ không được cho Trung Quốc khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên dù trong bất cứ giá nào. Vì vậy, việc ông chọn Hoành Sơn làm nơi an giấc, xét về mặt quân sự là một lựa chọn rất đáng lưu ý.

Lê Quốc Châu