Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: HỮU NGHỊ HAY MƯU ĐỒ THÔN TÍNH ?



Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh mặc áo tưởng niệm 64 liệt sĩ hy sinh tại Gạc Ma năm 1988

HỮU NGHỊ HAY MƯU ĐỒ THÔN TÍNH?

Nguyễn Trọng Vĩnh

“TQ giúp Việt Nam chưa bao giờ vô tư, họ đều có tính toán. Tư tưởng bành chướng của Mao Trạch Đông, các chính quyền kế tiếp đều thừa kế nhất quán, đều lợi dụng Việt Nam để mưu lợi ích cho TQ…”

Những ý kiến trên đây của nhà nghiên cứu Dương Danh Dy nói rất đúng.

Sau đây, tôi chứng minh bằng những việc làm cụ thể của những nhà cầm quyền TQ:

Tại sao TQ giúp Việt Nam khi quân đội Pháp trở lại xâm chiếm Việt Nam hòng đặt ách đô hộ một lần nữa?

Cuối đời nhà Thanh, TQ suy yếu, tám nước liên quân đánh TQ trong đó có Pháp, bắt triều đình nhà Thanh phải bồi thường chiến phí và nhượng cho họ các tô giới ở Thượng Hải. Pháp còn luôn “chơi nước thượng” đối với nhà Thanh.

Mối hận đó, những người cầm quyền TQ sau này sao quên được.

Cách mạng Tháng 8 của Việt Nam mới thành công, lực lượng vũ trang chưa có gì mấy. Quân viễn chinh Pháp thì có đủ hải, lục, không quân. Nếu Pháp thắng sẽ áp sát biên giới TQ. Những người cầm quyền TQ không những không rửa được mối hận mà an ninh biên giới cũng bị đe dọa. TQ giúp Việt Nam còn được Việt Nam hàm ơn.

Khách quan mà nói, có pháo cao xạ 37 li, có lựu pháo 105 li và xe vận tải do TQ viện trợ tạo thêm điều kiện vật chất để Đại tướng Võ Nguyên Giáp và quân, dân Việt Nam đánh thắng trận Điện Biên Phủ. Cùng với trận thất bại kinh hồn Điện Biên Phủ và thua tại các chiến trường khác, quân viễn chinh Pháp đã mất tinh thần và suy yếu về thực lực, không còn khả năng nào trụ lại ở Việt Nam, TQ cũng đạt được yêu cầu rồi, thì TQ trở mặt phản bội Việt Nam. Với thế thắng áp đảo của chúng ta, chúng ta có thể buộc Pháp chấp nhận giới tuyến quân sự tạm thời ở ít nhất là vị tuyến 15, nhưng tại Hội nghị Ge-ne-vơ, Chu Ân Lai thủ tướng TQ lại bàn với Pháp, Anh, Mỹ sau lưng chúng ta ép ta chấp nhận vị tuyến 17, nhằm hạn chế thắng lợi của chúng ta, khiến chúng ta không mạnh lên được phải dựa vào họ, dễ bị họ khống chế. Sau đó lãnh đạo TQ khuyên ta ngừng hoạt động quân sự, “trường kỳ mai phục” với ý đồ chia cắt lâu dài nước ta thành hai quốc gia Bắc, Nam riêng biệt.

Chính quyền Ngô Đình Diệm ở miền Nam lê máy chém đi khắp nơi tìm giết những người cộng sản và những người dân tình nghi thân “Việt cộng”, tiếp đó Mỹ nhảy vào. Không còn con đường nào khác, chúng ta phải kháng chiến vũ trang chống Mỹ và chính quyền tay sai. Bấy giờ cả Liên Xô và Trung Quốc đều giúp chúng ta với ý nghĩa chúng ta là “Tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa”.

Vì sao TQ giúp Việt Nam chống Mỹ?

Mọi người còn nhớ năm 1950, Bắc Triều Tiên khởi binh đánh Nam Triều Tiên nhằm thực hiện thống nhất. Để bảo vệ Nam Triều Tiên, quân Mỹ tấn công đẩy lùi quân Bắc Triều Tiên đến tận bờ sông Áp Lục, bom Mỹ đã rơi vào đất TQ. Trước nguy cơ đó, TQ phải đưa 50 vạn quân “kháng Mỹ, viện Triều”, đổ bao nhiêu xương máu mới đẩy lùi được quân Mỹ và Nam Triều Tiên trở về vị tuyến 38 và ký Hiệp định đình chiến.

TQ giúp để người Việt Nam đánh Mỹ trên đất Việt Nam, tránh phải lập lại tình hình những năm 50 bằng xương máu của người TQ.

Cuối những năm 50 đầu những năm 60, xảy ra mâu thuẫn gay gắt Xô – Trung. Lúc bấy giờ TQ muốn giương ngọn cờ lãnh đạo phong trào công sản thế giới, không thể không giúp Việt Nam đánh Mỹ. TQ giúp Việt Nam còn vì tranh giành ảnh hưởng với Liên Xô. Có lúc lãnh đạo TQ đã nói với lãnh đạo Việt Nam: “Nếu các đồng chí cắt không nhận viện trợ từ Liên Xô, chúng tôi sẽ bao toàn bộ”. Lãnh đạo TQ còn tính toán rằng viện trợ cho Việt Nam để Việt Nam mang ơn là tạo thuận lợi cho hoạt động của họ sau này. TQ giúp chúng ta đồng thời lại muốn công nhận chính quyền Ngô Đình Diệm như một quốc gia song song với chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trong một bữa tiệc Chu Ân Lai nói với Ngô Đình Luyện, em Ngô Đình Diệm: “Sao các ông không đặt cơ quan đại diện ở Bắc Kinh”.

Khi Mỹ có dấu hiệu muốn đàm phán và phía ta cũng thấy thời cơ đàm phán để kéo Mỹ xuống thang, thì lãnh đạo TQ muốn ta tiếp tục đánh không đàm nhằm làm cho cả Mỹ và Việt Nam đều hao người tốn của thêm, TQ ở giữa hưởng lợi. Khi thấy cuộc chiến tranh vô vọng, Mỹ ở vào thế bí chạy đến TQ nhờ tìm cách gỡ. Giới cầm TQ thấy Mỹ không còn nguy hiểm đối với mình nữa, muốn làm ăn với Mỹ nên đã ngừng viện trợ cho ta và mặc cho Mỹ thả mìn phong tỏa cảng Hải Phòng. Trước ngày 30/4/1975, lãnh đạo TQ thương lượng với Pháp chỉ thị cho Đại sứ Pháp tại Việt Nam Cộng hòa nhắn với Dương Văn Minh cố cầm cự thêm 24 tiếng đồng hồ, TQ sẽ có biện pháp. Trớ trêu là tướng Dương Văn Minh không nghe theo.

Qua bao nhiêu sự việc nêu trên cho thấy TQ viện trợ cho ta không vô tư, đều có tính toán vụ lợi, vừa giúp ta vừa hạn chế thắng lợi của ta, không muốn có một Việt Nam thống nhất, kìm hãm ta trong tình hình yếu kém, phải phụ thuộc họ.

Dù sao, sự nhường cơn xẻ áo của nhân dân TQ giúp chúng ta khá lớn trong hai cuộc kháng chiến, nhân dân ta, Nhà nước ta rất biết ơn, coi như mắc một món nợ. Nhưng tháng giêng năm 1974, nhà cầm quyền TQ đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đương thuộc sự quản lý của Việt Nam Cộng hòa; năm 1975, trang bị cho lực lượng vũ trang Pôn-pốt đánh phá phía Tây nam nước ta; tháng 2/1979, Đặng Tiểu Bình huy động 60 vạn quân xâm lăng, tàn phá triệt để các tỉnh biên giới nước ta, giết hại đồng bào ta thì tự họ đã xóa hết nợ nần, ơn nghĩa trước đây. Ngược lại họ lại mắc nợ máu với nhân dân biên giới nước ta.

Tại Hội nghị Thành Đô, do phía ta nhu nhược bị phía TQ áp đặt. Từ đó, họ tùy tiện can thiệp vào nội bộ ta, ép ta về nhiều mặt, lấn ta, phá kinh tế của ta... Họ ngăn ta không được nhắc đến cuộc xâm lược của họ tháng 2/1979, ép ta loại Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, người từng cảnh giác vạch trần những ý đồ đen tối của họ; Họ luôn tìm cách tác động vào nhân sự nội bộ ta. Mỗi lần nước ta chuẩn bị Đại hội Đảng, liên tiếp vài ba ủy viên Bộ Chính trị TQ sang thăm nhằm thăm dò danh sách nhân sự chuẩn bị cho khóa tới, tỏ ý hoan nghênh người này nắm vị trí này, không thích vị kia…

Khí có cán bộ cấp này cấp kia sang TQ, họ thường tìm cách mua chuộc, tặng quà để lấy lòng hoặc bày “mỹ nhân kế” để khống chế.

Trong đàm phán biên giới trên bộ, TQ gian xảo lấn của ta một nửa thác Bản Giốc, 100m từ ải Nam Quan xuống đến Tân Thanh vốn là điểm nối đường ray trước đây để tàu TQ đưa hàng hóa vào đất ta, cộng với lấn chiếm những nơi khác, họ lấn của ta một diện tích bằng tỉnh Thái Bình.

Trên vịnh Bắc bộ, nhà cầm quyền TQ không chịu chấp nhận đường phân chia theo Hiệp ước Pháp – Thanh do lịch sử để lại, đòi phân chia lại để ăn lấn của ta thêm một diện tích biển.

Trên biển Đông, dựa vào đường “lưỡi bò” do chính quyền Quốc dân Đảng tự vẽ, không có giá trị về pháp lý, không được công đồng quốc tế thừa nhận mà tuyên bố chủ quyền gần hết biển Đông. Họ cậy mạnh mặc sức hoành hành bá đạo, phá cáp thăm dò của Việt Nam trong lãnh hải của mình, bắn ngư dân, bắt tàu cá, tịch thu tài sản, đâm chìm tàu các của ngư dân Quảng Ngãi, đưa hàng ngàn tàu cá TQ có tàu hải giám (thực chất là tàu chiến) hộ vệ đánh bắt cá khu vực Trường Sa của chúng ta, lập huyện “Tam Sa”, lập căn cứ quân sự, làm lắm trò trên đảo hòng xác nhận chủ quyền. Gần đây chính quyền tỉnh Hải Nam lại ngạo ngược ra quyết định phi pháp cấm đánh cá và cấm tàu nước ngoài đi vào vùng biển mà họ xưng là chủ quyền của họ. Mới đây từ 2 - 8/1/2014, tàu TQ 2 lần tông vào tàu cá của Việt Nam, lính TQ dùng súng và dùi cui đánh đập ngư dân, tịch thu cá, ngư cụ, đập phá tài sản của ngư dân ta.

Về kinh tế, TQ xuất sang ta mọi thứ hàng hóa rẻ tiền, kém phẩm chất, chèn ép hàng hóa của ta, xuất phủ tạng động vật thối, mỡ thối, hoa quả, đồ chơi… hàm chứa chất độc hại đầu độc dân ta. Họ còn cho thương lái vào miền Nam đặt mua khoai lang tím, dừa non rồi bỏ, gây thiệt hại cho nông dân, mua rễ tiêu làm mất mua tiêu, mua đỉa, mua ốc bươu vàng với giá cao nhằm phá hoại kinh tế của ta. Họ tài trợ cho các công ty bỏ giá thầu thấp để trúng thầu các công trình trong nước ta, đưa thiết bị kỹ thuật lạc hậu vào, đưa ồ ạt lao động phổ thông của họ vào tranh công việc của lao động nước ta, đồng thời thực hiện chính sách di dân của họ.

Việc xuất nhập khẩu hàng hóa giữa nước ta và TQ đã có 4 cửa khẩu, họ còn thúc đẩy xây dựng hai khu Liên hợp Kinh tế biên giới nhằm mục đích gì? phải chăng để rồi đây biến những khu ấy thanh đất của TQ như kiểu “đường nối ray” ở Lạng Sơn trước đây?

Họ thúc ta lập Viện Khổng Tử (không cần thiết gì cho ta) nhằm thực hiện âm mưu xâm lược văn hóa.

Họ đã cài thế trận bao vây cô lập ta: họ đã đứng chân được trên cao nguyên chiến lược của ta, đã mua được hàng ngàn ha rừng biên giới, đã thuê dài hạn đoạn bãi biển Đà Nẵng, cảng Vũng Áng, yết hầu giữa miền Trung và miền Bắc. Những nơi họ mua hoặc thuê dài hạn, người Việt Nam kể cả nhà chức trách không ai được vào, không biết họ làm gì trong đó; thực tế đã hình thành thế bao vây ta, đồng thời đã có hàng vạn “lao động” TQ dải khắp nước ta thành đội quân thứ 5. Họ tung tiền vào hai nước anh em Lào, Campuchia hòng chia rẽ với Việt Nam nhằm cô lập ta.

Trong tình hình thế giới hiện nay, rất nhiều tiếng nói phản đối dùng vũ lực ở biển Đông, đồng thời Mỹ đương bao vây TQ từ Hàn Quốc, Nhật Bản, xuồng đến Australia, TQ chưa thể gây chiến tranh với ta, nhưng đến một thời cơ nào đó họ trở mặt đánh ta như kiểu 1979 thì cơ giới của họ có thể nhanh chóng tiến đến thủ đô Hà Nội bằng những con đường cao tốc mà họ đương thúc dục ta xây dựng.

Những sự việc kể trên chứng minh rằng TQ giúp chúng ta không vô tư mà có tính toán theo lợi ích của họ, vừa ăn lấn ta, vừa phá kinh tế ta, kìm hãm ta luôn trong tình hình yếu kém. Họ rất thâm hiểm. Họ nói một đường làm một nẻo. Họ nêu chiêu bài “láng giềng hữu nghị… bốn tốt…” để phỉnh phờ ru ngủ lãnh đạo ta, buộc chặt ta vào cỗ xe của họ chứ có bao giờ họ hữu nghị với ta. Cuối năm vừa qua họ còn nói chính sách của họ đối với các nước láng giềng là “mục lân” (hòa hiếu với láng giềng), “an lân” (giúp cho láng giềng yên ổn), “phú lân” (giúp cho láng giềng giàu có). Thật là bịp bơm hết chỗ nói! Tư tưởng bành chướng bá quyền nước lớn của Mao Trạch Đông được các thế hệ cầm quyền rất nhất quán.

TQ không bao giờ từ bỏ ý đồ thôn tính Việt Nam. Nếu chúng ta không cảnh giác thì mất nước lúc nào chưa biết. 

N.T.V

CỘNG SẢN VIỆT NAM SẼ LÀM GÌ ?

Tổng hợp tin: Sôi nổi các cuộc vận động tại LHQ trước khi VN báo cáo nhân quyền UPR

‘Hà Nội hãy xé bỏ báo cáo lừa dối UPR để nói lên thực trạng nhân quyền' 

Trà Mi (VOA) - Đại diện các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam đang có các hoạt động sôi nổi tại Geneve (Thụy Sĩ) đưa những hình ảnh xác thực từ trong nước ra quốc tế để vận động áp lực Việt Nam cải thiện quyền con người nhân cuộc kiểm điểm nhân quyền định kỳ phổ quát UPR của Hà Nội trước Liên hiệp quốc vào ngày 5 tháng này.

Phái đoàn các bạn trẻ từ trong nước gồm đại diện Mạng Lưới Blogger Việt Nam, Dân Làm Báo, Con Đường Việt Nam, Phật Giáo Hòa Hảo Truyền thống, No-U Việt Nam, Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị-Tôn giáo Việt Nam và tổ chức thiện nguyện quốc tế VOICE của người Việt hải ngoại đón chào Tết Giáp Ngọ bằng hàng loạt các buổi hội họp với quốc tế trình bày thực trạng nhân quyền tại Việt Nam mà cao điểm là sự kiện mang tên ‘Ngày Việt Nam’ bên trong trụ sở Liên Hiệp Quốc. Buổi hội thảo đã quy tụ sự tham dự của phái đoàn các quốc gia cũng như các tổ chức quốc tế quan tâm đến nhân quyền Việt Nam.

Blogger Trịnh Hữu Long, một thành viên trong phái đoàn vận động đến từ Việt Nam, cho biết:

“Các khách mời đã tham gia rất nhiệt tình. Về các phái đoàn ngoại giao có phái đoàn của Mỹ, Nauy, Canada, Thụy Sĩ, những nước có quan tâm đặc biệt về nhân quyền Việt Nam và đã giúp đỡ rất nhiều trong việc thúc đẩy Việt Nam bảo vệ nhân quyền. Họ không những giúp về phía chính phủ mà còn giúp các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam. Trong lần UPR trước, các phái đoàn này đã đưa ra các đánh giá và khuyến nghị rất cụ thể và thực tế cho tình hình nhân quyền Việt Nam. Cho nên, chúng tôi muốn họ giúp đưa tiếng nói của chúng tôi lên diễn đàn UPR vào ngày 5/2 tới.

Về các tổ chức quốc tế có Cao Ủy nhân quyền Liên hiệp quốc, Ân xá Quốc tế, Human Rights Watch, Văn bút Quốc tế, Phóng viên không biên giới. Ngoài ra còn có các Việt kiều cùng đến tham dự, đưa ra rất nhiều câu hỏi và trăn trở.

Ngay sau Ngày Việt Nam, chúng tôi gặp đại diện phái đoàn của Costa Rica, quốc gia trong nhóm Troika của Việt Nam lần này. Ông trưởng phái đoàn đã tiếp nhận các hồ sơ của chúng tôi, cam kết đưa các tiếng nói của các hội nhóm dân sự độc lập vào phiên UPR và sẽ cố gắng đảm bảo phiên UPR công bằng, phản ánh đúng thực chất tình trạng nhân quyền của Việt Nam.”

Các cử tọa quốc tế trong buổi hội thảo quan tâm nhất những điểm gì về tình hình nhân quyền Việt Nam? Một trong những diễn giả trẻ tên Trương Ngân, đại diện Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị-Tôn giáo, chia sẻ:

“Họ quan tâm đến tình trạng những nhà đấu tranh trong nước bị bắt bớ và tự do ngôn luận bị hạn chế tại Việt Nam. Họ cũng lo lắng cho các bạn trẻ từ buổi hội thảo này trở về Việt Nam sẽ gặp khó khăn với chính quyền.”

Blogger Peter Lâm Bùi, thành viên của Mạng lưới Blogger Việt Nam tham gia trình bày trong buổi hội thảo “Ngày Việt Nam”, nói anh vui mừng có dịp gặp gỡ, trao đổi trực tiếp với bạn bè quốc tế về tình trạng vi phạm nhân quyền trong nước. Tuy nhiên, anh tiếc rằng không có sự tham dự của phái đoàn chính phủ Việt Nam tại buổi họp để cùng thảo luận và chất vấn thẳng thắn giữa các bên liên quan.

Về lịch trình vận động kế tiếp của phái đoàn đại diện xã hội dân sự từ Việt Nam, bloggerNguyễn Anh Tuấn, cho biết thêm:

“Ngày mai tụi em gặp báo cáo viên đặc biệt của Liên hiệp quốc đặc trách tự do tôn giáo, người theo dự kiến vào tháng 7 sẽ có chuyến thăm lần đầu tiên trong lịch sử tới Việt Nam để tìm hiểu tình hình tự do tôn giáo Việt Nam. Bên cạnh đó, tụi em đang cố gắng sắp xếp thêm các cuộc gặp với phái đoàn các nước trong Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc. Ngoài ra tiếp tục có thêm các cuộc gặp với đại diện các tổ chức nhân quyền quốc tế. Cao Ủy Nhân quyền Liên hiệp quốc đang dự kiến tổ chức buổi làm việc với phái đoàn chính phủ Việt Nam liên quan đến tình trạng các nhà hoạt động bị cấm xuất cảnh, bị tước quyền tự do đi lại. Tụi em đề nghị được tham gia chung buổi gặp đó. Đây giống như một kiểu đối chất, mình chuẩn bị sẵn các bằng chứng chứng tỏ nhiều công dân Việt Nam bị vi phạm các quyền này. Sau buổi UPR của Việt Nam, tụi em chấm dứt các cuộc gặp chính thức, nhưng sẽ tiếp tục có các buổi làm việc phi chính thức với những tổ chức quốc tế về nhân quyền có trụ sở tại Geneva này.”

Trà Mi phỏng vấn blogger Nguyễn Anh Tuấn. 

Đây là lần đầu tiên các nhà hoạt động xã hội trong nước thực hiện chuyến đi vận động sang tận trụ sở chính của Liên hiệp quốc, kêu gọi sự quan tâm hơn nữa của quốc tế giúp thúc đẩy quyền con người tại Việt Nam.



Trà Mi

voatiengviet.com/content/soi-noi-cac-cuoc-van-dong-tai-vn-truoc-khi-vietnam-bao-cao-nhan-quyen-upr/1843224.html

*

‘Hà Nội hãy xé bỏ báo cáo lừa dối UPR để nói lên thực trạng nhân quyền' 

Trà Mi (VOA) - Một tổ chức bảo vệ nhân quyền Việt Nam có trụ sở tại Pháp gửi thư cho phái đoàn Bộ Ngoại giao Hà Nội tới Genève (Thụy Sĩ) kiểm điểm nhân quyền định kỳ phổ quát UPR vào ngày 5/2 đề nghị Việt Nam xé bỏ bản phúc trình‘dối gạt về nhân quyền để nói lên thảm trạng thực của nhân quyền Việt Nam.’ 

Thư ngỏ do Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, ông Võ Văn Ái gửi đi ngay ngày mùng một Tết Giáp Ngọ có đoạn viết:

“Xin quý Ông Bà hãy khắc ghi tên mình vào lịch sử dân tộc, vào đáy lòng chín mươi triệu dân Việt hôm nay, bằng cách nói lên sự thật về thảm trạng nhân quyền Việt Nam. Giữa cuộc Kiểm điểm Thường kỳ Phổ quát tại Hội đồng nhân quyền LHQ ngày 5 tháng 2 này, quý vị hãy dõng dạc nói rằng: ‘Chúng tôi mang sang bản Báo cáo về thực thi nhân quyền của CHXHCNVN dài gần 30 trang để đọc. Nhưng chúng tôi xin xé bỏ trước mặt quý vị, dành thì giờ nói lên những vi phạm nhân quyền trầm trọng mà lâu nay chưa tiện nói ra. Xin các phái đoàn Chính phủ trong thế giới hãy chất vấn và cố vấn cho chúng tôi phải làm gì, làm sao để thực thi các Công ước LHQ mà Việt Nam ký kết từ năm 1982”.

Ông Võ Văn Ái nói cuộc Kiểm điểm Thường kỳ Phổ quát ngày 5.2 sắp tới là cơ hội duy nhất để phái đoàn báo cáo nhân quyền của chính phủ Việt Nam ghi tên vào sử xanh, đồng thời đề xuất cho Đảng và Nhà nước “một mô thức trở về với dân, đứng vào hàng ngũ nhân dân trong tinh thần đa nguyên dân chủ, để chiến đấu cho một nước Việt Nam dân chủ, phú cường, thoát ly tròng ách xích hóa.”

Lá thư được gửi đi vài ngày trước khi Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam phối hợp cùng Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH tổ chức một buổi hội thảo tại trụ sở Liên hiệp quốc để kêu gọi cho nhân quyền Việt Nam.

Buổi hội thảo ngày 4.2, một ngày trước khi Hà Nội báo cáo nhân quyền trước Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, xoay quanh chủ đề “Tiếng nói của xã hội dân sự bị cấm đoán tại Việt Nam”.

Trong số các diễn giả có hai nhân chứng từ Việt Nam đang bị quản thúc tại gia trình bày qua băng ghi âm là Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ và Huynh trưởng Gia Đình Phật tử Vụ Lê Công Cầu thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một tổ chức tôn giáo không được Hà Nội công nhận.

Trà Mi


*

Hoạt động nhân quyền Việt Nam ở LHQ

BBC - Vào chiều thứ Tư ngày 5/2 giờ Geneva, Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc sẽ có phiên Kiểm định Định kỳ Phổ quát – UPR – để nhìn lại tình hình nhân quyền Việt Nam kể từ lần kiểm điểm trước và cũng là lần đầu tiên vào năm 2009.

Điểm đặc biệt của lần kiểm điểm này là Việt Nam vừa mới trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền hôm 1/1/2014. 

Trước phiên UPR, Việt Nam đã công bố báo cáo 20 trang về chuyện tình hình nhân quyền ở Việt Nam được cải thiện với số lượng cơ quan báo chí tăng so với hồi năm 2009, các quyền con người được đảm bảo về luật pháp và trong thực tiễn. 

Một trong những bằng chứng về chuyện người dân được tham gia đóng góp ý kiến đối với mọi vấn đề hệ trọng của đất nước là chuyện có tới 26 triệu lượt đóng góp ý kiến cho quá trình sửa đổi Hiến Pháp. 

Việt Nam nói họ luôn coi trọng quyền con người của người dân nhưng luôn bị những người “có dụng ý xấu” tuyên truyền không đúng về Việt Nam. 

Tường thuật của Nguyễn Hùng, Bình Khuê.

Nhà cầm quyền CSVN hứng chịu cái tát chí mạng ngay trước thềm UPR



Video ông Đặng Xương Hùng, cựu lãnh sự Việt Nam tại Geneva trả lời phỏng vấn đài SBTN 

CTV Danlambao - Ông Đặng Xương Hùng, một cán bộ ngoại giao cao cấp của chính phủ Việt Nam vừa chính thức tuyên bố bỏ đảng và nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Thụy Sỹ. Thông tin là một cái tát mạnh vào nhà cầm quyền CSVN trước thềm diễn ra buổi điều trần kiểm điểm nhân quyền UPR vào ngày 5/2/2014 sắp tới.

Trước khi li khai khỏi đảng cộng sản, ông Hùng từng giữ nhiều vị trí quan trọng như:  lãnh sự Việt Nam tại Geneva từ năm 2008 đến 2012, vụ phó bộ ngoại giao Việt Nam.  Trong bức thư tuyên bố ra khỏi đảng, ông Đặng Xương Hùng viết:

“Gần đây những bí mật của ông Hồ Chí Minh đã bị phơi bày. Chúng tôi, hầu hết là đảng viên, vẫn thường vui vẻ đùa cợt có những bài vè chế giễu, nhưng rất đúng về nhân vật này. Ông Hồ Chí Minh đã bị nghi ngờ là một người Trung quốc, có tên là Hồ Tập Chương, do Quốc tế cộng sản dựng lên, thay thế cho Nguyễn Ái Quốc, người đã chết năm 1932.

Mọi niềm tin đã bị đánh cắp. Tôi tuyên bố ra khỏi đảng.”

Hôm 3/2/2014 vừa qua, đúng vào thời điểm mà đảng cộng sản kỷ niệm 84 năm ngày thành lập, ông Đặng Xương Hùng đã lên đài truyền hình Léman Bleu công khai tố cáo chế độ độc tài cộng sản, khẳng định sẽ đứng chung hàng ngũ với lực lượng đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam.

Ông Đặng Xương Hùng sinh năm 1961, bắt đầu làm việc tại bộ ngoại giao vào năm 1983 và gia nhập đảng cộng sản năm 1986.  Tháng 10 năm 2013, ông tuyên bố ly khai khỏi đảng cộng sản sau 27 năm là đảng viên.

Trong cuộc phỏng vấn đầi SBTN, ông Đặng Xương Hùng cho biết ông lý do bỏ đảng từ bỏ chức vụ Vụ phó Bộ ngoại giao Việt Nam để bày tỏ thái độ và bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

MỜI ĐỘC GIẢ CÙNG GHÉ XEM ĐÂY!!!

Lăng Ba Đình tiếp tục bị tấn công bằng búa tạ

Nhiều người bị công an khống chế và bắt giam sau cuộc đột kích tấn công lăng Ba Đình 
(Video: Facebook Lê Thiện Nhân) 

CTV Danlambao - Một bản tin gửi đến Danlambao cho biết, lúc 10 giờ sáng ngày 3/2/2014, một nhóm thanh niên mang theo búa tạ, phi trên 2 xe máy bất ngờ lao đến tấn công thẳng vào lăng Ba Đình ngay trong ngày mùng 4 tết. Cuộc đột kích đã được thông báo trước với ý định sẽ dùng búa tạ để “đập tan động quỷ Hồ”. 

Hành động mang tính biểu tượng trên diễn ra đúng vào ngày mà đảng cộng sản Việt Nam đang rầm rộ kỷ niệm 84 năm thành lập. 

Ít nhất 6 người trong nhóm tham gia vào vụ tấn công đã bị công an bắt giữ ngay sau đó. Trong đó, 4 người lập tức bị an ninh khống chế khi tiếp cận gần sát chân lăng là các anh: Nguyễn Doãn Kiên (người cầm búa tạ), Vũ Hồng Tố, Nguyễn Văn Kiệm, Trịnh Minh Khánh. 

Hai người còn lại trong nhóm bị bắt khi đang quay phim là các anh Nguyễn Văn Lượng và Phạm Văn Hảo.

Anh Lê Hồng Phong (Facebook Lê Thiện Nhân), một người chứng kiến toàn bộ vụ việc cho biết: Trong khoảng 5 phút, tất cả mọi người lập tức bị cưỡng chế và bắt đi một cách nhanh chóng. Bác Nghiêm Trọng Trai (Facebook Nghiêm Việt Anh) cũng bị công an cưỡng chế đưa đi.

Đoạn video do facebook Lê Thiện Nhân chia sẻ cho thấy, có ít nhất 3 thanh niên bị lực lượng an ninh và bảo vệ khống ngay chế trước vực lăng Ba Đình. Trong đó, có một thanh niên mặc áo vàng đang bị nhiều công an thường phục áp giải.

Hiện không rõ công an đang giam giữ những người bị bắt ở đâu.

Trước đó, toàn bộ kế hoạch tấn công lăng Ba Đình đã được anh Nguyễn Doãn Kiên thông báo trước trên facebook cả thời gian và địa điểm tại bài: Tôi đi trảy hội - đập tan lăng Hồ

Anh Nguyễn Doãn Kiên, một trong số 6 thanh niên bị CA bắt giam 
sau cuộc đột kích với ý định dùng búa tạ 'đập tan' lăng Ba Đình
Trong bản tin gửi đến Danlambao có tiêu đề “Học viên Pháp Luân Công tấn công lăng Hồ tặc”, những người tham gia vụ việc tự nhận là các đệ tử trong phái “Pháp Luân Đại Pháp – Thập Tam Chân Truyền Đệ Tử” (Thập Tam). 

Đây là nhóm đã đứng ra thực hiện các hoạt động gây nhiều sự chú ý trong thời gian gần đây như: giăng băng rôn tố cáo tội ác đảng cộng sản tại lăng Ba Đình, giật xập tượng đài Lê-nin... 

Các hoạt động của nhóm “Thập Tam” thường tạo ra nhiều tranh cãi và gây lo ngại ảnh hưởng đến hoạt động của phái Pháp Luân Công (PLC) tại Việt Nam. Một số người tự nhận là học viên PLC đã liên lạc với Danlambao để phủ nhận tư cách học viên PLC đối với nhóm Thập Tam. Thậm chí, có nhiều ý kiến yêu cầu xóa thông tin, bài vở liên quan. Về vấn đề này, anh Nguyễn Doãn Kiên đã có lời chia sẻ tại bài viết Tại sao tôi lại muốn giật sập tượng Lê-nin?

Được biết, trước khi lên đường, anh Nguyễn Doãn Kiên đã chia sẻ và nói với mọi người: “Con ma lớn nhất không phải tên đại ma đầu Hồ Chí Minh mà là sự sợ hãi trong lòng của mỗi người dân Việt chúng ta”

Trước đó, hôm 14/1/2014, anh Nguyễn Doãn Kiên và 3 người khác đã bị công an phường Điện Biên đánh đập hết sức dã man sau khi căng biểu ngữ tố cáo tội ác đảng cộng sản trước lăng Ba Đình. Nghiêm trọng nhất, anh Nguyễn Văn Kiệm bị công an thả thù và tra tấn tàn độc bằng cách dí roi điện liên tiếp vào người, khiến da thịt anh cháy bỏng nhiều chỗ. Sau khi rời khỏi trụ sở CA, khắp người anh Kiệm hằn lên hàng chục vết cháy do roi điện công an.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Lê Công Định: 'Tôi không đổi lý tưởng'


BBC - Tròn một năm sau ngày được thả khỏi tù nhưng vẫn bị quản chế (06/2/2013), từ Sài Gòn, luật sư đấu tranh dân chủ, ông Lê Công Định lần đầu tiên lên tiếng chính thức và dành cho BBC cuộc trả lời phỏng vấn đầu Xuân.

Luật sư Định nói vụ việc ông bị chính quyền bỏ tù bốn năm về trước không làm ông thay đổi lý tưởng và mong muốn giúp cho Việt Nam xây dựng một "quốc gia pháp trị và xã hội dân sự".

Cựu tù nhân chính trị đang chịu quản chế ba năm nói ông "chưa bao giờ hối tiếc" về những việc mà ông đã làm và về những gì đã xảy ra với ông khi những việc đó là hệ quả của "lý tưởng" của ông.

Tuy nhiên, ông cũng bày tỏ rằng ông "bị dằn vặt vì cảm thấy có lỗi với người thân" vì đã gây nên những điều "phiền muộn, đau khổ và mất mát" cho những người mà ông cám thấy phải "có trách nhiệm."

Luật sư Lê Công Định vẫn đang chịu quản thúc tại nhà

Cựu tù nhân lương tâm cũng thuật lại những trải nghiệm chính của ông trong thời gian bị bắt giữ, tù đầy và nói ông thích việc được nhà chức trách và giới chức điều tra gọi tên là "tội phạm tư tưởng" hay "tù nhân tư tưởng", và nói ông đã được đối xử đặc biệt, khác với các tội phạm khác.

Cựu Phó Chủ tịch Đoàn Luật sư TP Hồ Chí Minh cho rằng Việt Nam đang trong một giai đoạn đặc biệt của một quá trình quy luật xã hội mà ông khái quát là "vật cùng tắc biến".

Đồng thời chia sẻ rằng, đối với cá nhân những người đang tranh đấu cho một sự chuyển đổi ở Việt Nam thì, họ nên cố gắng đừng để bị ảnh hưởng tới thoái chí hoặc sao lãng mục tiêu bởi cả những lời ca ngợi hay chê trách nào.

"Khi sự kiện Đông Âu diễn ra, tôi xác định phải làm gì đó để thay đổi đất nước theo hướng xây dựng một quốc gia pháp trị và xã hội dân sự. Hơn 20 năm nay vẫn như vậy, không lý do gì để biến cố của 4 năm vừa qua có thể thay đổi lý tưởng của tôi"

Luật sư Lê Công Định, sinh năm 1968, bị bắt ngày 3/6/2009 và bị Tòa án Nhân dân TP Hồ Chí Minh trong phiên sơ thẩm ngày 20/01/2010 xét xử theo Điều 79 của Bộ Luật hình sự với tội danh "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân". Cùng bị kết án với ông có các bị cáo khác là các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung.

Ông Định nhận mức án 5 năm tù giam, 3 năm quản chế, và được ra thả tù sớm hơn thời hạn vào ngày 06/2 năm ngoái.

Mở đầu cuộc trao đổi với BBC, luật sư trả lời câu hỏi "Lê Công Định bây giờ và Lê Công Định trước đây có gì khác nhau không?".

'Trả giá khá đắt'

LS. Lê Công Định: Về lý tưởng, trước đây và bây giờ tôi vẫn không thay đổi. Từ năm lên 7 tuổi, tôi đã bắt đầu quan tâm đến chính trị. Năm lên 14 tuổi, tư tưởng tôi dần định hình. Đến năm 20 tuổi, khi sự kiện Đông Âu diễn ra, tôi xác định phải làm gì đó để thay đổi đất nước theo hướng xây dựng một quốc gia pháp trị và xã hội dân sự. Hơn 20 năm nay vẫn như vậy, không lý do gì để biến cố của 4 năm vừa qua có thể thay đổi lý tưởng của tôi.

Tuy nhiên, về hành động, tôi đã khác trước. Bây giờ tôi điềm tĩnh, kiên nhẫn và lắng nghe nhiều hơn.

BBC: Từ một luật sư có triển vọng bỗng chốc tiêu tan sự nghiệp, gia đình ly tán, bản thân phải ngồi tù. Phải nói ông đã trả một cái giá khá đắt. Ông có hối tiếc về điều đó không?

Ông Lê Công Định bị bắt khẩn cấp 
ngày 13/6/2009 ở Sài Gòn.
LS Lê Công Định: Quả thật, so với nhiều người cùng cảnh ngộ, tôi đã trả một cái giá khá đắt. Dù vậy, tôi chưa bao giờ hối tiếc những gì đã làm và về sự việc đã xảy ra, nhất là khi điều đó xuất phát từ lý tưởng của mình. Điều tôi ân hận nhất là hành động của mình đã gây nên phiền muộn, đau khổ và mất mát lớn cho những người thân yêu mà cuộc đời của họ tôi có trách nhiệm, có những điều không thể cứu vãn được. Tuy hậu quả tôi phải gánh chịu, song đó là điều tôi bị dằn vặt vì cảm thấy có lỗi với người thân của mình.

BBC: Từ ngày ra tù đến nay, ông có theo dõi tình hình đất nước và thế giới không? Ông có thấy sự thay đổi gì so với trước không?

LS. Lê Công Định: Tôi vẫn luôn theo dõi tình hình kinh tế, chính trị và xã hội trong và ngoài nước kể cả khi ở trong tù, dù thông tin vô cùng hạn chế. Thế giới và Việt Nam đã khác trước nhiều.

Sự kiện “Mùa xuân Ả Rập” cho thấy không thành trì nào không thể sụp đổ trước lòng căm phẫn của người dân. Cái chết của nhà độc tài Gaddafi ở Libya là tấm gương lớn cho những ai cùng chung ảo tưởng với ông. Trước khi bị sát hại, ông vẫn tin và tuyên bố không ngượng rằng chế độ của ông là do lịch sử và nhân dân Libya lựa chọn. Song lịch sử và nhân dân đã chọn một cách khác cho ông mà chúng ta đều đã chứng kiến.

Việt Nam cũng đã thay đổi. Thời “sự im lặng của bầy cừu” không còn nữa. Trước đây, đôi lúc tôi cảm thấy cô đơn khi lên tiếng về những vấn đề chính trị và xã hội của đất nước. Bây giờ, xung quanh nhiều người can đảm và mạnh mẽ hơn tôi nhiều, nhất là giới trẻ. Công nghệ thông tin, mặt khác, đã tạo nên chuyển biến lớn trong nhận thức chung của xã hội ngày nay. Nhãn quan của người dân không bị che phủ bởi bức màn sắt nữa. Sự đoàn kết và khích lệ lẫn nhau ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, tôi thật sự quan ngại về tình hình kinh tế, cả vĩ mô lẫn vi mô. Đời sống của các gia đình có thu nhập thấp sẽ ra sao trong cơn khủng hoảng vô tiền khoáng hậu này? Tôi cảm thấy đau xót.

Ông Lê Công Định bị xét xử cùng các bị cáo khác cùng 
vụ án tại phiên sơ thẩm hôm 20/01/2010.

'Trải nghiệm trong tù'

BBC: Trong tù ông được đối xử như thế nào?

LS. Lê Công Định: Về đời sống và sinh hoạt, cũng như bao nhiêu người tù khác, tôi đã chạm đến ranh giới giữa con và người. Về cách đối xử, trước mặt tôi, các cán bộ quản giáo tỏ ra tôn trọng tôi. Tôi nhớ hồi mới bị bắt giam, các nhân viên an ninh điều tra thường nói rằng vì chúng tôi là những người phạm tội “tư tưởng”, nên sẽ được đối xử khác với các tù nhân thường phạm.

Nhân tiện, xin lạm bàn đôi chút, tôi thích khái niệm “tội phạm tư tưởng” hay “tù nhân tư tưởng” mà chính các nhân viên điều tra của Bộ Công an đã sử dụng khi làm việc với chúng tôi, vì điều đó cho thấy chúng tôi bị bắt do có tư tưởng khác. Thật lý thú, bởi khác với hầu hết các nước, luật pháp Việt Nam vẫn bảo vệ một đường lối tư tưởng độc tôn, mà bản Hiến pháp mới sửa đổi là một minh chứng.

Do suy nghĩ khác với đường lối đó và không chấp nhận sự áp đặt tư tưởng, nên tôi đã muốn thay đổi hệ thống luật pháp này. Để một đạo luật hay hệ thống luật bất hợp lý được thay đổi, trước hết phải vi phạm nó, tất nhiên một cách ôn hòa. Một người dấn thân vì tự do tư tưởng như chúng tôi mà không vi phạm những Điều 79, 88 và 258 của Bộ Luật Hình sự Việt Nam thì quả nhiên lạ, phải không? Tôi phải vi phạm và cũng đã nói rõ điều đó từ khi bị bắt giam đến lúc ra tòa. Tôi cũng đã trình bày đầy đủ mọi sự việc với cơ quan điều tra, bởi không có gì cần phải giấu diếm cả.

Thông điệp từ sự bất tuân luật pháp của tôi đơn giản chỉ là: “Hãy thay đổi luật pháp!” Từ năm 2007, khi biện hộ cho chị Lê Thị Công Nhân và anh Nguyễn Văn Đài, tôi từng nói:

“Nếu tại một nơi nào và ở một thời điểm nào mà luật pháp xem lòng yêu nước là tội phạm, thì thay vì trừng phạt những nhà yêu nước, hãy thay đổi luật pháp ấy.”

Tất nhiên, tôi đã trả giá đắt vì điều đó, nhưng tôi chấp nhận và đã đi đến tận cùng những gì lương tri mình tin là đúng.

Tấm gương lớn của tôi chính là Rosa Parks, người phụ nữ Mỹ da đen vĩ đại của nước Mỹ. Vào ngày 1 tháng 12 năm 1955 tại Montgomery, Alabama, Parks, khi đó 42 tuổi, Rosa Parks đã từ chối lời đề nghị của người lái xe buýt James Blake yêu cầu nhường chỗ cho một hành khách da trắng để xuống ngồi phía cuối xe theo luật định. Khi cảnh sát đến nói rằng bà đã vi phạm luật, Rosa Parks chấp nhận bị bắt. Hành động của bà đã trở thành biểu tượng của phong trào dân quyền hiện đại. Nước Mỹ sau đó đã thay đổi luật để tôn trọng nhân quyền hơn.

'Lời khuyên, chia sẻ'

"Nếu bạn đã xác tín nội tâm điều mình làm là đúng đắn, thì dù ai đàm tiếu vì không hiểu hành động của bạn, hãy mặc họ và không lùi bước, vì suy cho cùng mỗi mình bạn phải tự chịu trách nhiệm về những gì bạn làm mà thôi"

BBC: Thời gian ở trong tù là thời gian mà con người có thể chiêm nghiệm rất nhiều. Với ông, ông đã chiêm nghiệm điều gì và rút ra được những gì?

LS. Lê Công Định: Không ai thích ở tù để chiêm nghiệm, song tôi đã tranh thủ thời gian đó để chiêm nghiệm nhiều điều bổ ích cho riêng mình, nhất là về nhân sinh. Hầu hết những điều đó liên quan đến triết học, mà không phải ai cũng thích nghe ở đây. Tôi chỉ muốn nói rằng tôi đã học được cách tha thứ để đạt được sự bình an trong tâm. Ngày xưa tôi đã “biết” như vậy rồi, nhưng chưa “làm” được. Đôi khi người ta phải trải qua một biến cố lớn lao mới có thể thu hẹp được khoảng cách giữa tri và hành.

BBC: Ông có lời khuyên gì dành cho những người cũng đang dấn thân vào con đường tranh đấu giống như ông?

LS. Lê Công Định: Tôi không muốn khuyên ai vì chưa xứng đáng làm như vậy, chỉ mong chia sẻ một kinh nghiệm rằng nếu bạn đã xác tín nội tâm điều mình làm là đúng đắn, thì dù ai đàm tiếu vì không hiểu hành động của bạn, hãy mặc họ và không lùi bước, vì suy cho cùng mỗi mình bạn phải tự chịu trách nhiệm về những gì bạn làm mà thôi. Lời ca tụng hay chê trách chỉ giúp mình suy ngẫm thêm, song cố gắng đừng để bị ảnh hưởng mà thoái chí hoặc sao lãng mục tiêu.

Ông Định từ chối bình luận về phong trào 'Con đường VN' 
mà ông Lê Thăng Long (trong ảnh) đồng chủ xướng.

BBC: Con đường Việt Nam là phong trào do ông là người đồng khởi xướng, thế nhưng đến giờ sao ông vẫn chưa lên tiếng gì về phong trào này để mọi người hiểu thêm về nó? Nếu nói thì ông sẽ nói gì?

LS. Lê Công Định: Tôi chưa muốn nói về vấn đề này vào lúc này.

BBC: Ông nghĩ thế nào về lập trường của ông Lê Thăng Long muốn ‘chuyển hóa Đảng’ và ‘ôm hôn kẻ thù’?

LS. Lê Công Định: Mỗi người có một sự lựa chọn. Dù thế nào, tôi vẫn yêu quý và kính trọng Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Tiến Trung, bởi chúng tôi đã chia sẻ hoạn nạn với nhau.

Tôi thích từ ‘vượt bỏ’ hơn ‘chuyển hóa’. ‘Vượt bỏ’ (thuật ngữ do Bùi Văn Nam Sơn dịch từ ‘aufheben’ của tiếng Đức) là một khái niệm trong triết học biện chứng của Hegel khi ông bàn về sự vận động. Đối với tôi, phong trào cộng sản nói chung và đảng cộng sản nói riêng là một phần của lịch sử đã qua, mà tôi thì chỉ quan tâm đến hiện tại để chuẩn bị cho tương lai. Tôi không xem họ là kẻ thù. Vì thế, chưa bao giờ tôi muốn chống lại và không có ý định “ôm hôn”.

'Vật cùng tắc biến'

"Nhiều người bi quan về thực trạng xã hội hiện giờ. Tôi nghĩ khác, “vật cùng tắc biến”, Lão Tử đã nói như thế và lịch sử ở mọi thời đại cũng đã chứng minh như vậy. Mọi sự đang diễn ra như cùng đi đến một kết cuộc. Do đó, tôi luôn có niềm tin vào tương lai tươi sáng sắp gần đến của đất nước"

BBC: Ông có niềm tin vào tương lai đất nước không? Với tình hình hiện nay thì theo ông tương lai đất nước sẽ như thế nào?

LS. Lê Công Định: Nhiều người bi quan về thực trạng xã hội hiện giờ. Tôi nghĩ khác, “vật cùng tắc biến”, Lão Tử đã nói như thế và lịch sử ở mọi thời đại cũng đã chứng minh như vậy. Mọi sự đang diễn ra như cùng đi đến một kết cuộc. Do đó, tôi luôn có niềm tin vào tương lai tươi sáng sắp gần đến của đất nước hơn bao giờ hết.

Ở trong tù, tôi làm nhiều thơ về các nhân vật lịch sử của nước ta, mà sự nghiệp của họ để lại nhiều bài học cho thế hệ ngày nay. Tôi muốn ghi lại đây một bài thơ về Hồ Quý Ly, người đã đặt dấu chấm hết cho triều đại nhà Trần. Vương triều ấy đã khởi đầu bởi Trần Thủ Độ và kết thúc bởi Hồ Quý Ly, đều một cách đẫm máu, ân oán trả đủ. Thật đáng tiếc! Tôi mong tương lai chúng ta không đến nỗi như vậy.

Vịnh Hồ Quý Ly

"Trí vượt đương thời xướng cách tân, Vua suy bỏ ước thúc quân thần. Nền san Minh Đạo, thay lề cũ, Thủ đắp Tây Đô, tránh họa gần. Triều trước cướp ngôi, oan chất hận, Buổi tàn trả nợ, oán quên ân. Thời gian dời đổi anh hùng xuất, Sử chẳng u mê mãi “chọn” Trần."

Thư gửi một nhân viên an ninh



Em thân mến,

Chị không gọi tên em, nhưng em biết thư này chị gửi em, phải không? 

Chị đang ở châu Âu, trong một chuyến đi ngắn ngày để tham gia các sự kiện bên lề phiên Kiểm điểm Định kỳ (UPR) của Việt Nam ngày 5/2/2014. Các sự kiện đó là những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với các phái đoàn đại diện ngoại giao của một số nước, và một số tổ chức quốc tế. Nội dung trao đổi là về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. 

Những thông tin ấy các thành viên trong đoàn, trong đó có chị, đều đã phát biểu công khai trên một vài cơ quan truyền thông đại chúng - tất nhiên là ''lề dân'' như Dân Làm Báo, hoặc ''hải ngoại, tư bản'' như BBC, VOA, RFA. Nhưng những lời trong thư này thì chị chưa từng nói với ai, và em biết không, em là người chị muốn chia sẻ những suy nghĩ đó hơn cả.

Em có tin là, khi ở trong nước và cả ở nước ngoài, đã nhiều lần chị phải cắn môi, bám chặt tay vào mép bàn... để không bấm số của em, gọi điện cho em? Chị muốn gọi để nói thẳng với em những việc chị đang làm, những suy nghĩ của chị về em và về cuộc sống của mỗi chúng ta, thẳng thắn và rõ ràng, hy vọng ''sự thật sẽ giải phóng chúng ta''. Quả thật, đã có lần chị nháy vào số của em rồi, nhưng rồi lại dập máy trước khi em trả lời. Vì... chị sợ. Không phải sợ em, mà vì chị sợ sẽ không đủ khả năng để diễn đạt hết những điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay, mà đến khi ra bên ngoài, chứng kiến một xã hội khác, một thế giới khác, những điều ấy càng quay cuồng trong đầu chị nhiều hơn.

Cái xã hội ấy, thế giới ấy khác với nơi chúng ta đang sống biết bao nhiêu, em ạ.

Em có nhớ tháng 11/2012, khi chị trở về Việt Nam sau một tuần sang Bangkok học (em chắc biết chị vẫn đang theo học cao học ngành quản trị), chị tặng em một hộp kem đánh móng tay? Chị vẫn nhớ vẻ mặt em lúc ấy: Gương mặt em rực sáng lên, với một nụ cười đầy ngỡ ngàng, vui thích - vẻ mặt mà chị không bao giờ quên được. Chừng như em cảm động, vì chưa bao giờ nghĩ một ''thành phần phức tạp'' như chị lại có thể tặng quà cho em. Chị cũng vậy, vì ngay lúc đó, chị cảm nhận rằng em giống chị ở một điểm: không biết ăn diện. Sau này nhiều lúc nghĩ lại, chị vẫn tự trách mình đã tặng em kem đánh móng tay. Lẽ ra nên là một thứ khác thực tế hơn, ví dụ đồ chơi cho con em, hoặc cái quần, cái áo gì đó. Vì người như chúng ta, có bao giờ dùng kem đánh móng tay đâu. Với cách trang phục giản dị, thậm chí xuềnh xoàng, của em và chị mà móng tay lại màu hồng bóng thì quả thật là không hợp. 

Chị luôn nghĩ, nếu không có cái rào cản ''an ninh quốc gia'', hay nói đúng hơn, ''lợi ích của Đảng và Nhà nước'' ngăn trở, rất có thể chúng ta sẽ là hai chị em rất thân. Vì chúng ta giống nhau: nghèo, tiết kiệm, không biết ăn diện, và có lẽ cả hai đều có tinh thần trách nhiệm ngang nhau đối với công việc. Chúng ta sẽ nói với nhau những chuyện hay hơn nhiều so với các chuyện chúng ta vẫn từng phải trao đổi. Em sẽ hướng dẫn chị dùng sữa chua để làm sạch da mặt, sẽ khoe với chị thằng cu con khỏe mạnh, thông minh; còn chị sẽ kể với em những cuộc đi phỏng vấn với các nhân vật thật là hài hước, sẽ chia sẻ với em thông tin về giới văn nghệ sĩ, nhà khoa học, trí thức - một thế giới đa dạng và sinh động - mà bọn phóng viên thì thường thích kể về công việc phỏng vấn và nhân vật được chúng phỏng vấn lắm.

Cũng như bây giờ chị muốn kể với em về thế giới bên ngoài này biết bao.

Em biết không, có một chuyện cười: Hôm vào Hạ viện Mỹ, chị khụng khiệng trên đôi giày cao gót dọc một hành lang để vào phòng hội nghị. Vì không quen đi giày cao gót nên chị trượt chân ngã lăn quay trên thảm. Nghe tiếng ''huỵch'' rõ to, cả đám bảo vệ đứng ngoài cổng và quan chức phía trong phòng họp đều đổ xô ra. Khi thấy người gây ra tiếng động là một cô gái châu Á vừa bị ngã, đang lập cập ngồi lên, họ lao cả đến để... đỡ chị dậy. Ai cũng hỏi ''bạn có sao không'' một cách nhẹ nhàng, lịch sự và nhân ái đến mức chị đã bối rối lại càng bối rối. Họ hỏi rất thật lòng và cố gắng để mình không có cảm giác ngượng ngùng. Và ngay lúc ấy chị nghĩ, nếu ta đang ở Việt Nam mà bị ngã như thế thì sao? Chắc là sẽ có ngay hàng tràng cười hô hố: ''Chưa đến giường cơ mà em ơi'', ''thọt chân à em''...

Sự tôn trọng con người, nó thể hiện ở những điều nhỏ nhặt như thế. Nhân quyền đâu phải cái gì xa xôi đâu em, nó chỉ đơn giản là ''treat people with equal respect'', tất cả mọi người đều được đối xử với sự tôn trọng mà thôi.

Bảo vệ, vệ sĩ, và cả công an ở Việt Nam, có bao giờ có được thái độ trân trọng với từng con người, từng công dân như thế đâu, phải không em?

Giờ này chị đang ở châu Âu. Chị đã đến Stockholm, Brussels, Budapest, và Geneva. Những thành phố thanh bình, bồ câu và quạ bay rợp trời, thiên nga bơi lấp lánh trắng mặt hồ. Lần đầu tiên chị thấy ''Danube lơ'' êm đềm như thế nào, và nó lại gợi cho chị nhớ tới những lời ca mẹ chị vẫn hát ngày xưa, về một dòng sông khác ở châu Âu, Volga:

''Nép bên nhau, thiết tha lời ân tình
Bờ cỏ vắng, bóng đêm dần buông.
Họa mi hót khúc ca rừng êm đềm
hòa theo tiếng sóng vỗ dạt dào.
Sông Volga, những đêm thơ mộng ơi
Thời gian hỡi, hãy khoan, ngừng trôi''.

Thật sự là có những giây phút chị chỉ mong thời gian ngừng trôi.

Cuộc sống thanh bình đến mức những người như chúng ta, nếu cứ giữ mãi cái nhìn trước nay của chúng ta, với tư duy rõ ràng về ''thế lực thù địch chống phá Nhà nước'', thì sẽ chẳng thể hiểu nổi vì sao ''bọn tư bản giãy chết'' lại cứ phải quan tâm đến ''công việc nội bộ'' của một nước xa xôi, nghèo, chậm phát triển, như Việt Nam, dưới ''chiêu bài'' nhân quyền. 

Họ quan tâm để làm gì? Có rất nhiều lý do vụn vặt, nhưng lý do bản chất của sự quan tâm ấy, là vì họ ở một xã hội văn minh, nơi mà người ta tin rằng nhân quyền là một giá trị phổ quát, dù là của người châu Âu, châu Á hay châu Phi, dù là của công dân Mỹ, Thụy Sĩ hay Việt Nam. 

Còn chuyện ''nhân quyền và chủ quyền, cái nào cao hơn'' thì dài lắm, chị sẽ nói nhiều về nó ở một bài viết nào đấy sau.

Điều mà bây giờ chị muốn nói bây giờ, là càng đi xa, chỉ càng thấy nhớ và thương Việt Nam hơn.

Chị vốn không thích nước Mỹ, có thể vì một mặc cảm tự ti và ghen tị thầm kín trong lòng: Tại sao cũng là con người mà dân Mỹ không phải trầy trật... học tiếng Anh, lại có thể cầm hộ chiếu đi lại thoải mái khắp thế giới, không như công dân Việt Nam đi đâu cũng bị dò xét, nghi ngờ, bị ách lại hỏi giấy tờ, làm khó dễ, v.v. Nhưng khi ở Mỹ, chị cũng phải thừa nhận, những người Mỹ tạo nên một cộng đồng thân thiện và yêu nước – theo cái nghĩa, họ tự hào về quốc gia của họ. Và đặc biệt là sự thân thiện. Ở đó, dù là anh gác cổng người da đen hay chú bồi bàn da trắng tóc vàng, hay cô bán hàng gốc Á trong siêu thị, tất cả đều cởi mở và lịch thiệp với khách. Họ chẳng tiếc gì một nụ cười với khách, đến mức có lúc chị nghĩ hay đó là sự chuyên nghiệp mà họ học được, tức là họ được huấn luyện để lúc nào cũng tươi cười như vậy? Chứ chẳng nhẽ họ yêu công việc của họ, trân trọng khách hàng của họ đến thế được? 

Song có lẽ cách hành xử hòa nhã ấy là thật, xuất phát từ thái độ của họ đối với công việc và con người, chứ không phải họ tập được.

Ngay ở Hungary, một xứ Đông Âu mà dân trong nước lâu nay vẫn nhiều người bảo là ''nghèo'', thì gia đình người Việt nào chị gặp cũng có xe hơi riêng và nơi ở, nếu không phải một ngôi nhà đẹp như biệt thự với vườn cây xanh mướt vào mùa hè, thì cũng là một căn hộ chung cư xinh xắn, ấm áp suốt cả mùa đông. Dân Hung cũng cởi mở, thân thiện, sẵn sàng giúp đỡ như dân Mỹ, Bỉ hay Thụy Điển. Hôm ở Thụy Điển, chị bước vào xe buýt và ngồi đúng vào hàng ghế dành cho người cao tuổi (hình như vậy). Khi thấy một bà già tóc trắng như cước lại gần, quen phản xạ của người Việt Nam là cứ thấy ai bước tới là phải cảnh giác, chị suýt đứng dậy... bỏ chạy, thì bà già đã kêu lên: ''Ấy ấy, bạn cứ ngồi. Tôi chỉ định chỉ đường cho bạn đi thôi. Vừa nãy tôi có nghe thấy bạn hỏi đường mà''. 

Em ơi, bao giờ thì người Việt Nam đối xử với nhau thân ái được như vậy?

Chị thấy xót xa cho thế hệ bố mẹ của chúng ta - những người sống trải qua bao năm tháng chiến tranh bom đạn, rồi tới thời bao cấp đói khổ, và trên tất cả, cứ sống mãi trong một xã hội người với người đối xử với nhau hung hãn như chó sói. Chị thấy xót xa cho những bạn trẻ Việt Nam thế hệ 7x, 8x, 9x - những người mà, như chị nói, đã không bao giờ có cơ hội được đào tạo đàng hoàng, tử tế trong môi trường giáo dục ở Việt Nam, để đến nỗi giờ này khoảng cách về kiến thức và kỹ năng giữa họ và người trẻ ở các nước khác, ngay cả trong khu vực, đã là quá xa. 

Và chị thấy xót xa cho những người như em.

Chị vẫn nhớ câu chuyện em kể cho chị, về những đêm em giả làm người đi đường để rình bắt cướp ở Hải Phòng. Em bảo, dù biết có đồng đội ở quanh đó yểm trợ, nhưng em vẫn ''sợ chết đi được''. Chị nhớ đôi mắt em sáng ngời, vui thích, khi cầm hộp kem đánh móng tay chị tặng. Chị nhớ vẻ mặt bực bội của em nhìn chị, khi em phải hy sinh ngày chủ nhật cùng chồng đưa con trai đi chơi công viên, chỉ để phải gặp ''con mụ phản động'' là chị. Chị nhớ em thật thà bảo, lương thưởng của em, tính tổng cộng tất cả lại, chỉ có 8 triệu đồng thôi - mà là ''em vừa được tăng đấy nhé''. Và chị bảo, ô cao thế, vẫn còn hơn chị đến 2-3 triệu.

Em à,

Bao giờ thì chúng ta có thể nói chuyện với nhau bình thường như hai người bạn, như hai chị em? Bao giờ thì chúng ta không còn bị những cơm, áo, gạo, tiền ám ảnh? Không còn những đề tài chị phải viết để có tiền nhuận bút, những dự án ''chống phản động'' em phải tham gia, những gương mặt phản động em phải gặp? Bao giờ cái thế giới của chúng ta được thanh bình, hay là bình thường hóa, để không còn vô vàn hình ảnh đen tối loang loáng trong đầu mỗi ngày đêm: an ninh quốc gia, phản động, dư luận viên, thế lực thù địch, chống phá...?

Bao giờ em có thể cầm cuốn hộ chiếu của em ra nước ngoài, đến Mỹ và châu Âu, để nhìn những dòng sông lững lờ trôi, với đàn thiên nga như rắc hoa trắng trên mặt nước? 

Điều làm chị xót xa hơn cả khi nghĩ về em, là trong những đêm năm xưa em đi bắt cướp, hay trong những lần em phải bỏ chồng con ở nhà để đi làm việc ngoài giờ, để đấu tranh với bọn phản động, và chẳng bao giờ có hy vọng đi sang Mỹ hay châu Âu, thì vẫn có những vị tướng công an đi nước ngoài như đi chợ, thậm chí còn dư tiền tậu nhà cửa, xe hơi ở Mỹ. Con cái họ được du học tại trường xịn, tương lai được đảm bảo. Nếu họ có lo gì, chắc chỉ là phải lo làm sao cho chế độ ăn uống của họ được ''healthy'', nghĩa là ăn sạch uống sạch, đầy đủ chất, không gây tiểu đường, ung thư, xơ gan, suy thận... Kể ra điều này cũng hơi khó thực hiện ở nước ta, nhưng biết đâu đấy, có khi bọn mình quen tư duy kiểu dân nghèo nên tưởng thế thôi, chứ nhiều tiền thì mua tiên cũng được, kể cả mua sừng tê giác, vây cá mập, tay gấu ở Việt Nam. 

Bây giờ, viết đến những dòng này, chị cũng lại cảm thấy lo sợ: Biết đâu lá thư này của chị lại sẽ làm hại em? Có thể đồng nghiệp, rồi cấp trên của em, sẽ đánh giá em là thân thiết với ''con phản động'' quá, sơ hở quá, mất cảnh giác quá.

Nhưng chị hy vọng họ sẽ hiểu đây là những suy nghĩ thật lòng của chị, và nếu họ ''xử lý'', nhắc nhở hay có lời này nọ về em chỉ vì em là người được chị gửi lá thư này, thì chị thấy họ không có tư cách để làm đồng nghiệp hay cấp trên của em. Tuy nhiên, chị tin là họ không ngu ngốc như thế.

Chị mong sớm gặp lại em, em yêu mến.